Bởi vì vội vàng chuẩn bị không kịp, cho nên ông ta chưa từng nói qua với Tề Vọng về tất cả những việc mà mình đã âm thầm đi làm, nhưng ông ta tin rằng nếu như mình không có trở về tụ hợp cùng bọn họ, Ngụy Trung Hiền nhất định sẽ đem giao ước của mình nói cho Tề Vọng nghe, không để cho mình uổng phí đi một cái mạng này.
Như là đã không có buồn phiền ở nhà rồi, thì còn gì phải sợ nữa chứ?
Có được suy nghĩ như vậy điều khiển, ở bên bụi cỏ hoang dã, Lưu Tùng Bình từ từ nâng đao lên, lẳng lặng yên vị đi nhìn truy binh xông lại này.
Cả đời này, mười mấy năm trước đáng lẽ phải thu dọn rồi, nhưng vướng bận không bỏ xuống được, sống cho tới hiện tại, đã là lời to rồi, hiện tại cho dù là có chết tại đây thì còn gì phải tiếc nuối nữa? Trên mặt của ông ta lộ ra một nụ cười kỳ lạ.
Tuy rằng hai người kia đột nhiên lao tới cứu đi Ngụy Trung Hiền, khiến cho bọn họ có chút vội vàng không kịp sẵn sàng, nhưng dù sao bọn họ cũng là có ngựa, sau khi kinh ngạc trong những phút đầu, rất nhanh là cưỡi ngựa đuổi theo. Trong đám người cưỡi ngựa, Liệt Chiêu cũng ở trong đó.
Nhưng mà, ngoài dự tính của bọn họ chính là, chắn ở trước mặt mình không ngờ chỉ có một người.
Liệt Chiêu âm tàn đi nhìn đối phương, nhưng vì lần trước để lại bài học cho y thật sự khắc sâu, cho nên y trong lúc nhất thời ngược lại ghìm chặt ngựa, ngừng lại cách phía trước Lưu Tùng Bình không xa. Mà những người khác cũng học theo, cũng ghìm chặt ngựa, sau đó giữ lấy một khoảng cách, mọi người đem Lưu Tùng Bình bao vây lại.
- Ngụy Trung Hiền ở nơi nào? Liệt Chiêu đầu tiên là nhìn chung quanh một cái, sau đó lớn tiếng đi hỏi Lưu Tùng Bình.
- Các ngươi giấu hắn đi nơi nào rồi?
- Không lẽ ngươi cảm thấy ta sẽ nói cho các ngươi biết sao? Lưu Tùng Bình vẻ mặt nghiêm túc đi hỏi lại, đồng thời còn nắm chặt đao trong tay mình.
Cách trả lời không một tí khách sáo như thế, khiến cho gương mặt của Liệt Chiêu trở nên càng thêm dữ tợn hơn.
- Ta thật ra không rõ lắm, Ngụy Trung Hiền hiện giờ như phượng hoàng đã rơi xuống, các ngươi tại sao còn muốn bảo vệ đến bước này? Thành thành thật thật đưa ông ấy giao ra đây, ta và ngươi cả hai coi như xong, đây không phải thật là tốt sao? Ngươi chẳng lẽ thật sự nghĩ rằng, nhận tiền của ông ta là bình an vô sự sao? Có tiền không có mạng đó, thì có được ích lợi gì đây?
- Chuyện cho tới bây giờ, ngươi nói ra những thứ này nữa thì có ích lợi gì? Lưu Tùng Bình vẫn là bất động.- Nhiều lời vô ích, có gan thì bước tới đi!
- Ngươi! Đối mặt với ánh mắt bình tĩnh và khinh thường của Lưu Tùng Bình, trong lòng của Liệt Chiêu lại càng thêm hận.
Nhưng mà, ngay cả như vậy, y cũng không dám tự mình xông lên phía trước, cho tên khốn khiếp không biết điều này một bài học, đêm kia y và Lưu Tùng Bình đánh nhau qua, cho nên y hiểu được thân thủ của đối phương mạnh hơn mình nhiều lắm.khi Lưu Tùng Bình chém một dao trên cánh tay y, hiện tại đối với y mà nói vẫn còn là một bài học khắc cốt ghi tâm.
Ngay khi bọn họ nói chuyện với nhau, người từ phía sau chạy tới càng ngày càng nhiều, những người mới chạy tới này lại khiến cho Liệt Chiêu có thêm khá nhiều dũng khí hơn.
- Xông lên cho ta!
Tay y vung lên thật mạnh, - Người này là khâm phạm của triều đình, giết không tha! Ai chặt được xuống thủ cấp của gã, triều đình sẽ trọng thưởng thật nhiều!
