Y quan sát xung quanh, sau đó, dưới ánh đèn lờ mờ, y phát hiện trên một cái bàn gần đó có đặt giấy bút.- Tại hạ đã giúp công công lấy giấy bút rồi đây. Khoan... hay là như vầy đi, công công đọc ra, tại hạ nhớ kĩ là được rồi, đỡ cho mắt công công bị tổn thương.
Vừa nói, y vừa tiến lại gần cái bàn.
Nhưng mà, ngay một khắc này, nụ cười trên mặt Ngụy Trung Hiền chợt biến mất.
- Tề Vọng! Lưu Tùng Bình! Vào đây! Lão ngẩng đầu, hô lên thất thanh.
Sau đó, thừa dịp Lệ Chiêu còn chưa kịp hiểu ra, ông ta co rụt lại trốn vào bên trong giường.
Với giảo hoạt tinh quái trước sau như một của Lệ Chiêu, ông ta làm sao dám đi theo Vương Tại Tấn trở thành địch nhân của cả một đám đông triều thần? Cho dù Vương Tại Tấn có giành được chiến thắng trong cuộc chiến tranh giành triều chính, chẳng lẽ ông ta liền sẽ thay một tên Lệ Chiêu cỏn con đi ngăn trở trả thù từ khắp nơi kéo tới hay sao?
Dễ nhận thấy Lệ Chiêu là đang nói dối. Y nhất định đã nhận sai khiến của người khác, mà người này vẫn chưa chịu lộ ra tung tích chứng tỏ kẻ đó còn có mưu đồ bí mật không cho ai biết, nói không chừng còn phải giết người diệt khẩu.
Ta một đời anh danh, sao bị loại tiểu nhân như ngươi dùng mánh mun lừa gạt?
************
- Tề Vọng! Lưu Tùng Bình! Vào đây!
Một tiếng thét sắc nhọn vang lên, tựa như tiếng kim nhọn đâm thủng gấm vóc, lập tức phá vỡ bầu yên tĩnh trên lầu.
Hai thúc cháu ở bên ngoài vốn đang có chút mất kiên nhẫn lập tức giật mình.
- Vọng ca nhi, con lưu lại ở bên ngoài, để ta vào đối phó hắn! Lưu Tùng Bình nhanh chóng sực tỉnh, sau đó ông ta liền không chút do dự lao thẳng tới cửa phòng. Khi Tề Vọng nghe thấy lời này, thân mình ông ta đã ở giữa không trung rồi.
Ầm!
Theo trọng kích đánh xuống, cánh cửa vốn dĩ đã lỏng lốc tàn tạ ngã xuống thật mạnh, khơi dậy một tiếng ầm vang cực lớn.
Những mảnh vụn và tro bụi bay lên tạo nên một lớp màn mỏng, làm cho cảnh vật trong căn phòng trở nên mơ hồ.
Nhưng Lưu Tùng Bình cũng trong một mảnh mơ hồ này, dựa vào nhãn lực sắc bén liền phát hiện Lệ Chiêu đang muốn hướng về cái giường đi tới, liền lao thẳng tới y.
- Giỏi cho tặc tử!
Cảm ứng được sát khí ở phía sau, Lệ Chiêu đành phải buông tha ý định tìm lão cẩu Ngụy Trung Hiền tính sổ, y rút đao hướng sau lưng đánh tới.
Keng! Tiếng kim loại va chạm nhau vang lên chói tai. Lưu Tùng Bình từ không trung bay đến đánh vào làm Lệ Chiêu không tự chủ được phải lùi về phía sau vài bước mới đứng vững lại được.
Mà Lưu Tùng Bình cũng dựa thế đứng vững bước chân, bảo hộ trước giường. Tuy rằng dáng người của ông ta không cao lắm nhưng lại làm cho người ta có cảm giác như một tòa núi lớn nguy nga không cách nào lay động.
Ông ta vừa nhìn chằm chằm Lệ Chiêu vừa chậm rãi rút ra từ bên hông một thanh thêu xuân đao. Lúc này chiêu thức của ông ta nhanh nhạy, tinh quang trong mắt bắn ra tứ phía, đâu còn nửa phần bộ dáng uể oải lười biếng lúc trước.
- Ha ha ha. Lệ Chiêu bình ổn lại hô hấp rồi gắt gao nhìn Lưu Tùng Bình.- Thật không nghĩ tới bên trong Cẩm Y Vệ lại có một bậc nhân tài như ngươi. Bọn họ không thăng chức cho ngươi thành Bách hộ, thật sự là đã làm mai một ngươi rồi. Như thế nào, ngươi dám động thủ cùng Đông xưởng?
- Ta chỉ là một phế nhân mà thôi, nào dám nói đến chuyện mai một hay không. Mặt Lưu Tùng Bình không đổi.- Ta không phải là muốn đối chọi cùng Đông xưởng, nhưng thân mang hoàng mệnh, không hộ tống Ngụy công công đến thủ lăng tiên đế không xong. Nếu hoàng mệnh có thay đổi thì ta sẽ nghe lệnh, chưa nói tới cái gì mà cùng Đông xưởng động thủ hay không.
