Gió mạnh từ trên đầu y quét ngang qua, thổi tới phần gáy y lạnh run cả người, nếu không phải y nhận ra được thúc ngựa nhanh chóng đi né tránh mà nói, chỉ sợ đã bị đâm xuyên qua lồng ngực rồi.
Y nghiêng mặt qua, lập tức nhìn sang hướng đao vừa tập kích tới, sau đó nhìn thấy được Tề Vọng đang chạy như bay đánh úp tới. Trong nháy mắt, lòng y trở nên càng nguội lạnh.
Y theo đó đi thúc ngựa, nhưng trong lúc gấp gáp con ngựa làm sao khởi động được, kết cuộc đùi ngựa chỉ hơi hơi nhích ra vài cái, cũng không tránh ra được vài thước.
- Tặc tử hãy nhận lấy cái chết đi! Tề Vọng lấy tốc độ như sét đánh không kịp bưng tai vọt tới cách y chỉ vẹn vẹn có có vài thước thôi, đột nhiên từ trên mặt đất nhảy dựng lên, sau đó phi chân quét tới Liệt Chiêu đang trên lưng ngựa.
Dốc sức như thế một kích này, Liệt Chiêu dĩ nhiên phải né tránh ra, nhưng y ở đây lại đang trên lưng ngựa, khoảng trống cử động thật sự quá nhỏ, con ngựa trong lúc gấp gáp cũng không làm ra cử động gì linh hoạt đi tránh né, cuối cùng y chỉ đành cứng rắn nhận lấy một đòn này.
Tiếng động nặng nề lại một lần nữa vang lên, tiếp theo, tiếng ngựa hí vang lên, bởi vì hoảng sợ mà nhảy tứ tung, mà hai người kia cũng đã từ trên lưng ngựa ngã lăn xuống.
Liệt Chiêu cứng rắn lấy tay đi đỡ lấy một đòn này, cánh tay đột nhiên cảm thấy được một thứ đau đớn khắc sâu khó chịu đựng, vết thương cũ cũng bị động tới.
Y ôm lấy cánh tay băng bó đang đau dữ dội, sau đó lăn vài cái trên mặt đất, cuối cùng mới dừng lại được thân hình của mình. Bởi vì trên mặt đất dính không ít bụi, y xem ra cũng chật vật không khác xa với Tề Vọng.
- Ngươi... Ngươi còn dám trở về?
Vẻ mặt của y phẫn hận khó tin được.
- Đúng vậy, ta tới đây thu dọn ngươi đấy! Tề Vọng cười lạnh, sau đó cũng chậm rãi đứng lên.- Lần trước để cho tên gian tặc như ngươi chạy thoát được, lần này ta đến lấy mạng ngươi!
- Ngươi... Ta ngược lại muốn xem ai chết trước! Liệt Chiêu nghe vậy trở nên giận dữ, tay của y nắm lại thật chặt, cho nên không tự chủ được trở nên run rẩy.
- Thế nào? Ngón nghề của tam thúc quá hay phải không? Hiện tại tay của chúng ta đều bị tổn thương, ta cũng muốn coi thử rốt cuộc ai chịu đựng nổi! Tề Vọng đã điều tiết lại hơi trầm hông, một lần nữa đã làm xong sẵn sàng tái chiến, vẻ mặt của gã vào lúc này còn dữ hơn Liệt Chiêu.- Đến đây, ngươi không phải rất thích ra vẻ ta đây sao? Đại gia hôm nay sẽ cùng với ngươi phân chia cao thấp!
Bởi vì tràn đầy hận ý, tâm tình của gã rất là cao trào, nói đến phần sau gần như là rống lên, đồng thời, gã cũng cầm lên cây đao lại lần nữa vọt tới trước mặt đối phương. Bởi vì tốc độ thật sự quá nhanh, bụi đất trên mặt đất cũng đi theo gã mà bay lên trên trời, giống như tạo cho gã tăng thêm một lớp khói bụi.
Khi làng khói bụi tập kích tới bên mình, Liệt Chiêu miễn cưỡng nâng đao lên chống đỡ, nhưng cái thế và sức lớn của một đao này thật sự khiến y có chút ăn không tiêu, không hơi hơi lui về phía sau không được, đánh tan đi sức mạnh này. Tiếp theo làng bụi khói này cũng bọc lại thân thể y.
Cuộc đời Tề Vọng cho tới nay còn chưa bao giờ như bây giờ hận qua một người, bởi vì ra tay không có bất cứ chút do dự và giữ sức lại, mục đích duy nhất chính là muốn lấy đi tính mạng của đối thủ, bởi vậy đao đao đều đâm về phía yếu hại, thậm chí cũng không thèm rút tay về phòng thủ khi đối thủ phản kích lại.
Liệt Chiêu thì chắc chắn không có loại khí thế này như gã, bởi vậy chỉ không ngừng chắn qua chắn lại đi phòng ngự, thật vất vả khó khăn mới ngăn trở được những nhát đao bổ tới của Tề Vọng, chỉ là vết thương trên cánh tay thì càng ngày càng đau dữ dội.