Theo thúc giục của y, một đám người thật cẩn thận xông lên vây chặt lấy Lưu Tùng Bình, mà ngay cả những người ngồi trên lưng ngựa cũng xuống ngựa vây lấy Lưu Tùng Bình.
Nhưng mà, cho dù gặp phải bao vây như vậy, Lưu Tùng Bình vẫn không chút hoang mang, gã hoành đao trầm hông, mặc kệ đám người kia càng vây càng chặt. Khi vây tới khoảng cách chỉ còn lại có vài thước, có một tên Đông Xưởng cầm đao rốt cục nhịn không được nữa, hét lên một tiếng, rút đao bổ về đầu của Lưu Tùng Bình.
Trong tiếng kêu hét to điều khiển, những người khác cũng đồng thời bổ đao về phía Lưu Tùng Bình, mà Lưu Tùng Bình cũng trong lúc này bắt đầu chuyển động, hoành đao của ông ta hướng xung quanh quét qua một vòng, lấy sức đao mạnh mẽ đẩy lùi đám người kia, sau đó cầm đao đâm tới tên Đông Xưởng đầu tiên phát động công kích kia.
Đi theo một tiếng kêu thảm thiết kia, phần bụng của tên Đông Xưởng này đã bị đao đâm xuyên qua, máu me tán loạn bắn ra bốn phía, tưới đến mặt đất một màu đỏ tươi. Lưu Tùng Bình không có cố kỵ tên Đông Xưởng này, không chút do dự từ trên người của y rút ra cây đao dính đầy máu, sau đó lại bổ tới một người khác ngay bên cạnh, loại khí thế này giống như hổ điên khiến cho đối phương cũng dọa tới đành phải rút về cây đao mà mình đang bổ về phía Lưu Tùng Bình, cố sức chặn ở trước ngực ngăn lại mấy lần bổ chém của ông ta, bị ông ta đẩy lùi về phía sau mấy bước.
Lưu Tùng Bình thuận đao thế trầm hông đi quan sát xung quanh, mỗi khi suýt xảy ra kiếp nạn lại từ giữa khe hở của mấy kẻ địch chợt lóe tới, thường thường tiếp tục vung đao chém trở về.
Chiến đấu kịch liệt vẫn liên tục không ngừng, Lưu Tùng Bình cảm thấy thân thể của mình càng ngày càng nóng lên, trong lòng như đang bị thiêu đốt vậy, quả thực giống như liên tiếp uống vào mấy bát rượu mạnh Từ Châu. Ông ta giống như sư tử hổ báo không ngừng thở hào hển, hết sức chăm chú đi nhìn mỗi một chuôi đao vung chém tới phía mình, không chút lưu tình đi phát động phản kích.
Khi quyết định ở lại giáp mặt chiến đấu với những người này, ông ta đã không có ý định được sống sót mà rời khỏi đây, chỉ hi vọng kéo được bước chân của những người này, cho Tề Vọng có thêm nhiều thì giờ chạy thoát mà thôi.
Đúng lúc này, ông ta đột nhiên cảm thấy được trên trời hình như có cái gì đó rơi xuống vậy, khi ông ta đi nhìn chung quanh thì có cái gì đó uỵch uỵch đánh vào trên mặt gã, khi đâm vào mặt ông ta hơi hơi thấy đau.
Rất nhanh, ông ta phát hiện đây là tuyết đang từ trên trời rơi xuống.
Thình lình xảy ra gió tuyết này, ông ta cũng không có cảm giác được lạnh lẽo, băng tuyết hòa tan trên mặt ông ta, trộn lại với mồ hôi, thật giống như chà lên cho ông ta một lớp dầu sáp vậy, tóc của ông ta cũng trong lúc kịch liệt chiến đấu rớt xuống dây buộc tóc và khăn trùm đầu, mái tóc tán loạn bay bổng trên hai vai, cực kỳ giống như sư tử hổ báo được ra khỏi chuồng sắt vậy.
Người này rất lợi hại! Nhìn biểu hiện của ông ta như thế, trong lòng Liệt Chiêu không khỏi âm thầm rùng người.
Lần trước sau khi chiến đấu qua, y rất kiêng kỵ với thân thủ của Lưu Tùng Bình, không nghĩ tới hôm nay sau khi ông ta dùng hết sức ra tay đi chiến đấu, không ngờ biểu hiện ra còn mạnh hơn khá nhiều so với lúc đó!
May mắn vừa rồi không có kích động, tùy tiện đi chiến đấu với gã.
Mang theo suy nghĩ như vậy, trong lòng Liệt Chiêu lại có dự tính ngay, sau đó từ bên yên ngựa của mình cầm lên một cây nỏ, tiếp theo, y giục ngựa từ từ đi sát đến nơi đang chiến đấu kịch liệt, cẩn thận giấu thân mình đi để cho Lưu Tùng Bình không để ý được.