Hiện giờ cuộc đấu tranh trong triều đình, thật ra đã không có liên quan gì với gã rồi, mặc kệ người nào thắng cuộc gã đều nghe theo người đó —— hơn nữa, triều đình này còn kéo dài đến bao lâu tự mình còn nói không chính xác được, mặc kệ nó ai thua ai thắng! Làm việc cho có lệ là được rồi, thật sự bị ép tới quá đáng, đơn giản là đi đến nương tựa bên Triệu Tiến, chẳng lẽ còn sợ không làm được phú ông sao?
- Được rồi, vậy ta sẽ làm theo như ngươi đã nói vậy! Hà tri phủ sau khi đã nghĩ thông suốt rồi, đầu óc bèn rộng mở trong sáng ra, cả người cũng khá thoải mái, nói tiếp.- Bạch tiên sinh, ngươi đúng là cố vấn của ta đấy, may mắn là nhờ có ngươi đã chỉ vẽ cho ta khỏi đi trên con đường lầm lỡ...
- Không dám nhận không dám nhận, tại hạ chỉ là tận trách suy xét giúp ông chủ mà thôi. Dáng vẻ của Bạch tiên sinh vẫn như cũ không nhẹ không nhạt, nói tiếp.- Đi theo triều đình có lệ thì có lệ, nhưng ông chủ xem lại việc nào nên chuẩn bị thì vẫn phải đi làm, thậm chí còn phải gấp rút đi chuẩn bị, để tránh trong lúc thực sự cần tới sẽ trở tay không kịp...
- Việc này bổn quan tự nhiên biết cách dè đặt. Hà tri phủ đứng lên, hớn hở đầy mặt.
- Đi, chúng ta sẽ đi gặp tên tặc Đông xưởng kia!
************
Bởi vì đã đến cuối mùa thu rồi, cho nên sắc trời tối om đến sớm hơn mọi khi, trời sáng thì đến muộn hơn, đến giờ khắc đầu giờ mẹo, trời đất như tấm màn đen buông xuống.
Lúc này mọi âm thanh đều yên tĩnh, tất cả đều che kín trong yên tĩnh sâu lắng, tất cả mọi người gần như còn đang kê cao gối ngủ say.
Tề Vọng ở trong nhà trọ dĩ nhiên cũng không ngoại lệ, gã đang ngủ thật sâu ở trên giường, vết thương đã được băng bó đến khá tốt rồi, đã không cảm thấy đau đớn rồi.
Nhưng mà, đúng lúc này, trong giấc mộng gã lờ mờ cảm giác được có người đang lay động mình, hã thuận tay đẩy ra một phen, tiếp tục ngủ say, cho đến bị đẩy tới một hồi lâu sau, gã mới ý thức được từ từ tỉnh táo lại.
Lúc mới vừa bị đẩy tỉnh, trong lòng Tề Vọng còn có chút tức giận, tuy nhiên khi nhìn thấy người đẩy gã tỉnh lại là ai, một chút tức giận đó cũng lập tức biến mất luôn.
Gã kinh sợ hỏi.- Tam thúc?
- Tỉnh rồi sao? Sắc mặt của Lưu Tùng Bình trầm như nước, nhìn không ra vui buồn.- Ngủ cũng ngon lắm hả?
-... Tạm được... Bởi vì vẻ mặt Tam thúc nghiêm túc, cho nên Tề Vọng cảm thấy có một loại áp lực đè xuống, không tự chủ hoảng sợ nói.- Tam thúc có chuyện gì vậy?
- Vết thương thế nào rồi? Đỡ chưa? Lưu Tùng Bình cũng không có trả lời gã.
Tề Vọng trả lời ngay.- Không sao rồi.
Trải qua hai ngày nghỉ ngơi, gã cảm thấy thân thể mình đã khỏe lại rồi, thương thế cũng đã khống chế được rất tốt, ít ra đã không ảnh hưởng đến hành động của gã, hơn nữa gã cũng không muốn mình làm liên lụy đến người khác.
- Ta xem ngươi cũng khôi phục được khá tốt rồi.
Lưu Tùng Bình gật gật đầu, sau đó lại vỗ bờ vai của gã, nói.- Được, vậy khẩn trương chuẩn bị đi, chúng ta phải lập tức lên đường ngay.
- Lập tức xuất phát sao? Tề Vọng có chút nghi ngờ, ngẩng đầu lên nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài kia vẫn còn là một mảnh đen như mực.- Tam thúc, bây giờ trời vẫn chưa sáng mà...
- Trời vẫn chưa sáng thì sao? Mau chóng lên đường thì phải lên đường chứ! Lưu Tùng Bình tức giận đến cắt đứt lời của gã, nói.
- Hai ngày trước ngươi không phải cứ nói rằng không được làm chậm trễ thì giờ sao? Sao thế? Bây giờ rời khỏi được rồi ngược lại không muốn đi khỏi hả?
