Bắt đầu có người Hán tại Liêu Trấn trốn về phía vùng Phục Châu cùng Kim Châu. Lữ Thuận Kim Châu là điểm cuối của bán đảo Liêu Nam, đi dọc theo đường ven biển về phía đông là tới được bờ đông của Cao Ly, số lượng quân dân tại nơi Liêu Trấn này tương đối ít, nhưng bọn họ vẫn luôn đi theo trấn Đông Giang chống lại Nữ Chân, họ rất ủng hộ đoàn độc lập định Liêu ở Bì Đảo, bởi vậy rất nhiều người Liêu ở trong đoàn đều xuất thân từ nơi này, sau đó đi Bì đảo, sau khi xác định giữa Triệu Gia Quân ở Kim châu cùng đoàn độc lập định Liêu xong, bọn họ liền xuất người xuất lực.
Trừ bỏ dân Liêu đến từ bờ đông, còn có người dân đến từ bờ tây, từ Cái Châu vệ đến vùng Phục Châu những thôn trại thành lũy lớn nhỏ mọc lên dày đặc, con số người Hán nhiều hơn số người đến từ bờ tây rất nhiều, nhưng từ khi đại chiến đánh nhau, rất nhiều dân chúng đã bắt đầu chạy trốn chết tứ tán, chỉ là không có bao nhiêu người chạy trốn về phía Phục Châu cùng Kim Châu.
Lần lượt giằng co tranh đoạt, sinh tử thắng bại, làm cho những người Hán đó sớm đã không còn tin tưởng, chỉ cầu mong đừng bị chiến tranh lan đến. Hơn nữa bọn họ còn sợ hãi nếu gia nhập Triệu Gia Quân cũng sẽ bị giết theo.
Suy nghĩ của Nữ Chân Kiến Châu cũng rất đơn giản, đó chính là vườn không nhà trống, không được để cho đội quân cổ quái kia có đồ đạc, có nhân lực. Kết quả cho tới bây giờ, số người Hán từ bên bờ tây này tới Triệu Gia Quân tìm nơi nương tựa không ngờ ít hơn số người Hán đến từ bên bờ đông nhiều.
- Phỏng chừng quân Thát tử cũng không quản được, nếu như bọn chúng vội vàng xua một đám lớn dân chúng sang bên này của chúng ta thì thu hay không thu cũng đều sẽ tạo thành tai họa thật lớn đối với chúng ta.
- Chúng ta phải biết một chuyện, Triệu Gia Quân chúng ta tới Liêu Đông này chính là vì phải nắm được địa bàn này cho Tiến gia, không phải vì để cứu một chút người như thế. Bọn họ có lẽ thê thảm, nhưng nếu chúng ta bắt không được Liêu trấn này thì sẽ tạo thành đau khổ cho mấy trăm vạn người, so sánh như thế, mọi người nên biết nên lấy hay bỏ như thế nào.
Đối với những người Hán chạy tới Liêu Đông, bất luận bọn họ thê thảm như thế nào, tình chân ý thiết như thế nào, Triệu Gia Quân cũng không tiếp nhận, bọn họ chỉ bảo những người đó đi đến bờ phía đông bên kia, tới vùng duyên hải đi tìm nơi nương tựa Cao Ly. Bên cạnh bờ sông áp lục đã có mấy doanh trại người Hán tầm vóc khá lớn, có người riêng biệt gánh vác mua lương thực cùng trang trị từ Cao Ly.
Đi hướng bờ sông Áp lục từ phía Phục châu, không nói tới quãng đường xa mấy trăm dặm, trong thời tiết đầu đông thế này quả thật là gian khổ vô cùng. Mặc dù bờ tây đã không còn quá nhiều binh mã của Nữ Chân Kiến Châu qua lại nữa nhưng đây vẫn là một con đường nguy hiểm, cộng thêm thời tiết ác liệt liền đủ để giết chết người.
Tâm địa Triệu Gia Quân cứng rắn như thế, không chỉ làm bốc lên phẫn nộ của dân Liêu đi theo quân mà ngay cả binh lính trong Triệu Gia Quân cũng đều có câu oán hận. Cách để đánh tan những lời nghị luận ấy cũng rất đơn giản.
Đoàn Phong Bái của Lỗ Đại thu dụng hơn một trăm người Hán chạy tới, kết quả ngày thứ ba liền bắt được gian tế của Nữ Chân, gian tế này cũng không phải là người Nữ Chân cải trang giả dạng tới mà quả thật chính là người Hán đất Liêu. Mấy tên đồng lõa với nhau tới chuồng ngựa hạ độc, kết quả bị người luôn theo dõi bọn chúng phát hiện, chuyện này vừa truyền ra thì thanh âm phản đối nhất thời liền bình ổn.
