Tuy nói rằng người có binh hùng tướng mạnh chính là thiên tử, nhưng có thêm một tầng thần hóa thiên mệnh ấy, tóm lại là rất có lợi.
Tuy nhiên Nội Vệ và cục tình báo, thậm chí các nơi liên quan đều lần lượt xếp không ít tai mắt vào bên trong giáo, đồng thời cũng tăng mạnh khống chế. Nhưng xét về mặt khác thì việc đó cũng tăng cường năng lực hành động của Văn Hương Giáo.
- Tiến gia cũng không cần lo lắng quá mức như thế, Văn Hương tân giáo mới lập này nhìn như sức sống bừng bừng, nhưng bên trong nó lại bị kiềm chế nhiều lắm, rất khó tụ tập lòng người về một mối…
Đối với chuyện này Như Huệ có cái nhìn của mình, bởi vì người tham gia Văn Hương tân giáo, ngoại trừ con cháu của giáo đồ trong giáo, còn có con cháu của Vân Sơn tự, xuất thân của những người này khác nhau, tự nhiên tâm tư cũng khác nhau. Trước mắt mục tiêu của bọn họ giống nhau nhưng về lâu dài lại sẽ có khác biệt.
Đoàn kết chân chính mới là lực lượng của một giáo phái, đó là điều phải đề phòng, nhưng một giáo phái nhất định sẽ phân liệt, như vậy chia để trị, là phát huy càng nhiều sức mạnh hơn khi nắm nó trong tay.
Trên thực tế, rất nhiều con cháu thành viên nòng cốt của Vân Sơn Tự trong gần nửa năm nay đã bắt đầu sinh ra tư tưởng không đáng có. Con cháu trung thành chân chính, mặc dù thuộc hệ phái của Như Huệ cũng không nói rằng thấy thật thân cận Triệu Tiến và Triệu Gia Quân, mặc dù đi theo Triệu Tiến bọn họ có tiền đồ vô hạn, nhưng trong lòng bọn họ cũng hiểu được một điều, nếu như không có Triệu Tiến, nói không chừng vinh hoa phú quý mà bọn họ được đến sẽ càng nhiều. Hơn nữa, Vân Sơn tự tương đối phong bế, cũng không quá hiểu biết tình huống bên ngoài nên suy nghĩ đó trong họ lại càng ngày càng nặng.
Cũng chính là nửa năm qua này, bọn họ mới nhận biết được rằng, vốn rằng bọn họ chiếm được loại phúc khí theo rồng có công kia, vượt qua trận này, cái chiếm được không phải là một tên nhà giàu một châu một phủ như Vân Sơn tự so sánh được, đó chính là một thiên hạ to lớn.
Nhưng lúc nhận thấy được điểm đó, bọn họ đã chậm, bọn họ làm việc cho Triệu Gia Quân, nhưng không có dụng tâm khắc khổ, sau này tuy có được địa vị giàu sang nhưng so ra lại kém những đồng bạn chân chính dụng công kia. Có ít người không cam lòng như thế, chỉ đành đi đào móc những cơ hội mới, Văn Hương tân giáo chính là cơ hội ấy. Tuy rằng lúc làm chuyện này nội tâm bọn họ khó tránh khỏi việc than thở, sớm biết hôm nay, lúc trước biết thế chẳng làm.
Bọn họ âm thầm hối hận như thế, lại không nghĩ rằng những người ở chung quanh phủ huyện Từ Châu, Bi Châu cùng với phủ Hoài An, phủ Phượng Dương, phủ Quy Đức và phủ Duyện Châu lại cảm thán nặng hơn. Vốn cho rằng phải mạo hiểm coi chừng mất đầu diệt môn, ai ngờ tới lại được làm đại phú quý rạng rỡ tổ tông.
Những triều đại bị thay đổi trước đây, trước tiên là dẹp loạn, sau đó liền quy về một mối. Từ đầu đến cuối trải qua bao nhiêu năm lượng người chết không đếm được, tuy rằng đi theo chủ gia cũng nào chắc sống đến cuối cùng, ai dám mạo hiểm đi theo, hơn nữa Đại Minh này tồn tại đã hơn hai trăm năm, còn chưa thấy có chỗ nào không đúng, mấy lần trước đó còn hung hiểm hơn so với lần này nhiều, cũng vẫn gượng lại được. Triệu Tiến khởi sự lần này, mười năm mới miễn cưỡng bắt được địa bàn hai tỉnh, mai sau ai biết chuyện xấu sẽ còn đến bao nhiêu.
Ai nghĩ được trời đất thay đổi lại nhanh như thế, càng làm cho người ta không nghĩ tới là, người cẩn thận nhất ngồi phân tích phán đoán cũng tìm không ra ở chuyện này có hung hiểm gì.
