Quả thật Từ Châu không đi lừa gạt cái gì, Từ Châu cũng chẳng phân phong, nhưng một ngôi chợ to lớn như thiên hạ Đại Minh, mọi người lại dựa vào sức mạnh công thương của bên Từ Châu, dựa vào mưu lược cùng bí quyết mà Từ Châu giao cho, đủ để kiếm được một số tiền lớn trong thiên hạ Đại Minh rồi.
Hơn nữa địa bàn lớn như thế, bằng phong phạm làm việc của Tiến gia, chẳng lẽ sẽ lưu dụng lại những quan lại vô năng kia của Đại Minh hay sao? Những chức quan ấy nên do ai đi bổ khuyết, còn không phải từ các hệ thống của Triệu Gia Quân cùng với Vân Sơn Hành, những người trong ấy chắc chắn đều sẽ có một chỗ. Một người vốn là tiểu nhị cửa hàng sẽ được đi làm huyện thái gia thất phẩm ở nơi nào đó rồi.
Theo ý nghĩ như vậy, đám quần chúng ở Từ Châu cùng vùng đất quanh đó làm sao không có dị động, tuy nhiên, đối với chuyện này, Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh gần như là ra nghiêm lệnh, Tiến gia và tam gia đã hạ lệnh, ai cũng không dám không nghe.
Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan mang theo hài tử đi Vân Long Sơn, bên kia bị đám văn nhân cổ hủ của Đại Minh coi là ‘Mi Ổ’ của Từ Châu. Vân Long Sơn lấy Vân Sơn tự làm tâm, xây dựng một hệ thống công sự pháo đài cực kỳ nghiêm mật
(Mi Ổ là một tòa thành bằng đá rất lớn do Đổng Trác xây lên, chu vi 200 trượng, tường cao 7 trượng, dày 7 thước, chất đầy vàng bạc gấm vóc và lương thực)
Đến mức này, kỳ thật cũng không có cách nào giấu diếm bất kì ai, tất cả mọi người đoán được bên kia có thứ gì đó rất trọng yếu đối với Triệu Gia Quân, phán đoán thêm một bước nữa, thì cũng đều đoán được Triệu Gia Quân từ lúc lập nghiệp đến nay, số lượng vàng bạc tích lũy được do các trận chiến đấu cùng kinh thương mua bán có được tồn trữ ở nơi đó. Còn là vật tư được sửa soạn cho thời buổi gian nan.
Năm đó Đổng Trác kiến tạo Mi Ổ này được ví rằng không ai công phá được, trong đó tồn trữ rất nhiều lương thực và tài bảo, cùng với những mĩ nữ bị cướp đoạt từ trong cung đình Đông Hán tới. Đổng Trác muốn dùng chỗ đó làm hang ổ cho bản thân sống cuộc sống yên vui quãng đời mấy chục năm còn lại. Đương nhiên, kết quả thế nhân đều đã biết. Dùng tên đó để so sánh với chỗ Vân Long Sơn nhất định là cũng không có ý tốt gì.
Cũng có một số câu chuyện khôi hài kể rằng, có một hảo hán trung thành với Đại Minh, lẻn vào trong Vân Long Sơn này trộm bảo vật, làm cho Triệu Tiến sợ tới mức không dám có ý phản nữa, lại thêm gì mà Vân Long Sơn, Vân Sơn tự tràn ngập cơ quan nguy hiểm, lại có thêm vị đại hòa thượng võ công cái thế trấn thủ, muốn lẻn vào đó thật là khó khăn vô cùng.
Lẽ ra những chuyện khôi hài ấy sau khi xuất hiện sẽ rất phấn khích, nhưng sau khi được kể vài đoạn liền không còn bao nhiêu người để ý tới nó nữa, cũng chỉ có tại vùng Tứ Xuyên và Quảng Đông nó mới hơi được hoan nghênh, bởi vì phàm là nơi thuộc phương viên ảnh hưởng của Triệu Gia Quân, người nào không biết hùng mạnh của đội quân này? Cái loại chuyện biên soạn bậy bạ quá lợi hại như thế thật sự là chẳng thú vị chút nào.
Tuy nhiên Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan mang theo hài tử đi qua cũng không phải muốn đi tránh né, bởi vì tam thiếp của Triệu Tiến, Mạnh Tử Kỳ đang quản lí sự việc bên Hà Gia Trang kia. Bọn họ đi qua đó cũng chỉ vì hai người Triệu Chấn Đường và Hà Thúy Hoa muốn cầu phúc trước Phật vì Triệu Tiến mà thôi.
- Con của ngươi mấy năm nay không ít lần xuống tay với chùa chiềng, đã sớm đem Phật tổ đắc tội thảm rồi, nếu như được phù hộ, lòng dạ Phật rộng lớn đến cỡ nào không biết.