Bên Nữ Chân Kiến Châu kia tựa hồ cũng không mấy hi vọng vào đám gian tế xen lẫn trong đám dân chạy nạn đó cho nên người Hán lại đây tìm nơi nương tựa cũng từng đợt thưa thớt, không có tạo thành quá nhiều phiền toái.
Trên thực tế, đa số người Hán tại vùng gần Cái châu vệ và Hải châu vệ đều bị bắt đi làm dân phu. Bảo họ đi khuân vác lương thảo đồ vật, tu sửa đường xá, thậm chí là trưng tập tôi tớ binh mã ở trong đó nữa. Khi đại quân tạm thời thiếu lương thảo liền đi đoạt từ trong thôn trại của người Hán, quả nhiên là thảm không nói nổi.
So sánh với bận rộn của bên ngoài thì bên trong thành Hải Châu vệ ngược lại lại thật yên bình. Thậm chí còn có đồn đãi rằng có một vị quý nhân mời gánh hát nổi tiếng đến Hải Châu vệ, có rượu ngon do những thương nhân khác vận chuyển về đây, tại trong phủ đệ vốn của tham tướng quân Minh, cả ngày đều chìm trong rượu chè mua vui, nhưng mà sau khi lời đồn đãi đó bắt đầu xuất hiện thì cũng không có ai phát hiện được những dấu hiệu đó
Vốn rằng Nữ Chân Kiến Châu cũng không có những chuyện ấy, đối với chuyện này Nỗ Nhĩ Cáp Xích đều quản rất nghiêm. Ông ta rất ghét việc bọn con cháu sa vào các loại hưởng lạc ở trong quan nội.
Bất quá mấy năm nay đánh thắng trận rất nhiều, địa bàn chiêm được cũng rất nhiều, tài phú như biển của Liêu Trấn đều rơi vào trong tay đám người quý nhân của Bát Kỳ, dĩ nhiên cũng sẽ có kẻ không an phận đối với cuộc sống đơn giản như thế. Bọn họ bắt đầu theo đuổi một chút kế sinh nhai mà trước kia dù hâm mộ cũng không dám động đến
Các thương nhân Sơn Tây cùng Sơn Đông vận chuyển lăng la tơ lụa đến đây, còn vận chuyển các loại rượu ngon tới, thậm chi còn chọn mua gánh hát mà trong đó toàn bộ đều là nữ xướng, những gì kẻ giàu có quyền quý Đại Minh có, quý nhân của Nữ Chân Kiến Châu cũng muốn có.
Số lượng lớn da lông, nhân sâm, các loại đặc sản quan ngoại đổi lấy rất nhiều tiền hàng, một phần dùng làm quân tư, một phần biến thành hưởng thụ xa xỉ cho các quý nhân.
Bình thường hưởng dụng thì không sao, tới gần đại chiến còn hoang đường như vậy, đó mà là quân pháp sao? Vốn tưởng rằng không có ai biết, nhưng tin tức một khi đã truyền ra, gánh hát rượu ngon liền bị dẹp mất không thấy.
Vốn đang ở trong thành Hải Châu vệ, chủ tướng nhị Bối Lặc A Mẫn lúc vừa mới nghe được chút tin đồn này phong phanh truyền tới, liền dọn tới ở quân doanh ngoài thành.
Thân là cháu, lại được đặt ngang hàng làm tứ đại Bối lặc với ba đứa con trai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, ngoài việc dựa vào Tương Lam Kỳ to lớn chống đỡ, A Mẫn còn dựa vào dũng mãnh thiện chiến của bản thân mình. Vài lần chiến đấu cùng mấy bộ tộc Nữ Chân khác, rồi chiến đâu với đám quân Minh, A Mẫn đều luôn làm gương cho binh sĩ, anh dũng chiến đấu, thường thường đều cướp được công đầu.
Đợi sau khi Nữ Chân Kiến Châu quét ngang vùng Liêu Đông, thực lực bành trướng, chỉ huy vốn dĩ đã không cần phải làm gương cho binh sĩ nữa mà chỉ cần chỉ huy đại quân nữa mà thôi nhưng phong phạm tác chiến của A Mẫn vẫn không hề thay đổi chút nào, vẫn để ý cái dũng cảm tiến tới. Phong phạm như y vậy mới phù hợp với chiến lực mạnh mẽ của Nữ Chân Kiến Châu. Mỗi trận đại chiến xảy ra, Tương Lam Kỳ do y thống lĩnh đều là quân tiên phong.
- Bối Kặc gia, kị mã của chúng ta vừa muốn tiến lên, đại bác của Triệu Gia Quân liền khai hỏa. Cũng không biết hỏa lực của khẩu pháo kia như thế nào mà lại bắn được nhanh như vậy, chuẩn như vậy, hoàn toàn không giống với quân Minh chút nào, đạn pháo rơi xuống chính là chết một mảnh, ngay cả ngựa cũng bị đánh đoạn.