Từ Lâm Thanh tới kinh thành, dọc theo Vận Hà phải đi qua không ít châu huyện, nhưng chân chính có ý nghĩ cũng chỉ mấy chỗ, tính từ nam chí bắc, đầu tiên là Thương Châu, Thương Châu là thành lớn, cách đồng muối Trường Lô không xa, bất kể là tầm vóc thành trì hay là lương thực tích trữ, cũng cung ứng được đại quân trú đóng.
Nơi này càng là điểm giữa phủ Hà Gian, đại quân tới nơi này, cách mục tiêu kế tiếp còn xa, lại rời khỏi địa phận Sơn Đông, nếu nửa đường đánh lén, thành công nắm chắc rất lớn.
Nhưng chỗ này không có ý nghĩa với Triệu Gia Quân, với tốc độ hành quân của Triệu Gia Quân và cung cấp hậu cần, mang theo ba phần lương khô tùy thân tiến lên, mặc dù bị thua, cũng thong dong quay lại được, hơn nữa, ngay tại chỗ kiếm lương thảo lấy đủ ứng phó một hai ngày.
Lại đi về hướng bắc, thì lại là Thiên Tân, đây mới yếu hại chân chính, là vùng giao tranh binh gia chân chính, nó là môn hộ trên biển của kinh thành, cũng là vùng đất cần phải đi qua của đại đội nhân mã từ nam tới, phải nói là nơi yết hầu.
Đối với Triệu Gia Quân mà nói, Thiên Tân cách Kế Trấn và kinh thành đủ gần, cách Sơn Đông cũng đủ xa, ở nơi đó sẽ có mạo hiểm đường lương bị cắt đứt, đường lui bị đoạn, sau đó còn có áp lực đại quân giáp công, chớ đừng nói chi là vào mùa trên biển đóng băng, chi viện trên biển Triệu Gia Quân dựa vào được cũng không tồn tại nữa.
Mà Thiên Tân bên này là một chỗ đầu mối trung chuyển sau cùng của tào lương trước khi vào kinh, lại gánh vác trọng nhiệm cung ứng lương thảo Kế Trấn và gần kề Sơn Hải Quan, lương thảo quân tư nơi này tích trữ cũng là chồng chất như núi, nắm giữ nơi này, là thong dong phát động công kích với kinh thành, kinh sư đã không có địa lợi gì đáng nói.
Từ sau khi Triệu Gia Quân pháo nã kinh sư, dựa theo điều ước hòa đàm, Thiên Tân này liền biến thành thành trấn không còn phòng bị, bên trong không có quân Minh trú đóng, hoàn toàn là dân tự trị, thật sự là do Vân Sơn Hành nắm trong tay, mặc dù có mấy trăm hộ vệ võ trang ở đây, nhưng giữ gìn trị an dễ dàng, hộ vệ thành trì lại không khả năng, có thâm mấy trăm nhân mã tinh nhuệ, cũng không cách nào ngăn trở được ngàn vạn đại quân của Đại Minh.
Cho nên rất nhiều người đều xem an nguy của Thiên Tân thành tín hiệu, khi nào thì Đại Minh muốn xuất binh cướp lấy, khi nào thì đại chiến mở màn, kinh sư được mất phần nhiều là ý nghĩa tượng trưng, công thủ Thiên Tân mới là trọng yếu nhất.
Người biết việc binh đều có phán đoán này, tuy nhiên khiến tất cả mọi người nhìn chằm chằm Thiên Tân đều rất thất vọng, Đại Minh trước giờ không có dụng binh, Triệu Gia Quân cũng dù bận vẫn ung dung không nhúc nhích.
Phải biết rằng ở mấy nơi Nam Trực Lệ, triều đình vẫn điều động được hơn mười vạn đại quân, trong đó được xưng vạn tinh nhuệ, như thế nào cũng chiến được một trận. Cánh sức mạnh này ở trước mặt Triệu Tiến có lẽ không tính là gì, nhưng dánh hạ Thiên Tân tạo ra phiền phức vẫn là đầy đủ. Thế nhưng quan quân không động, quan quân không có bất kỳ động tĩnh nào.
Trước mắt nhân sĩ tinh thông tin tức đều biết rõ, chỉ có không ngừng đào binh, nhưng các nơi ngồi yên không đếm xỉa tới, so với loại cục diện trước kia tốt hơn một chút chính là, nếu như có loạn binh muốn cướp bóc khắp chốn, muốn làm xằng làm bậy, triều đình và quan phủ lập tức tổ chức lực lượng trấn áp, chẳng lẽ Đại Minh cứ như vậy nhẫn nhịn sao, chẳng lẽ đã tính toán muốn đầu hàng rồi sao?
Nhưng nếu như phải đầu hàng, vậy vì sao bây giờ còn chậm trễ không nhúc nhích, hoàng đế Sùng Trinh đó là kẻ không đầu óc, chư vị Các lão thì sao? Những tên giảo hoạt chìm nổi quan trường kia chẳng lẽ không biết điều này sao?