Triệu Gia Quân của Triệu Tiến dù là vũ lực hay là tài lực đều cũng có ưu thế tuyệt đối. Những mạo hiểm trước đây bọn họ đều không, những ưu thế Triệu Gia Quân trước không có giờ cũng có, đó hoàn toàn là một cục diện chắc chắn. Người bên ngoài nói gì mà nhị gia Trần Thăng tại Liêu Đông còn có mạo hiểm, nhưng người hiểu chuyện ai lại không biết, cho dù binh mã nhị gia mang đi đều tổn thất ở nơi ấy thì đội quân vẫn bị Tiến gia nắm trong tay, ai chống lại được.
Người ngoài đều nghĩ đến lữ thứ nhất của nhị gia là cường quân, nhưng mọi người cũng biết rằng lữ thứ hai và thứ ba cũng không kém, biết chắc rằng đội quân tinh nhuệ nhất chính là lữ Thân Vệ.
Từ trước bỏ lỡ, mọi người bây giờ vừa vô cùng hối hận đấm ngực giậm chân, vừa phải nắm chặt cơ hội. Trong lúc nhất thời, lượng người đến học đường ở Từ Châu báo danh chật ních, võ quán bên kia cũng không cần phải nói, mà ngay cả công vụ học đường và ngoại vụ học đường vốn không được người coi trọng nhất cũng đều đầy ắp người. Các thương điếm Vân Sơn cùng khách điếm Vân Sơn ở Sơn Đông, Giang Bắc Nam Trực Lệ cũng là đầu người chen chúc lẫn nhau, chỉ sợ một chức vụ tiểu nhị cũng đều có vô số người đang tranh đoạt.
Chớ đừng nói chi là điền trang nông khẩn ở các nơi, rất nhiều người đều mang theo vợ con đến tìm nơi nương tựa, thậm chí họ còn bằng lòng đem ruộng đất của nhà mình hiến ra, chỉ cầu một thân phận trước lúc thay đổi triều đại.
Thiếu hụt do việc trưng binh điều động số lượng lớn tức thì được giảm bớt, dựa theo cách nói của Nội Vệ cùng cục tình báo thì trong số những người lại đây tìm nơi nương tựa, bằng lòng ra sức vì Triệu Gia Quân có một số là con cháu quyền quý của Đại Minh, bao gồm những nhà huân quý cùng ích lợi với nước nhà.
Đương nhiên, có một bọn người phú quý quyền thế ngang ngược, việc bọn họ làm lại khác hẳn với người khác, bất luận là thương gia giàu có nơi kinh sư cùng Sơn Tây Hà Nam, hay là thế gia đại tộc ở Nam Trực Lệ cùng với Chiết Giang, hoặc là những hải thương xuất thân Mân Việt, cách tỏ vẻ thân cận với Triệu Gia Quân của bọn họ càng thẳng thắn sảng khoái, tại Từ Châu mua sắm sản nghiệp, sau đó hô hào mọi người đóng một số tiền lớn cho ngành sản xuất công thương nghiệp ở thương điếm Vân Sơn.
Trong đó phát triển nhất chính là hải thương Mân Việt, dựa theo lời kể lể của các chưởng quỹ Vân Sơn hành, bọn họ quả thực là dùng thuyền thu hoạch một số lớn vàng vạc hợp lại với nhau, sau đó tiêu hết nơi cảng, hùn tất cả những sản nghiệp góp vốn, mua xuống rất nhiều ruộng đất, sau đó thuận tiện mua đi những hàng hóa thích hợp buôn bán.
Tiếp theo chính là những thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang và Giang Nam. So với những người buôn bán trên biển, bọn họ càng nắm chắc được trọng điểm nằm ở đâu, chỗ nào. Bọn họ cũng hiểu được việc lấy lòng kết giao hơn những người trên biển, những đại tộc thương gia giàu có ấy ngoại trừ việc hùn vốn ra thì còn chủ động khiến Vân Sơn Hành đưa ra sản nghiệp của chính mình để hùn vốn, ngành vải nơi phủ Tùng Giang cùng phủ Tô Châu vốn bền như lũy thép cũng bắt đầu mở ra cho Vân Sơn Hành tham gia.
Việc mở ra này cũng là không làm không được, bởi vì bông được làm ra nơi hai phủ Tô Tùng vốn dĩ thỏa mãn không được số lượng hao phí cực lớn của công trường canh cửi tại nơi đây, lại thêm sản lượng bông đều bị Triệu Gia Quân nắm chặt trong tay, càng không nhắc tới viêc cạnh tranh kịch liệt của vải Từ Châu. Nếu đánh đã đánh không lại, không bằng mọi người cùng nhau phát tài.