Đang trong lúc lơ đãng, người này nói ra lời thoái thác giống Lệ Chiêu, cho nên cũng đồng dạng dẫn tới cảnh giác trong lòng Ngụy Trung Hiền.
Y sẽ không cũng giống như tên Lệ Chiêu kia, là đang có mưu đồ khác sao?
- Ngươi nói không sai, ta đây cũng tự biết bản thân nguy trong sớm tối. Bởi vì trong lòng lại nổi lên đề phòng, cho nên giọng điệu của ông ta cũng bình thản rất nhiều.
- Nói vậy Hiển Bá có kế sách dạy ta sao?
- Nếu nói có kế sách hoàn toàn toàn vượt qua bình an, học trò không nghĩ ra được. Ngụy Quảng Vi khẽ lắc đầu, hiển nhiên đối với tình thế trước mắt vô cùng không tốt.- Nếu như nói phải liều chết đánh cược, trong chết cầu sống, học trò nơi này có ba kế thượng trung hạ…
Vẫn là tránh không thoát khỏi những tính tình thối nát của mưu sĩ văn nhân này, thích thừa nước đục thả câu liệu việc linh hoạt a… Ngụy Trung Hiền âm thầm lắc đầu.
- Tốt, thượng sách là cái gì?
- Thượng sách… Ngụy Quảng Vi dừng lại một chút, lưu ý một chút thần sắc của Ngụy Trung Hiền, mãi tới sau khi xác định ông ta đang cẩn thận lắng nghe, y tiếp tục nói.- Chính là nghĩ cách thoát khỏi trông giữ, đầu nhập Triệu Tiến!
Đầu nhập Triệu Tiến!
Một câu trời long đất lở này, khiến thân thể Ngụy Trung Hiền hơi chút run rẩy.
- Ngươi… Ông ta giơ tay lên chỉ vào Ngụy Quảng Vi.- Ngươi đây là ý gì?
- Công công chơ nên kinh hoảng! Ngụy Quảng Vi liền vội vàng nắm lấy tay của y, ra hiệu an định.- Nếu không phải là thật lòng suy xét vì công công, học trò làm sao sẽ cùng công công nói ra được lời như vậy? Trước mắt thiên tử và quần thần đều muốn mưu hại công công. Thiên hạ to lớn, ngoại trừ Triệu Tiến nơi đó, còn có chỗ nào trở thành chốn dung thân của công công nữa nào?
- Ta… ta cùng với giặc Triệu Tiến kia thù sâu như biển, ta chạy tới chỗ của y, chẳng phải là… chẳng phải là dê vào miệng cọp sao? Ngụy Trung Hiền cảm thấy đề nghị của đối phương có chút vớ vẩn.
- Đúng vậy, quả thật rất có hiểm nguy, nhưng học trò không phải đã nói rồi sao? Hiện giờ khoảng chừng chẳng qua là chết, cần thiết chỉ là trong chết cầu sống. Ngụy Quảng Vi nâng cao giọng nói.- Công công cũng là đọc qua Tam Quốc, chẳng lẽ không nhớ rõ Tào Tháo như thế nào đối với Trương Tú hay sao?
Vào thời đại này, “Tam Quốc Diễn Nghĩa” và “Thủy Hử truyện” của Quốc Sơ Tả Thành đã từ bản khắc và người đọc sách truyền lưu bốn phương, sớm đã biến thành chuyện cổ truyền tai nhau của mỗi người, Ngụy Trung Hiền dĩ nhiên cũng nghe qua không ít chuyện xưa bên trong đó.
Chuyện xưa Trương Tú hai lần đầu hàng Tào Tháo, trong đó còn một lần làm phản giết chết con trai của Tào Tháo là Tào Ngang, kết cuộc về sau còn được Tào Tháo đối đãi tử tế, ông ta đương nhiên nghe qua.
- Công công nhớ ra rồi sao? Ngụy Quảng Vi hơi khẽ mỉm cười, nhưng rất nhanh liền khôi phục nghiêm túc.
- Thù của công công, chẳng lẽ có đại thủ giết con sao? Địa vị và quyền thế của công công chẳng lẽ không so được với tên giặc cỏ tướng quân Trương Tú năm đó hay sao? Hiện giờ thiên tử và quần thần muốn mạng của ngài, Đại Minh đã không dung được công công nữa, vì sao không dứt khoát đầu hàng Triệu Tiến? Tôi quan sát cử chỉ của Triệu Tiến, chỉ e cũng là muốn làm Tào Tháo. Chỉ cần hắn có phần lòng dạ này, cho dù đối với công công không hài lòng đi nữa cũng sẽ thu giữ công công, bởi vì cái gọi là ngàn lượng mua nhân tài. Mà công công tới nơi này, cho dù không cách nào giống như quá khứ dưới một người trên vạn người, hộ vệ giàu có bản thân mình nào có khó gì?