Thật sự ra binh mã Đại Minh còn đang điều động, hơn nữa còn đang điều động tinh nhuệ cần vương các nơi, Tôn Thừa Tông và Vương Tại Tấn dù sao tự mình thống lĩnh qua đại quân, biết số người chồng chất đơn thuần vô dụng, đây chẳng qua là tiêu hao càng nhiều lương bổng hơn nữa, mang tới càng nhiều hỗn loạn hơn nữa, nhưng chiến lực của thân binh tinh nhuệ thuộc võ tướng kia cũng rất khả quan rồi.
Triệu tập thân binh, thân vệ các nơi vào kinh thành, sau thời Thành Tổ Chu Lệ cũng có làm gương qua, chính vào lúc cái gọi là hoàng đế Võ Tông, Chính Đức hoang đường, khi đó cũng là thu lấy tinh nhuệ của thiên hạ, trước giờ đều là châm chọc chửi mắng, không ngờ tới lúc này tương tự, vả lại nghĩ kỹ trở lại, làm như vậy rất có lý lẽ của nó. Có người ngu si đã nghĩ, chẳng lẽ Võ Tông Chính Đức hoàng đế không làm sai gì, nếu như Đại Minh chiếu theo loại cách làm thượng võ của Võ Tông Chính Đức hoàng đế đi tới hiện giờ, còn có nhiều loạn trong giặc ngoài như thế hay không. Dù sao vào thời Chính Đức, hoàng đế chính là dám đích thân tới sa trường, đối mặt cùng kỵ binh Mông Cổ chém giết, nếu như loại hoang đường này lưu truyền tới nay...
Võ tướng được triệu tập đi kinh thành đại bộ phận nghe lệnh, một số ít còn lại là kháng chỉ, sở dĩ không có nhiều kẻ tản đi như vậy, là vì Triệu Gia Quân không có chức quan hợp bọn họ, như thế đi sang đầu hàng vốn dĩ không có chức quan và chỗ đặt chân, còn không bằng ôm đồm chờ đợi tiếp nhận đầu hàng và cải biên, cũng có người muốn tận trung, cảm thấy liều chết ở sa trường, cũng so tốt hơn so với uất ức đầu hàng. Càng trọng yếu hơn là, bọn họ cũng không nhìn thấy mai sau ở trong hệ thống Từ Châu.
Mà đám dân chúng gần kề Sơn Đông và Bắc Trực Lệ, có người chết lặng nằm yên không nhúc nhích, vốn dĩ cuộc sống trải qua đã khốn khổ gian khó, đại quân đi qua hay không có gì khác biệt, cũng có người muốn tránh né binh tai, mang theo người nhà trốn khỏi, tuy nhien người trốn đi không mấy ngày lại trở về. Sau khi rời khỏi quê nhà, ngược lại cảm thấy được binh hoảng mã loạn, tặc phỉ trộm cướp tới lui không ít, nhưng ở trong vòng thành trì thôn trấn ngược lại rất an tĩnh, trật tự cũng có người giữ gìn.
Thậm chí cuộc sống năm nay cũng tốt hơn so với tháng ngày bình thường, bởi vì quan phủ không hề thu lấy sưu cao thuế nặng gì, ngay cả quan sai nha môn cũng không khắc bạc gì, nếu hằng năm như thế, thật chính là thời thế thái bình.
Những người ngoài đứng xem đều phán đoán, thậm chí không rõ ràng lắm, Triệu Tiến thì không có để ý nhiều như vậy, hắn chính là ở bên trong thành Lâm Thanh chỉnh đốn chờ đợi. Nhưng các bộ đội sư Thân Vệ, lữ thứ hai lại không có nhàn rỗi, kỵ binh luân phiên đi ra ngoài tuần tra lùng bắt, phương viên tới lui đã mở rộng tới các nơi Bắc Trực Lệ, nhưng cũng không có người chặn lại, ngược lại là hưởng thụ lấy đãi ngộ có được cơm nóng canh ngon vui mừng nghênh đón quân vua.
Vào thời điểm trú đóng Lâm Thanh tới ngày thứ mười, rơi xuống một trận tuyết lớn, giữa trời đất nhuộm một mảnh tuyết trắng, cũng chính vào lúc này, tin tức của bên phía Trần Thăng hoàn toàn cắt đứt rồi.
Không có tin tức con thuyền trên biển truyền tới, trên đất liên còn thông qua được quân Minh Liêu Tây truyền đi, biên quân Liêu Tây đều muốn kết thiện duyên, ngày say tiện gặp mặt. Chỉ cần tin tức của ngươi đưa tới được nơi này, cũng thông qua được Sơn Hải Quan tới quan nội, sau đó khoái mã truyền lại tới Triệu Tiến bên này, nhưng hiện giờ con đường này bị cắt đứt rồi.