Tuy rằng đi được khá vội vàng, nhưng còn biết được quân Từ Châu chủ yếu là bộ tốt, đại đội khi chạy cũng không nhanh lắm, cách thành trì đuổi đến đây khẳng định không đuổi kịp rồi, nếu đuổi không kịp, vậy cho mọi người nghỉ ngơi xả hơi một lát cũng tốt đấy.
Không đợi thân binh Tá lĩnh kia nói hết lời, roi ngựa của Thang Cổ Đại lập tức rút qua, tức giận mắng nói.- Nghỉ ngơi xả hơi con mẹ nó, một ngày chưa tiến vào thành giám Vĩnh Ninh, ai cũng không được nghỉ ngơi, truyền mệnh lệnh xuống, chúng ta là đang chạy trốn giữ mạng đấy, dừng lại nghỉ ngơi xả hơi mà bị đuổi kịp vậy tới khi đó không còn hơi để xả!
Giám thành Vĩnh Ninh là một tòa thạch bảo cách thành Phục Châu ba mươi dặm, sau khi bị Kiến Châu chiếm đóng dùng làm trạm vận binh, ở đó trú đóng hai Ngưu lục và mấy trăm quân Hán mới đầu hàng.
Khi ở thành Phục Châu, là muốn đợi được đại bộ phận viện quân đến, một lần nữa đánh tanquân Từ Châu kia, chuyển bại thành thắng lật ngược tình thế, hiện tại thì lại là muốn đem chủ lực trong tay mang về, cố gắng khiến cho nhà mình chịu tội được giảm bớt chút, miễn cho gà bay trứng vỡ, vạn kiếp bất phục, nhưng lui lại chạy trốn cũng để ý đến khuôn phép, ban đêm cũng nhất định phải nghỉ ngơi và chỉnh đốn cắm trại, có thành trì che đậy tóm lại là tốt hơn.
Có tin tức truyền tới.-... Có kỵ binh vòng vòng ở xung quanh chúng ta, không phải quân Minh, hẳn là quân Từ Châu gì kia.
Khi nghe được cái từ "Kỵ binh" này, Thang Cổ Đại chỉ cảm thấy cái ót đuôi chuột vàng đều muốn nổ tung lên hết, ngay cả dây cương đều cầm không được, một lát sau mới trấn định lại, cắn răng hỏi.- Bao nhiêu kỵ binh, đại đội không được chậm lại tốc độ, tiếp tục tiến lên!
Không quá lâu, tin tức đã được báo về, thế nhưng chỉ có mấy chục tên kỵ binh, đuổi theo vòng vòng cách nơi đây khá xa, cũng không có chạy tới đây quấy rối.
- Mặc kệ bọn họ, nếu dám đi tới gần đây liền nuốt bọn họ luôn! Thang Cổ Đại rất nhanh cho ra quyết định, dưới tay y có hơn sáu nghìn binh mã, kỵ binh cũng hơn ngàn người, mấy chục tên kỵ binh đi tới đây cũng chẳng là cái thá gì đối với y.
Nhưng dần dần theo đại quân tiến lên, kỵ binh ở phía sau xuất hiện càng ngày càng nhiều, kỵ binh rải rác tụ tập thành đội nhân mã, vẫn không nhanh không chậm đi theo ở phía sau.
Cứ theo đuôi như vậy khiến cho Thang Cổ Đại và thuộc hạ càng thấp thỏm không yên, từ mấy chục kỵ binh cho tới giờ đã là mấy trăm kỵ binh rồi, tầm vóc như vậy đã không mặc kệ bọn chúng được. Thanh Cổ Đại do dự mãi, mới phái ra kỵ binh thuộc hạ của mình, muốn xua đuổi đối phương rời khỏi, nhưng chạy đến nơi kỵ binh đối phương cũng không thèm ra tiếp chiến, có người đến gần là bỏ chạy, điều này khiến cho tâm trạng của mọi người càng thêm bực bội bất an.
Kỵ binh Từ Châu tới lui tuần tra ở bên ngoài tuy rằng sẽ không tấn công đại đội, nhưng cũng không phải không có sát thương, Thang Cổ Đại lần này lui về tuy rằng hoang mang rối loạn, nhưng cũng coi như là hết mực củ, từ đầu đến cuối đều có kỵ binh do thám quan sát ở xung quanh, bất cứ lúc nào cũng có tin tức báo về, tuy nhiên kỵ binh lắt nhắt chạy ở vòng ngoài này biến thành con mồi của người khác, không phải là gấp gáp trở về, chính là bị giết chết ở nửa đường.
Ái Tân Giác La Thang Cổ Đại rất là cẩn thận khi phái ra đại đội kỵ binh, nếu chẳng may nhà mình vồ hụt, sẽ bị kỵ binh đối phương giết vào trong hàng đội bộ binh, vậy sẽ không còn cách nào đi khống chế mà sụp đổ ngay, toàn quân sẽ bị tiêu diệt sạch hết, nhà mình nếu muốn chạy trối chết, sớm đã mang theo đội ngựa chạy trước rồi, tội gì phải đi chậm như vậy.
