- Người đâu, lấy chút rượu tới! Thôi Văn Thăng hô một tiếng, hô gọi người hầu lấy rượu.- Công công, ta và ngươi nhiều ngày không gặp, hôm nay vừa hay ôn lại chuyện xưa, chỗ nhà cửa này vốn là của ta, công công cứ yên lòng ở lại nơi này, an ổn lúc tuổi già.
Ngụy Trung Hiền cười.- Ngươi thật có lòng.
Rượu rất nhanh đã bị người hầu lấy tới rồi, sau đó ở trước mặt hai người bọn họ thả xuống một cái chén, rót rượu vào.
Khẽ rót rượu vào, mùi rượu mát lạnh liền phát tán ra bốn phía.
Ngụy Trung Hiền ngửi mùi rượu, cầm lấy ly rượu, uống một hơi cạn sạch.
Rượu mạnh tựa như lửa thiêu đốt trong dạ dày của ông ta, sau đó lan tràn tới tất cả xương cốt tứ chi.
- Rượu ngon!
- Rượu Từ Châu, không tốt sao được? Thôi Văn Thăng vẫn cười như cũ, bản thân cũng uống vào một ly.
- Công công yên tâm, rượu này về sau còn nhiều, còn rất nhiều!
Hai người một bên uống, một bên tán gẫu tới việc trước kia, nhất là ai nấy đều đã từng ở trong cung chịu đắng khổ.
Hai người bọn họ, đều là từ tầng thấp nhất trong cung từng chút một bước lên, tuy rằng ai nấy sau này đều xuất đầu, nhưng trước kia, tủi nhục gì, đau đớn gì cũng không có chịu qua?
Trò chuyện một chút, có lẽ là kết cuộc của rượu mời thúc giục, trong ánh mắt của Ngụy Trung Hiền không ngờ tràn đầy nước mắt.
- Khi đó thật sứ đắng khổ a. Không biết bao nhiêu người đã chết khổ như vậy rồi, cũng không biết bọn họ xuống đất có dễ chịu chút nào hay không…
- Đúng vậy a, cực kỳ đắng khổ rồi! Nơi chôn giấu dơ bẩn nhất trong thiên hạ, không phải là trong cung kia thì là gì? Bao nhiêu người a, chính là bị chôn sống tới chết rồi… Thôi Văn Thăng phụ họa ông ta, trong mắt cũng rịn ra nước mắt.- Cũng may Tiến gia là không thích một lộ số đó, hắn nói hắn về sau có được thiên hạ, nhất định phải tuyệt trừ hoạn quan, không muốn nơi chẳng thuộc về con người kia nữa.
- Tuyệt trừ hoạn quan? Đây sao lại như vậy? Ngụy Trung Hiền mở trừng hai mắt.
Ông ta không quá tin.
Ông ta biết rằng Triệu Tiến không phải người đặc biệt thích nữ sắc, nhưng thiên hạ lại có ai sau khi làm hoàng đế lại không đi mưu cầu chiếm cứ lấy vạn vật nào? Cho dù hắn không muốn, con, cháu của hắn chung quy sẽ muốn.
- Công công cũng đừng cho rằng ta đang nói chuyện cười, tệ tích tụ của Đại Minh kéo dài đã lâu, hắn đã nhìn thấy toàn bộ rồi, lại há sẽ giẫm lên vết xe đổ? Thôi Văn Thăng mặt đã đỏ lên, cho nên nét cười cũng có vẻ càng thêm thân thiết.- Tốt lắm, tôi đã biết công công không tin, tuy nhiên không can hệ gì. Không cần bao lâu nữa, Tiến gia đã chiếm được thiên hạ rồi, lúc đó công công hãy nhìn thật kỹ, Tiến gia đến cùng có phải nghĩ như thế hay không.
- Rất nhanh sao? Ngụy Trung Hiền giật mình.
- Đúng vậy a. Tiến gia đoạt thiên hạ chỉ đợi nay mai thôi!
Thôi Văn Thăng có chút hưng phấn nói.- Đại quân triều đình, đại quân Nữ Chân, đều đã bị Tiến gia đánh cho thất bại thảm hại rồi. Hiện giờ trong thiên hạ, còn có người nào là đối thủ của Từ Châu đây?
- Cũng đúng… cũng đúng a… Ngụy Trung hiền ngây ngốc chốc lát, sau đó thấp giọng tự nói.
- Được làm hoàng đế, ai không làm chứ? Thôi Văn Thăng mỉm cười nói.- Thiên hạ này, cũng không có mấy người chịu sai khiến.
Tuy nhiên đã sớm đoán được Triệu Tiến sẽ có một ngày như vậy, nhưng ông ta thật không ngờ, Triệu Tiến lại sẽ nóng vội như thế.
Ông ta biết rõ, Thôi Văn Thăng nói không sai, thiên hạ lúc này, đối với Triệu Tiến mà nói là dễ như trở bàn tay, nếu Triệu Tiến muốn mưu đồ thiên hạ, không có bất kỳ người nào chặn đường được hắn nữa.