Vết thương trên cánh tay cũng tung tóe hở ra rồi, máu chảy ra ướt hết miếng vải băng bó, sau đó bởi vì động tác kịch liệt của y, nên máu tươi không được chảy xuôi ra bên ngoài, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, sau đó y như vẫn không cảm giác được đau đớn, điên cuồng đi quơ đao trong tay, chém thẳng đâm ngang, không ngừng phát động công kích về phía đối phương.
Nhìn tình hình không ổn rồi, Liệt Chiêu một bên đi đỡ đòn, một bên lớn tiếng hô quát, kêu bọn thủ hạ của mình khẩn trương đến đây viện trợ mình. Nhưng y vừa rồi vì để tránh bị Lưu Tùng Bình phát hiện được, cho nên tránh đến nơi xa giữ một khoảng cách vòng kích chiến của bọn họ, trong lúc gấp gáp bọn họ tuy rằng đang chạy tới nơi này, nhưng gấp gáp như vậy thì làm sao đuổi đến đây được?
Ngay trong lúc Liệt Chiêu còn đang hoảng loạn, Tề Vọng một đao chém ngang phần eo của y, khi y dựng thẳng đao lên đi đón đỡ, Tề Vọng dùng lưỡi đao thật mạnh đánh vào, chém thẳng về phía cánh tay của y, trong lòng của y trở nên bồn chồn, cầm chặt đao đến dùng hết toàn sức chém xuống, lúc này mới có thể ép xuống được cây đao của Tề Vọng.
Nào biết được tay phải của Tề Vọng đột nhiên buông lỏng đao ra, sau đó dựa thế dùng bả vai đụng thật mạnh vào trên người của Liệt Chiêu.
Liệt Chiêu bị một cái thật mạnh va vào, khiến y buồn hừ một tiếng, ánh mắt trong nháy mắt bị choáng váng đến mù lòa rồi, cuối cùng y cũng dùng hết sức thật mạnh đụng vào trên người Tề Vọng, lúc này mới nghiêng ngả lảo đảo lui ra phía sau vài bước, thật vất vả mới không có bị ngã xuống mặt đất.
Còn chưa đợi Liệt Chiêu điều tiết lại hơi thở, Tề Vọng từ trên mặt đất nhặt lên cây đao, lại một lần nữa lao đến bên Liệt Chiêu.
Bọn họ tại sao còn chưa tới cứu ta nữa?
Lúc này trong lòng Liệt Chiêu chỉ còn có một cái ý nghĩ này thôi.
Ngay lúc Lưu Tùng Bình và Tề Vọng mang Ngụy Trung Hiền chạy trốn, Liệt Chiêu và bọn thuộc hạ của mình lập tức cưỡi khoái mã đuổi bắt rồi, mà bọn sai dịch của phủ Quảng Bình thì đi bộ đi theo ở đằng sau, chiếu theo lý đám viện binh này tuy rằng là đi bộ, nhưng qua lâu như vậy cũng nên tới rồi chứ? Nếu như bọn họ chạy tới thì nhất định đủ để giải trừ nguy nan hiện giờ mình gặp phải rồi.
Vậy bọn họ vì sao còn chưa tới? Chẳng lẽ là lạc đường sao? Dọc theo đường chúng ta đi không phải làm sẵn tiêu ký rồi sao, lúc này mới đi được bao xa đâu? Liệt Chiêu trong lòng bởi vì mê hoặc không lý giải nổi mà lo lắng bội phần, gắng gượng ngăn đỡ lại đòn tấn công của Tề Vọng.
Điều y không biết chính là, bọn sai dịch phủ Quảng Bình kia sớm đã tới rồi, thời này, khắc này, bọn họ đang ở chỗ xa, quan sát đến hai người Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ này đánh giết, nhưng kỳ quái chính là, cho dù nhìn thấy người của Đông Xưởng đang bên trong một cuộc chém giết này đã rơi vào thế hạ phong, bọn họ vẫn là không có nhúc nhích.
- Bạch tiên sinh? Đám người Đông Xưởng kia chỉ sợ cũng không chống đỡ nổi nữa rồi, chúng ta nếu còn không đi lên nữa e rằng liền chậm trễ đó! Ở dưới bóng cây, đầu mục sai dịch nhỏ giọng nói với người trung niên bên cạnh.
Bạch tiên sinh là phụ tá thân tính của Tri phủ đại nhân, mọi người sớm đã âm thầm đồn đại qua, đều nói không có Bạch tiên sinh, nhan môn Tri phủ đoán chừng đều vận chuyển không nổi. Hơn nữa, trước khi động thân Tri phủ đại nhân đã dặn dò đi dặn dò lại, chuyến làm việc này là Bạch tiên sinh lĩnh hàm, nhất định phải hoàn toàn nghe theo sai bảo của Bạch tiên sinh, bởi vì gã ở trước mặt thư sinh trung niên này một chút cũng không dám vênh mặt, cung kính nghe theo mệnh lệnh của y.