Triệu Chấn Đường nói năng thật khắc nghiệt, kết quả bị Hà Thúy Hoa oán giận một phen.
- Tiểu Lan tin cái gì ngươi cũng không phải không biết, ngươi bảo nó cùng đi viếng chùa, đây chẳng phải là tự rước khó chịu cho chúng ta hay sao?
Những lời mà Triệu Chấn Đường nói khiến Hà Thúy Hoa hơi lo lắng, bà sợ nó làm cho con dâu nghĩ nhiều.
Nhưng thật ra Mộc Thục Lan không chút nào để ý, nàng còn khiến Triệu Kỳ đi theo bà nội cùng bái Phật, vì cuộc bắc chinh của Triệu Tiến mà cầu phúc.
Mộc Thục Lan vẫn trông coi Văn Hương Giáo như trước, tầm vóc của Văn Hương Giáo quả thật suy yếu hơn so với thời của Từ Hồng Nho, nhưng nếu xét về mức độ nghiêm mật cùng năng lực hành động thì lại mạnh hơn ngày trước rất nhiều, cộng thêm giáo lí cũng xu hướng hoàn thiện hơn.
Hài tử của Trịnh Toàn cùng hài tử của Vưu Chấn Vinh, sau khi tốt nghiệp ngũ đại học đường ở Từ Châu cũng không có gia nhập Triệu Gia Quân hoặc Vân sơn Hành như kì vọng của bậc trưởng bối, ngược lại lại tiếp tục làm việc cho Văn Hương Giáo. Điều này làm cho Trịnh Toàn và Vưu Chấn Vinh đấm ngực giậm chân, hận không được động thủ đánh chửi, cuối cùng vẫn là Triệu Tiến lên tiếng mới chấm dứt.
Trước lúc đám người trẻ tuổi ấy gia nhập, địa bàn của Văn Hương Giáo đều bị Nội Vệ và cục tình báo thậm chí Vân Sơn Hành cố ý vô tình mà ăn mòn. Đối với việc đó, trong ngoài đều ngầm đồng ý, mà dù cho có ý kiến nào khác thì cũng không biết làm như thế nào.
Tuy nhiên, sau khi những người tuổi trẻ ấy gia nhập, hết thảy bắt đầu liền đổi khác. Tri thức bọn họ học được đến từ hai nơi, một nơi là giáo dục chịu ảnh hưởng bởi quan niệm của Triệu Tiến trong học đường, một nơi khác chính là hệ thống tổ chức giáo hội của những giáo sĩ Phương Tây, sau đó bọn họ lại đi loại bỏ cái dở, giữ lại cái hay những bộ phận mà Văn Hương Giáo và Phật giáo dùng được, dĩ nhiên liền khác với trước đây.
Đối với thay đổi như thế, Nội Vệ và cục tình báo thậm chí nói ra ý kiến phải bóp chết nó, nói chung quan niệm của những người tuổi trẻ này khác với Văn Hương Giáo. Rất nhiều người trong bọn họ đã từng chứng kiến cực khổ và hỗn loạn tại Sơn Đông và các nơi trong thiên hạ, cũng từng chứng kiến phồn vinh và yên ổn chốn Từ Châu, bọn họ lén lút câu thông trò chuyện với nhau, dần dần sinh ra một ý niệm như sau. Triệu Tiến là thiên tử và thần tử chân chính, hắn là người được trời phái xuống để cứu vớt sinh linh trong thiên hạ này.
Giáo lí mà bọn họ xây dựng chính là muốn người trong thiên hạ đều ý thức được điểm này, làm cho bọn họ nhận cứu vớt của Từ Châu, chấp nhận Triệu Tiến là thiên tử, phục tùng cùng thành kính vì mục tiêu đó, nếu không phục tùng, thì phải là tà ma yêu nghiệt.
Tôn chỉ này vừa ra, bất kể là Triệu Tiến hay mấy người cầm quyền trung thành, hoặc là hạng người đa mưu túc trí của Nội Vệ và cục tình báo, thậm chí tính cả những học giả uyên thâm vang tiếng một phương của Triệu Gia Quân như Vương Hữu Sơn đều chấp nhận điều đó của Văn Hương Giáo. Mà ngay cả người cẩn thận nhất cũng hiểu được, tối thiểu trong vài thập niên tiếp theo, Văn Hương Giáo như thế quả thật có lợi rất lớn với Triệu Tiến.
Đùng để trấn an lòng người, phá hủy những chùa chiềng đạo quán có xung đột ích lợi, đối địch với Triệu Gia Quân, quét dọn những thế lực thù địch giấu ở nhân gian. Thay đổi các triều đại đều muốn có các giáo phái tạo phản. Văn Hương Giáo thậm chí tăng mạnh việc Triệu Tiến là người giữ thiên mệnh.