Đại Minh vong rồi, Đại Minh vong rồi, Đại Minh vong rồi, tiếng gào thét trước đó lại vang vọng ở bên tai của ông ta.
Mặc dù biết Đại Minh đã tích nhiều thói hư khó sửa, nhưng kéo dài được một ngày dù sao có nhiều hy vọng kéo dài hơn một ngày, chỉ có điều không ngờ Triệu Tiến ngay cả cái hy vọng này cũng không cho nữa rồi.
Còn có ai ngăn cản được hắn? Không có.
Đại Minh vong rồi.
Mặt Ngụy Trung Hiền từ đỏ biến thành trắng, sau đó chậm rãi lại trở nên đỏ lần nữa.- Tốt! Tốt! Lại uống nữa nào! Rượu ngon! Ông ta cầm lấy ly rượu, lại lần nữa từ trong miệng của mình rót vào.
Rượu không ngờ đắng như vậy.
Bữa rượu này uống rất lâu, mãi tới lúc đêm khuya, hai người mới say khướt cáo biệt.- Công công… đừng suy nghĩ nhiều, cũng không cần sợ hãi, chỉ để ý ở nơi này an cư đi! Công công năm đó có ơn đối với ta, như nay… như nay Thôi Văn Thăng tôi tuy rằng thay đổi chủ rồi, nhưng tuyệt không quên gốc rễ. Cho nên ơn này ta là muốn báo tới cùng… Ngài yên tâm đi, Tiến gia…. Tiến gia… lòng dạ của hắn khoan dung, tuyệt sẽ không… tuyệt sẽ không làm khó ngài!
Vừa nói, Thôi Văn Thăng một mặt theo dìu đỡ của người hầu, nghiêng ngả lảo đảo nhằm phía cửa đi ra ngoài.
Còn Ngụy Trung Hiền thì ngồi liệt ở trên bàn, trầm ngâm không nói.
Mãi tới một lúc lâu sau, ông ta mới chậm rãi đứng dậy, đi tới bên giường.
Khăn trải giường rất trắng, thật giống như tuyết ngoài cửa sổ, không nhiễm một hạt bụi, nhưng mà thế tục này lại vĩnh viễn không cách nào làm được như vậy.
Ông ta run rẩy lẩy bẩy duỗi cánh tay của mình ra, đặt vào trên vải gường, nhẹ nhàng vuốt ve một cái.
Sau đó, ông ta nhẹ nhàng rút vải giường này, vắt từng chút một.
Trí nhớ trước kia từng chút từng chút nổi lên trong lòng, ông ta nhớ tới cố hương của ông ta, nơi đó vào mùa đông cũng rơi tuyết lớn như vậy. Năm đó lúc ông ta rời khỏi nơi đó, làm sao nghĩ tới sẽ có được tin sủng của thiên tử, nhất thời quang vinh tin sủng, lại làm sao nghĩ tới, bản thân sẽ đi tới một bước như nay?
Ở trong trí nhớ mịt mờ, ông ta bất tri bất giác, đã vắt thành một đoạn dây thừng.
Tiếp đó ông ta ngẩng đầu nhìn nóc phòng, xác định phương vị một chút. Ông ta nhẹ nhàng di động cái bàn, di cái bàn tới bên dưới xà nhà, nhưng lại bỏ một cái ghế ở trên bàn, như vậy ông ta đã đủ với tới được xà nhà rồi.
Sau đó, gã gắng sức bò lên cái bàn, đứng ở trên ghế, bởi vì uống nhiều rượu, cho nên thân thể đã suy nhược của ông ta cũng không còn mệt mỏi, ngược lại tinh lực dồi dào.
Ông ta vung lên thật mạnh, vắt sợi dây thừng trong tay tới hai bên xà nhà, sau đó ông ta nắm được hai bên này, xác nhập cùng một chỗ kết một cái nút. Lúc ông ta kết nút còn mười phần cẩn thận để ý, bởi vì chỉ có như vậy, nút kết này mới đủ cứng chắc, rắn chắc tới mức đủ mang đi tính mạng của ông ta.
Đúng vậy, ông ta tính toán ngẫm nghĩ tới điều này.
Từ ngày đầu tiên bị quân binh Từ Châu bắt cóc vả lại áp giải tới Từ Châu, ông ta đã tính toán tìm chết rồi.
Chết, tới cái tuổi này của ông ta, lại tới tình cảnh này của ông ta, cũng không phải chuyện đáng sợ, đối với ông ta, lưu danh sau lưng gì phải càng trọng yếu hơn nhiều lắm.
Ông ta tới Từ Châu, mặc kệ ông ta có thu chỗ tốt của Triệu Tiến hay không, người trong thiên hạ chỉ biết giống như Đào Triệt kia, xem ông ta thành gian thần bán chủ cầu vinh… tuy rằng ông ta khẳng định vào thời điểm thay triều đổi vị, hạng người như Đào Triệt kia chỉ sẽ càng thêm tích cực ôm hoài bão dấn thân vào trong tân triều.