- Ý con không phải như vậy. Tề Vọng hơi chậm lại, sau đó giãy dụa rời khỏi giường.- Được, con đây lập tức dậy ngay, bên Ngụy Trung Hiền không sao chứ?
- Ông ta không có việc gì, nhưng ngươi thì... Lưu Tùng Bình hơi khẽ cau mày, bộ dạng không được vui vẻ lắm.- Ngươi hiện tại sao lại kém cỏi như thế chứ? Không ngờ ta đi đến bên người cũng không phát giác được, đẩy cũng đẩy không tỉnh! Nếu ta là kẻ địch mà nói, ngươi đã chết đi mấy lần rồi!
Tề Vọng có chút ngượng ngùng, xấu hổ đến cúi thấp đầu xuống.
Bởi vì lúc trước bị thương, cho nên trong lúc khôi phục rất dễ dàng bị mệt mỏi, gã lại ngủ đến khá sâu, vốn cái tính cảnh giác từ mười phần giảm xuống còn phân nửa rồi, không ngờ có người đi tới cũng không hề phát hiện, quả thật không có lời gì đáng nói nữa.
Vội vội vàng vàng, gã mặc xong quần áo, sau đó đi ra phòng, đi đến đại sảnh khách điếm.
Song Tề Vọng đã phát hiện Lưu Tùng Bình và Ngụy Trung Hiền quả nhiên đã đợi ở nơi đó, Ngụy Trung Hiền mặc khá dầy cộm, ông ta vốn rất gầy ốm bây giờ nhìn lại có chút mập mạp, Tuy nhiên, tuy rằng thức dậy khá sớm, nhưng trên người của ông ta lại nhìn không ra một tí mệt mỏi, ngược lại có vẻ có chút khí định thần nhàn.
Biểu hiện của ta làm thế nào cũng không được thua kém hơn so với hoạn quan này, ôm lấy suy nghĩ này, Tề Vọng càng thêm ngẩng đầu ưỡn ngực, đi theo hai người họ ra ngoài.
Sắc trời hiện tại vừa mới tờ mờ sáng, vừa ra khỏi cửa khách điếm, y cảm nhận được gió lạnh đập vào mặt, lạnh đến thấu xương.
Dù sao cũng là địa giới Bắc Trực Lệ, nơi này vốn coi như là địa giới phồn hoa, nhưng từ khi những năm cuối Vạn Lịch, thiên hạ bị thiên tai không ngừng, thuế ruộng triều đình lại càng ngày càng tăng, hơn nữa cường hào thôn tính khá lợi hại, cho nên những người rời xa nơi chôn nhau cắt rốn trở thành lưu dân càng ngày càng nhiều, kéo theo có rất nhiều nơi chốn lại lần nữa biến thành rừng núi hoang vắng, hơn nữa bọn họ lên đường trong lúc trời còn khá sớm, không ngờ nhìn không tới bao nhiêu hơi người.
Trong cơn gió lạnh, bầu trời nửa mờ nửa sáng như đem trời đất nhuộm thành màu lam nhạt, đoàn người này ở trên đường gập ghềnh từ từ đi tới, Tề Vọng chỉ cảm thấy gió lạnh không ngừng hướng trên mặt mình thổi tới, giống như có cây kim không ngừng đâm tới mặt mình. Để chặn lấy một tí gió lạnh, gã phải hơi chút rụt cổ lại.
Đúng lúc này, hình như bị một tảng đá gì đó níu lại, dưới chân gã một cái loạng choạng, thiếu chút nữa té trên mặt đất, thật vất vả mới đứng vững được thân hình.
Thầm kêu xui xẻo thiệt, lại đi tới trước một đoạn đường ngắn. Bỗng nhiên, gã cảm thấy có một chút gì đó không đúng, dừng lại bước chân của mình.
- Sao vậy?
Lưu Tùng Bình có chút kỳ lạ, cũng dừng lại bước chân.
- Có chút không đúng... Tề Vọng có chút hoảng hốt, nghiêng ngả lảo đảo đi tới nơi vừa rồi thiếu chút nữa bị trượt chân, sau đó hơi chút cúi người xuống.
Tiếp theo, sau khi mượn nhờ ánh sáng thưa thớt đi nhìn rõ lại cuối cùng là thứ gì, trong lòng y lạnh run lên, sau đó một chân đá văng sang bụi cỏ bên cạnh.
Cái linh cảm kỳ lạ của gã vừa rồi được ứng nghiệm rồi, không ngờ đây lại là một cỗ thi thể.
Tuy rằng bây giờ tầm nhìn không rõ lắm, nhưng ghé sát vào gã phát hiện được, đây là một nam nhân trung niên rất là gầy ốm, sắc mặt xanh mét, ăn mặc rách tung tóe, vẻ mặt thì đau khổ và vặn vẹo, trên người gã lại không có vết thương rõ ràng, nói không rõ cuối cùng là bị đói chết hay là lạnh chết, chỉ có hai mắt trợn tròn và vẻ mặt đau khổ như muốn hướng gã nói một tiếng vậy.