Ngụy Trung Hiền ngơ ngác nhìn Ngụy Quảng Vi dõng dạc, run rẩy trong tay càng lúc càng lợi hại.
Không phải gã cảm thấy Ngụy Quảng Vi nói không đúng, ngược lại, trong lòng ông ta hiểu rõ, Ngụy Quảng Vi nói rất có lý lẽ.
Ông ta hiện giờ là thân túng quẫn, bất cứ lúc nào cũng bị thiên tử xử chết, bày ở trước mắt ông ta là con đường chết, ông ta quả thật tốt nhất nên đi đầu hàng Triệu Tiến. Còn Triệu Tiến vì thanh danh bản thân, cũng là ngàn vàng mua nhân tài lấy lòng người, nói không chừng thật sự sẽ đối đãi tử tế với mình, dù sao mình đã không còn chút nào uy hiếp.
Dù sao Ngụy Trung Hiền đã đến cái tuổi này rồi, cũng không biết có bao nhiêu năm sống nữa, cũng không cần lo lắng nhiều năm sau đó Triệu Tiến đột nhiên trở mặt vô tình.
Nhưng… Nhưng… đây nên là lời ngươi nói ra sao? Ngươi là đại thần Đại Minh a! Còn là đã từng làm quan Nội các, triều đình có ân nghĩa đối với ngươi, ngươi còn có nửa điểm để ở trong lòng sao?
Bỏ đi, nói như vậy một chút hữu dụng cũng không có, nói thật nếu như quả thật một chút cũng không có lòng cầu danh lợi giàu sang, lúc ấy y cũng sẽ không đầu nhập làm môn hạ của mình rồi.
Nói cho cùng, những ngoại thần dưới tay ông ta, lại có gì khác biệt với những tên oắt con Đông Lâm kia sao?
Ngụy Trung Hiền trầm ngâm không nói, bị Ngụy Quảng Vi xem thành do dự không quyết, bởi vậy tiếp tục khuyên bảo nữa.- Công công, chuyện cho tới bây giờ còn có cái gì nghĩ nhiều được nữa sao? Nếu không phải là công công, học trò cần gì phải nói loại lời này ra khỏi miệng? Hơn nữa, không riêng gì công công, mà ngay cả học trò cũng tính toán đi con đường này a!
Ngụy Trung Hiền khàn giọng hỏi.- Ngươi… ngươi cũng tính đi hàng Triệu Tiến sao?
- Đó là dĩ nhiên rồi! Ngụy Quảng Vi hơi chút do dự ứng lời.- Triều đình nếu như không có ý định cho học trò con đường sống, chẳng lẽ học trò còn không được đi tự tìm đường sống sao? Cái tên Triệu Tiến kia tuy rằng hung ác, nhưng tôi xem y là hạng người ôm hoài bão làm chủ thiên hạ. Nếu như muốn hoài bão thiên hạ, vậy dĩ nhiên liền cần có thần tử giúp y xử lý thiên hạ…
Ngụy Trung Hiền phản bác.- Lộ số mà Triệu Tiến kia ưa thích khác với lộ số của người đọc sách các ngươi!
- Quả thật khác biệt, nhưng lại là giống nhau. Ngụy Quảng Vi hơi nhẹ nhàng cười.- Từ xưa tới nay người đọc sách bọn ta đều là học thành tài nghệ văn võ bán cho nhà đế vương. Thiên tử Chu gia muốn chúng tôi học tứ thư ngũ kinh, chúng tôi liền học rồi, không phải là vì làm quan sao? Chỉ cần Triệu Tiến hắn chịu cho quan chức, người đọc sách bọn tôi học thứ hắn cho vẫn không phải rất dễ dàng sao? Học trò tuổi đã lớn rồi, muốn học lại cũng học không được bao nhiêu. Nhưng con trai của học trò đi học được a, vả lại học được rất giỏi, khiến cho thiên tử Triệu gia y dùng được hài lòng! Chỉ cần Triệu Tiến cho nhà ta làm quan, học cái gì cũng được! Người đọc sách si ngốc kia không hiểu đạo lý chuyện này, nhưng học trò lại há là loại người không biết thức thời kia sao?
Ngay ở trước mặt của Ngụy Trung Hiền, một người đã từng làm quan Nội các Đại Minh chậm rãi nói chuyện, đem những điều bản thân suy ngẫm không hề kiêng kỵ bại lộ cho ông ta.
Y nhiều đời chịu ơn vua, dĩ nhiên chính là đang tính toán nâng cao địa vị triều đình của bản thân, đầu nhập vào Triệu Tiến, hơn nữa một chút cũng không có dáng vẻ cảm thấy xấu hổ.
Phụ lòng đại đa số người đọc sách a… Ngụy Trung Hiền trong lòng thở dài.
Chỉ cần cho làm quan, bọn họ làm sao để ý tới chủ tử từng ở trên đầu là ai?