- Xem bọn chúng như đám bọ ruồi bên cạnh cứt trâu, chúng ta đi đường của chúng ta, mặc kệ bọn chúng, khi tới được giám thành Vĩnh Ninh rồi, coi bọn họ làm được cái thá gì nữa.
Phía bắc Phục Châu đều là địa bàn khống chế vững chắc của Nữ Chân Kiến Châu, bọn kỵ binh không có căn cơ này không gây ra được sóng gió gì quá lớn, Thang Cổ Đại thật sự có được tự tin như thế.
Tính toán lại lộ trình, giám thành Vĩnh Ninh cũng sắp tới rồi, kỵ binh Từ Châu chạy theo đến đây tới lui tuần tra tập kích quấy rối, cũng không có vây quanh lao nhanh xung quanh đại đội của Thang Cổ Đại, mà là thối lui về phía sau bọn họ, tụ tập thành trận hình một đội mấy chục kỵ binh, cứ như vậy từ từ chạy theo bọn họ.
Mồ hôi trên trán Thang Cổ Đại đã chảy ào xuống rồi, những kỵ binh đột nhiên xuất hiện này, kỵ thuật tuy rằng không bằng kỵ binh của Mông Cổ và Nữ Chân, nhưng lớp lang tụ tán tiến thoái lại tốt hơn bên này khá nhiều, chớ đừng nói chi là vật cưỡi đều là những con ngựa to lớn khỏe mạnh, trang bị nhìn cũng rất chỉnh tề, còn mạnh hơn nhiều lắm so với những con ngựa gầy ốm áo giáp mục nát bên Minh quốc kia, vẻ trầm ổn này càng làm cho người ta cảm thấy sợ hãi, rõ ràng là bọn họ ít người hơn, nhưng đi tới cũng không có một chút sợ hãi nôn nóng nào cả, vẫn như vậy không nhanh không chậm đuổi theo.
Quân công tiền đồ này có lẽ cũng không dễ lấy được như vậy rồi, hay là trở về bên Thẩm Dương hưởng thụ còn tốt hơn, hùng tâm tráng chí của Thang Cổ Đại càng ngày càng ít.
Mặt trời sắp lặn xuống núi rồi, nhưng cách sắc trời hoàn toàn tối mù còn khoảng một nửa canh giờ trở lên, mùa hè mùa thu bên quan ngoại là ngày dài đêm ngắn, tuy rằng hiện tại đã qua hết mùa thu rồi, nhưng trời tối so với bên quan nội còn muộn hơn rất nhiều.
- Phía trước chính là giám thành Vĩnh Ninh! Có người hét to lên, trong đội ngũ lại một trận xôn xao, mệt sống mệt chết chạy tới giờ này, cuối cùng tới được chỗ đích đến tạm thời nghỉ ngơi rồi, được nghỉ xả hơi uống vào vài ngụm nước. Hơn nữa càng đi về phía bắc, cách nơi đại bản doanh càng gần hơn, dù sao cũng yên tâm một tí.
Sau một hồi xôn xao, còn có người hướng về phía sau lưng, chửi ầm vào mặt đội nhân mã của kẻ địch kia, ngươi có bản lĩnh đi theo như vậy, có ngon thì đi theo vào thành kìa! Bước chân của mọi người khi tiến lên lại nhanh hơn một chút.
- Phía trước... Phía trước... Đột nhiên có người thất thanh hô lên, giọng điệu không ngừng run rẩy lắp bắp, câu nói còn chưa nói xong, giọng điệu đã thay đổi rồi.
Mặc dù chưa có hiệu lệnh của Thang Cổ Đại, đội ngũ cũng bắt đầu dừng lại rồi, phía trước dừng lại, phía sau còn đang tăng tốc tiến lên phía trước, đội ngũ đưa đẩy lẫn nhau đã có chút rối tung lên rồi.
Tin tức phía trước cuối cùng được truyền về phía sau, tất cả mọi người đều biết ở dưới giam thành Vĩnh Ninh, có một đội binh mã đang chờ đợi nghênh đón ở bên kia.
Đại đội ngũ của Thang Cổ Đại bắt đầu xôn xao rồi, sau đó nguyên cái đại đội đã dừng lại, tiếng ồn ào thì càng lúc càng lớn, vốn định chạy trốn trong im lặng, nhưng đến nước này, lại một lần nữa kéo căng ra rồi.
- Gia, làm sao bây giờ?
- Các Ngưu Lục phía dưới đều phải đi trói buộc lại, nếu không sẽ bị suy sụp hết đấy, đã có người chạy ra bên ngoài rồi.
Bọn Tham Lĩnh trong đại đội đều trở nên nóng nảy rồi, đều phái người đến đây chờ lệnh, tình thế trước mắt mặc dù có hỏng bét đến đâu, cũng còn chưa tới phút cuối cùng, đối phương như thế nào cứ mặc kệ trước đã, cứ như vậy tiếp nữa, chớ tự mình sụp đổ trước tiên.