Không đánh mà chạy rồi hả? Tin tức này khiến cho Trần Kế Thịnh, Trương Bàn và người xuất thân bên Kim Châu bóp cổ tay thở dài, nghĩ thầm rằng vốn dồn lại diệt cùng lúc hết cả lũ, tiêu diệt hết những nợ máu của bọn Thát tử, nhưng vẫn không nghĩ tới tâm tư của bọn Thát tử, vốn cho là bọn chúng dã tính không lùi, hiếu chiến khát máu, theo cục diện như vậy cũng sẽ đánh đến người cuối cùng, không nghĩ tới bọn chúng lại trốn nhanh như vậy.
Ngẫm lại chuyện này cũng cảm thấy đáng tiếc và đành chịu thôi, mấy ngàn người này của Triệu Gia Quân mạnh thì mạnh thiệt, nhưng độ linh hoạt lại kém chút, bộ tốt truy kích hiệu quả tóm lại không được tốt lắm, huống chi cách đối phương một thành trì lận, đuổi theo đương nhiên là đuổi không kịp rồi.
- Bắt được mấy trăm tên Thát tử, Triệu Gia Quân cái gì cũng làm được, vậy việc chém đầu này hay là để chúng ta ra tay đi! Lưu Hưng Hiền kích động nói, tất cả quan binh xuất thân đất Liêu đều nghiến răng nghiến lợi, đối với bọn họ mà nói, mối thù hận không đội trời chung với bọn Nữ Chân Kiến Châu, nếu giết được nhiều tí thì càng hả giận hơn.
Khi đang nói chuyện, lại nghe được bên kia có người hét to lên.- Người Hải Tây Diệp Hách chúng ta là một lòng với Đại Minh, với lũ chó chết Ái Tân Giác La Kiến Châu kia không phải cùng một phe đâu, chúng ta là trung lương, chúng ta là trung lương, chúng ta bằng lòng theo Đại Minh đi đánh bọn Kiến Châu.
Tiếng la hét này có không ít người là nghe được đó, trong đội ngũ Triệu Gia Quân truyền ra từng trận cười vang, còn mọi người xuất thân bên Kim Châu vừa khó hiểu vừa không biết nói sao nữa, hóa ra bọn Thát tử này cũng biết đầu hàng.
Lữ thứ nhất của Triệu gia quân khi điều binh khiển tướng cũng không có bị sự việc chen vào này ảnh hưởng đến, có đại đội xông lên đầu thành, bên trong thành Phục Châu quả nhiên trống không rồi, rất nhanh cổng thành đã bị đập mở ra, đội ngũ Triệu Gia Quân bèn tiến vào thành.
- Đoàn thứ hai trú đóng ở bến cảng, đoàn thứ ba và đoàn thứ tư trú đóng tại thành Phục Châu, đoàn thứ nhất đi truy kích bọn địch đã trốn thoát! Trần Thăng truyền đạt mệnh lệnh xuống, các đoàn bắt đầu làm việc.
Đám người Trần Kế Thịnh ở trong đội ngũ cũng nghe được mệnh lệnh này, mọi người đều nhìn nhau lắc đầu thở dài, đã ở khoảng cách xa như vậy, không đuổi kịp rồi, nhất là theo tình hình phải duy trì đội hình.
Binh mã Kiến Châu khi rút khỏi thành Phục Châu, mỗi người tự mình mang theo lương khô dùng được trong hai ngày, mặc dù bên trong thành Phục Châu dự trữ sung túc, nhưng trong lúc vội vã cũng chỉ có thể chuẩn bị được nhiều như vậy thôi, quân coi giữ bản địa hơn hai ngàn người, quân đội từ lúc thất bại bên Kim Châu, hiệu lệnh rút quân gần bảy ngàn người, bây giờ rút khỏi tới đây hơn sáu ngàn một tí, thương binh là không thể mang đi, còn lại các nhánh bên tán binh cũng lo không xuể rồi, hơn sáu ngàn người này cũng là nằm trong những người trụ cột rồi.
Không khí trong đội ngũ rất là nặng nề, từ khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích dựa vào mười ba bộ thiết giáp binh, thống nhất các bộ lạc Nữ Chân, sau đó công phá biên thùy, quét thẳng đến Liêu Trấn, đại quân Kiến Châu Nữ Chân đánh đâu thắng đó, công không gì ngăn trở, lúc nào thì đánh qua một trận chiến tẻ nhạt như vậy. Ở bên Kim Châu, mắt thấy sẽ lấy được thành trì rồi, lại bị viện quân đột nhiên xuất hiện trên biển ngăn cản, sau khi gặp phải trận chiến ngắn ngủi, đừng nói tới tiếp tục tấn công thành Kim Châu, ngay cả chạy về trại trú đóng còn không làm được nữa, cứ như vậy chạy thẳng tới bên thành Phục Châu này rồi.