- Ngươi tránh ra, ta đảm bảo ngươi không việc gì.
Lệ Chiêu chậm rãi nâng đao lên.- Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, nếu không nghe, vậy cũng đừng trách ta.
Lưu Tùng Bình trầm mặc không nói, chỉ đồng dạng mà khẽ nâng thanh đao trong tay lên.
- Lên! Lệ Chiêu lộ ra vẻ mặt hung ác, quát lớn một tiếng.
Thời điểm Ngụy Trung Hiền hô lên, bọn người Đông Xưởng dưới lầu sớm cảm thấy có gì đó không ổn, đều tụ tập lại ở cầu thang. Khi nghe Lệ Chiêu triệu tập, bọn họ không chút do dự đi lên lầu, nối đuôi nhua đi lên bậc thang.
Nhưng lúc này, Tề Vọng cũng đủ quyết đoán, gã nhanh chóng rút đao của mình đi tới đứng trước lối lên cầu thang.
Gã đã sớm ngứa mắt đám người kia, chỉ vì lúc ấy tam thúc đè lại mới không phát tác ra mà thôi. Nếu như bây giờ đã động thủ nào còn có cái gì đáng chần chừ nữa?
Gã không đi vào giúp đỡ, gã biết rõ bản lĩnh của tam thúc, hơn nữa gã cũng tin tưởng tam thúc đánh bại được tên đầu mục Đông Xưởng đáng giận kia.
Tuy nói là thế nhưng theo tình huống bình thường, một người thì không cách nào chống cự được vây công của mười mấy người, bởi vậy, việc lợi dụng tốt địa hình là rất trọng yếu.
Gã đứng ở đầu cầu thang, nhìn đám người Đông xưởng chạy tới, hô hấp càng ngày càng chìm xuống, tâm trở nên vững vàng, một cỗ khí phách trẻ trung cùng coi thường sinh tử đều được gã ẩn giấu vào trong lòng.
- Lên đây đi, bọn tặc tử, để gia gia đây giáo huấn các ngươi một chút!
***********
Ngọn đèn trong phòng càng ngày càng mờ.
Bởi vì không ai thay bấc đèn nên ánh sáng từ ngọn đèn dầu phát ra ngày càng mỏng manh, ánh sáng đen tối không rõ, khiến hết thảy đều nhìn không quá rõ ràng.
Lệ Chiêu và Lưu Tùng Bình vẫn đang giằng co.
Hai người đều đang đợi.
Lệ Chiêu là đang đợi thuộc hạ còn Lưu Tùng Bình là đang chờ đối phương ra tay trước.
Bên ngoài, tiếng binh khí giao tranh vẫn vang lên liên tục không ngừng, giống như một khúc nhạc. Nhưng với nhĩ lực rất tốt, Lệ Chiêu liền biết thuộc hạ của hắn không nhích lại gần nơi này mà đang bị người Cẩm Y Vệ trẻ tuổi ngăn cản.
Lúc này, vài tiếng kêu thảm thiết truyền vào tai gã, khiến vẻ mặt gã càng trở nên khó coi.
Cẩm Y Vệ không ngờ lại phái hai người lợi hại như vậy đến hộ tống! Là muốn không có gì bất trắc sao?
Trăm mối suy tư khiến hơi thở của y ngày càng trầm trọng, nhưng gã vẫn không nghĩ ra cách giải quyết nào tốt hơn.
Theo thời giờ trôi đi, y biết bản thân đã không còn cơ hội ra tay nữa.
- Lão tặc nhận lấy cái chết! Lệ Chiêu quát to một tiếng, sau đó hướng thanh đao vào trái tim Lưu Tùng Bình đâm tới.
Choang! Tiếng vang làm chấn động cả căn phòng.
Lưu Tùng Bình dùng đao chặn lại một đâm thật mạnh này, sau đó thuận theo lưỡi đao quét tới, dưới chân vừa động liền dẫm lên chiếc ghế đẩu ở giữa phòng.
Ánh đao lành lạnh hướng Lưu Tùng Bình quét tới. Ghế đẩu ở không trung cũng bị một đao kia chém thành hai nửa. Một đao kia của Lệ Chiêu chém ra đột nhiên xuất hiện chướng ngại giữa sau đó đại lực nhằm hướng cánh tay Lưu Tùng Bình quét tới.
Lưu Tùng Bình vừa lui một bước, đón đao quét từ trên xuống, chém về phía yết hầu Lệ Chiêu. Tuy rằng Lệ Chiêu đã nhanh chóng lui về phía sau nhưng góc áo vẫn bị cắt đứt một mảnh.
Mảnh giấy vỡ nát và tơ vải bị phân giải, thậm chí còn có vụn gỗ, đều bị quét tới bên trong biển ánh đao, giống như bị một trận cuồng phong quét qua giữa không trung.
Xem ra trước khi bọn họ phân ra thắng bại thì đồ vật trong gian phòng này đều sẽ bị phá hư sạch sẽ... ngoại trừ cái giường kia.