Lúc này tình cảnh trong quân trướng thật đúng là không tệ, Tôn Truyền Đình bên này đối với thế cực nắm chắc rất rõ ràng, biết ai mạnh ai yếu, nói cũng nói rất rõ ràng, như vậy liền rất dễ nói chuyện, trên mặt Cát Hương và Thạch Mãn Cường có mấy phần đắc chí vừa lòng, vẻ mặt Triệu Tiến thì lại là bình tĩnh thong dong, ở nơi đó mở miệng nói.- Tôn huynh xin nói, các ngươi nói là của các ngươi, tán đồng hay không là ở ta.
Lời nói cử chỉ của Tôn Truyền Đình tự ở thế yếu, mặc kệ thật lòng giả ý, tiếp tục như vậy, đối phương bị nịnh nọt lâng lâng, chính để cho phe mình tranh lấy được nhiều chút ích lợi và chỗ tốt, Triệu Tiến thẳng thừng mở miệng điểm chỉ.
- Nếu như thuận theo mệnh trời, mặc kệ họ trước kia nhắm vào Triệu công và Từ Châu đã làm cái gì, vậy đều là việc công, mà không có tư oán, xin Triệu công bỏ qua cho tính mạng bọn họ, bảo toàn gia sản và vợ con của bọn họ.
- Đây ưng thuận được, nếu sau này không chiếu theo khuôn phép của ta làm việc, hoặc là có dị động bực tức gì, vậy hứa hẹn này sẽ không có hữu hiệu.
- Cả nhà đương kim bệ hạ, còn có một hệ hoàng tộc rải khắp thiên hạ. Nếu như được an phận thủ thường, kính xin Triệu công bảo toàn tánh mạng và gia sản của bọn họ.
- Gia sản của bọn họ tính thế nào, vàng bạc cất giấu trong phủ đệ có tính hay không? Vàng bạc tích trữ trong biệt viện có tính hay không. Điền sản liên châu liền phủ kia tính hay không. Những kẻ này an phận thủ thường, ngay tại chỗ không có phẫn nộ của dân chúng gì, ta tận hết sức sẽ không động tới của nổi của bọn họ, để cho cả nhà bọn họ giữ gìn cuộc sống ấm no thể diện. Về phần sản nghiệp và điền sản dựa vào tổ tông chiếm lấy được kia nhất định phải giao ra đây.
Phiên vương và quận vương của Đại Minh ở khắp nơi thiên hạ chiếm đoạt quá nhiều sản nghiệp và ruộng đất, bọn thân sĩ thổ hào đều phải nhượng bộ né tránh. Bởi vì hoàng tộc bóc lột đè ép, thân sĩ cường hào sẽ tàn khốc áp bức dân chúng hơn tạo thành đủ loại tuần hoàn ác tính. Tuy nhiên vương triều thay đổi, hoàng thân quốc thích tiền triều cũng không cách nào giữ vững đặc quyền và giàu có, Triệu Tiến xử trí như vậy đã là cho bọn họ đường sống rồi.
Cho nên nơi này sau khi nói xong, Tôn Truyền Đình chỉ có điều cảm thán trả lời một câu.- Triệu công từ bi khai ân.
Mọi người trong quân trướng thần thái khác nhau, chỉ có mặt Triệu Tiến không chút cảm xúc, Tôn Truyền Đình bên kia trầm ngâm một lát, mở miệng lại hỏi.- Không biết Tiến gia đối với quan quân Đại Minh xử trí thế nào?
- Phân ra, biên lại, đồn điền. Triệu Tiến trả lời rất đơn giản.
Tôn Truyền Đình thở dài, chậm rãi nói.- Triệu công an bài tốt điều này, không đánh trận được thì nên đi làm ruộng.
- Tại hạ biết Triệu công không nhìn trúng quan quân Đại minh, cũng không trách Triệu công nghĩ như vậy, quân tốt bên dưới hằng năm bị cắt xén lương bổng, lại không có người trói buộc quân kỷ, bọn họ lúc đánh trận như heo dê chuột thỏ, thời điểm trú quân thì là hổ lang, đối với thiên hạ có trăm hại không một lợi. Phân chia cũng tốt, tuy nhiên trong quan quân Đại Minh cũng có tinh nhuệ, thân binh thân sĩ thuộc các cấp tướng tá đều là binh sĩ biết chiến đấu. Theo tại hạ nhìn thấy, binh mã Triệu công tuy rằng vô cùng tinh nhạy, nhưng kỵ binh không khỏi kém cỏi. Ngoài chính binh không làm được ai nấy đều tinh nhuệ, thân binh thân vệ này cùng chủ tướng bọn họ đối với Triệu công có đại hữu dụng, không biết Triệu công nghĩ như thế nào.