Sau khi mọi người đi vào thành Phục Châu đều không muốn tiếp tục rút quân về phía sau nữa, từ Mai lặc Chương kinh cho tới Ngưu lục Ngạch chân phía dưới, đều cảm thấy mất mặt ủ rũ, mọi người đều đang đánh tới thắng trận vẻ vang, nhưng chúng ta trên đường dọn sạch kẻ địch còn sót lại thì bị thảm hại như vậy, khi trở về còn có mặt mũi gì đi gặp người đây, tiền đồ giàu sang gì cũng không cần nghĩ tới rồi.
Phục Châu là một thành trì tầm thường thôi, không có chỗ hiểm yếu để trú đóng, đồ vật cũng không chống đỡ được bao lâu rồi, dựa theo quân vụ thông thường hẳn là nên rút lui đến bên Cái Châu mới có chỗ dựa và thọc sâu vào, nhưng một đoạn đường này, bọn binh mã Nữ Chân lại không có lui về bên này. Nếu rút quân về bên này, kẻ địch từ Kim Châu xuất phát một đường đi thẳng đến Cái Châu, mà phía sau Cái Châu chính là nơi trọng yếu nhất của nước Kim Nữ Chân Kiến Châu, hai nơi Liêu Dương và Thẩm Dương, cùng với một vùng Quảng Ninh phía tây đại quân trú đóng, phó mặt cho quân địch tiến sát yếu địa, tội lỗi này to lắm đó.
Cho nên chủ quản Chính Lam Kỳ Hữu Mai Lặc Ngạch chân một bên bố trí phòng ngự, một bên phái người đi đến bên Cái Châu và Liêu Dương báo nguy, thất bại thua trận sẽ bị quân pháp truy trách, lần này cơ hội duy nhất chính là lấy công chuộc tội, các tinh nhuệ của hai Hoàng Kỳ, Tương Lam Kỳ đều ở trên mấy trận chiến lớn, dọn dẹp kết thúc chiến sự bên Kim Châu khẳng định sẽ để cho Chính Lam Kỳ tới đánh, đây sẽ là cơ hội lật ngược tình thế.
Ban đầu những binh mã Chính Lam Kỳ miễn cưỡng yên tâm ở lại thành Phục Châu, từ bên Kim Châu đi đường bộ đến đây cũng không dễ dàng, lương thảo đồ quân nhu chính là một vấn đề khó khăn, uy lực của đại pháo khi phát động lên càng khó hơn, lúc đầu còn khá nghiêm túc đi đề phòng, sợ đối phương ngựa không dừng vó, nhưng sau khi liên tục trôi qua hai mươi mấy ngày, cái cảnh giác này cũng dần dần phai nhạt xuống, bên Liêu Thẩm cũng có tin tức truyền lại, viện quân rất nhanh sẽ tới đây, điều này làm cho nhân mã trú đóng ở trong thành Phục Châu xắn tay áo lên, muốn rửa sạch hổ thẹn trước kia.
Nhưng ai ngờ được kẻ địch lại từ trên biển đi tới, giống như lời nói của bọn Trần Kế Thịnh, trong mắt và trong lòng của bọn Kiến Châu Nữ Chân không có tồn tại biển rộng, bởi vì bọn họ không hề biết về những thứ này, cho nên theo đó cho rằng nó không hề tồn tại, nhưng đối phương không chỉ từ trên biển đến đây, còn mang theo đại pháo và đại quân, cái cảm giác rung động đó cũng suy nghĩ ra được.
Khi kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu lui về kể lể cho mọi người nghe về uy lực đại bác khiến cho người ta sợ hãi đến cỡ nào, quân tướng Kiến Châu bên trong thành Phục Châu lập tức nhớ tới những chuyện xảy ra bên thành Kim Châu, bọn họ tháo chạy quá sớm, tuy rằng đã trải qua đại bác oanh đánh, nhưng đối với cái cảm thụ uy lực này cũng chẳng sâu sắc lắm, chỉ là khi đang tháo chạy nhận được thám tử hồi báo, nói tường thành Kim Châu không quá lâu đã bị oanh sụp rồi.
Nữ Chân Kiến Châu cũng có đại bác, cũng biết được uy lực của đại bác, nhưng qua kể lể của thám tử lại làm cho mọi người biết thêm, số lượng đại bác của viện quân trên biển này không những rất nhiều, hơn nữa uy lực của đại bác cũng xa hơn những cái trước kia mà bọn họ biết được, đại bác của Kiến Châu nhà mình là mở ra được thành trì đấy, uy lực cũng không nhỏ, như vậy kết quả sẽ như thế nào, tất cả mọi người nghĩ đến là hiểu được rồi.