Tôn Truyền Đình nói lượn quanh, Thạch Mãn Cường liếc mắt nhìn Triệu Tiến vẫn trầm mặc như trước, Cát Hương ánh mắt lại trừng lên, mở miệng thẳng thừng nói.- Thân binh của Quân Minh đối với kỵ binh của chúng ta, một đối một. Thân binh quân Minh có năm sáu thành để thắng, mười đối mười, các ngươi chỉ nắm chắc ba thành. Trăm đối trăm, các ngươi tất bại, như vậy có ích lợi gì?
Gã bên này nói rất không khách khí, trên mặt Tôn Truyền Đình không thấy tức giận gì, làm một người cực kỳ hiểu về thể chế của Từ Châu, y dĩ nhiên biết địa vị của Cát Hương, Tôn Truyền Đình cười cười nói.- Cát tướng quân nói được không sai, quý quân pháp độ nghiêm minh, tiến thoái có khuôn phép. Trận chiến đích xác vô địch, nhưng những tinh nhuệ quân Minh có được chính là chén cơm liều mạng sa trường, không có quân lương biên chế, bọn họ không có thủ đoạn mưu sinh, tám chín phần mười phải vào rừng làm cướp làm giặc, hoặc là bị người có lòng mời chào. Đến lúc đó chính là phiền phức của Từ Châu.
- Cát tướng quân. Xưng hô thế này khiến cơn giận của Cát Hương lập tức tan đi không ít, giải thích của Tôn Truyền Đình cũng rất có lý lẽ, Cát Hương không có gì nói tiếp nữa.
- Tôn huynh, tân quân trong tay huynh động tới được bao nhiêu người? Triệu Tiến hỏi thẳng vào chuyện chính rằng.
Triệu Tiến đến hiện tại cũng không sao quen được lòng dạ và kiềm chế của thân sĩ quan liêu Đại Minh, loại cong cong vẹo vẹo này, điểm đến thì dừng, cấu kết giao lưu trở nên rất phiền toái, lời nói này của Tôn Truyền Đình nói được rất thẳng thắn, lời thân binh thân vệ nói là một việc, kỳ thật cũng không coi là chuyện gì. Trong thiên hạ, ngay đến thân binh Ngụy Quốc Công Từ gia Nam Kinh cũng không quá ngàn, càng không cần nói sức mạnh của người khác. Nhưng tân quân trong tay Tôn Truyền Đình lại bất đồng, y là dựa theo thể chế của Triệu Gia Quân huấn luyện ra cường binh, có tài lực của Tấn thương làm chống đỡ, hơn nữa còn trải qua kiểm nghiệm thực chiến.
Quân đội như vậy đã thành hình, hơn nữa thực lực đã bị mọi người tán thành, nếu buông lỏng không quản, đương nhiên sẽ có phiền toái, đương nhiên sẽ có phiền toái,
Tôn Truyền Đình sở dĩ hỏi cái này, thà nói hỏi thay người khác, thay Từ Châu suy nghĩ, chẳng bằng vì bản thân hỏi.
Nếu như thâm nhập sâu hơn chút, bọn tân quân trong tay Tôn Truyền Đình, tính cả Tôn Thừa Tông, Vương Tại Tấn, Hồng Thừa Trù, Trịnh Sùng Kiệm, Hùng Đình Bật thậm chí còn phải bao gồm tinh nhuệ trong tay Lư Tượng Thăng, chính là căn cứ bọn họ và Triệu Tiến bàn điều kiện, đánh không thắng Triệu Gia Quân điều này là khẳng định rồi, nhưng để cho Từ Châu, cho Triệu Gia Quân tạo thành rất nhiều phiền toái, nói không chừng vẫn là phiền toái lớn.
Trước khi xác định lời hứa của Triệu Tiến, bọn họ sẽ không từ bỏ binh mã trong tay, quy phục và tạo phản của các triều đại đã có nhiều lắm tấm gương, mọi người dĩ nhiên hiểu được làm như thế nào mới sẽ có lợi một chút, mới sẽ càng có bảo đảm một ít.
- Dưới tay Tôn mỗ tân quân tổng cộng có ba đoàn, cộng lại hơn bốn ngàn ba trăm người, trong tay bọn Tôn các lão không động được, mỗi người nhiều nhất không quá hai ngàn.
Chiếu theo số người tính ra, đây xấp xỉ là tầm vóc một sư tạm biên, góp lại không sai biệt lắm là năm ngàn kỵ binh cùng hơn bốn nghìn bộ binh đã trải qua hình thức huấn luyện mới, đây đã là sức mạnh tương đối lớn rồi, tuy rằng đây là đang trên giấy, hơn nữa phân thủ lĩnh và thuộc hạ không giống nhau, nhưng thực lực này đã đáng giá đàm phán.
Chính ngay trên mặt Cát Hương và Thạch Mãn Cường mang theo một chút thần sắc trịnh trọng, tuy nhiên vào lúc này trên mặt Triệu Tiến mặt lại lộ ra ý cười, thong thả nói rằng.- Tôn huynh có phải hay không báo ít một chút, hơn tám trăm kỵ binh nuôi trong hộ vệ thương điếm không tính vào bên trong tân quân sao?