Các đoàn đội kỵ binh bên dưới Triệu Gia Quân gần như đều trên quân kỷ có qua giáo huấn đau đớn thê thảm, kẻ chết trận ngược lại nhiều không bằng quân pháp Triệu Gia Quân xử trí, tuy nhiên tới hiện giờ, mọi người đường hoàng thì đường hoàng, cử chỉ hàng động lại biết không qua giới hạn rồi.
- Thát tử của Kiến Châu này cũng chính là có chuyện như vậy, nếu bộ tốt Triệu Gia Quân chúng ta bị kỵ binh vây quanh, kỵ binh vốn dĩ kiếm không được tiện nghi gì, ngươi cảm thấy xông tới trước mặt được sao?
- Đoàn trưởng, so với ai, ngài cũng đừng so với doanh trại của chính chúng ta. Thát tử Kiến Châu này đã không tệ rồi, bọn họ một đường chạy trốn như vậy, bị liên đội kỵ binh lữ thứ nhất đuổi theo còn chưa có loạn, nhìn thấy chúng ta rõ ràng còn dám xông lên trước liều mạng. Quân Minh và lưu tặc nào có cốt cách này. Những đoàn luyện mới luyện kia của chúng ta, kêu là quân binh gì đó, tôi thấy cũng chưa bằng…
Mấy người nói chuyện đều là kỵ binh Mông Cổ xuất thân thảo nguyên, bọn họ cũng luôn mồm gọi “Thát tử”, vì cái từ này ở rất nhiều nơi quan nội Đại Minh cũng không nói rõ được là nghĩa xấu, võ tướng dũng mạnh và đội quân tinh nhuệ của Đại Minh, người xuất thân các bộ lạc Mông Cổ quả thật không ít, cái từ Thát tử này từ thời Thành Tổ đã có, quan lại quyền quý, quan to cũng do vậy xuất ra.
- Bác Nhĩ Tế, lúc ngươi làm việc vặt cho biên quân Đại Đồng, nếu nhìn thấy nhiều đầu người như vậy, khẳng định vui mừng điên cuồng rồi a! Thế nào cũng đổi được đường đường Tổng binh, Tham tướng, nói không chừng còn được phong Hầu.
- Ở Đại Đồng bên đó muốn thấy nhiều đầu người như vậy, phải đi dọn sạch thôn rồi. Lão tử năm đó chính là không nhìn nổi bọn chúng đánh trận không có bản lĩnh, giết bá tánh để làm vui, đây mới đi theo Vương chưởng quỹ, đây mới tới Từ Châu theo Tiến gia.
Lần này tiền hậu giáp kích là trận tiêu diệt hoàn toàn, tù binh còn sống cuối cùng không đủ một ngàn, bọn tù binh đang bị xua đuổi quét dọn chiến trường.
Từ Liêu Thẩm bị phái tới bên này, mỗi tên binh đinh Bát Kỳ đều ở trong cướp bóc phát tài, ngân lượng tùy thân mang theo không ít, những của cải này Triệu Gia Quân cũng sẽ không bỏ qua, thậm chí ngay cả y phục đều bị lột bỏ, những thứ tổn hại bẩn đục dính máu đó Triệu Gia Quân dĩ nhiên sẽ không cần, tuy nhiên suy xét ngày mùa đông giá rét lâu dài kế tiếp, những y phục này khẳng định sẽ có hữu dụng.
Trước giờ thái độ của Triệu Gia Quân đối đãi xác chết rất đơn giản, không phải người phe mình hy sinh, đó liền thẳng thừng thiêu đốt chôn lấp, tránh cho phát sinh dịch bệnh, nhưng lần này và trước đây có chút khác biệt, bọn tù binh lúc đang rà soát chiến trường, còn phải chặt xuống từng quả đầu người.
- Muốn những cái đầu này làm gì, Triệu Gia Quân chúng ta lại không cần cái này đổi quân công tiền đồ.
- Bên trên chỉ bảo như thế nào thì làm như thế đó, nói nhiều lời phế như thế làm cái gì.
- Hết ngày đầu còn rất nóng, nhiều đầu người như vậy bày ra rất dễ dàng thối rửa, đến lúc đó sinh ra ôn dịch tới, đại quân chúng ta trú đóng ở nơi này nữa.
- Đây không cần ngươi tới bận tâm, Từ Châu chúng ta làm việc không nghĩ tới cái gì, xem chừng hẳn có thuyền lớn đưa vôi sống tới.
Vôi sống dùng để tiêu độc phòng thối rửa, hiện giờ bảo tồn xác chết đều là dùng cái này, người nói lời này tới từ thảo nguyên, người đáp lời gật đầu tới từ Sơn Đông, đoàn kỵ binh trừ rất nhiều người xuất thân Từ Châu, nhưng mọi người đều quen thói nói Từ Châu chúng ta, mọi người đều xem mình thành con cháu huynh đệ xuất thân Từ Châu, thật sự ở trong đoàn thể Triệu Gia Quân đã chiếu theo năm sinh ra chia thành mấy tầng. Con cháu huynh đệ Từ Châu này là cách gọi ước định thành thục, đây là sức mạnh cốt lỗi nhất trong Triệu Gia Quân.
- Trước giờ lúc tán loạn trên thảo nguyên, nào nghĩ tới được hôm nay, càng không ngờ tới biển lớn như vậy, thuyền này lớn như vậy. Trên thảo nguyên một chiếc xe ngựa chở được bao nhiêu, một chiếc thuyền này chở được bao nhiêu, còn có pháo này!
Sau khi trời tối không bao lâu, đoàn thứ nhất của lữ thứ nhất cũng vội hành quân chạy tới nơi này, có đoàn này tham dự, bọn kỵ binh bắt đầu đổi lượt nghỉ ngơi, bọn họ là ngày hôm qua được đội thuyền đưa thẳng tới cảng riêng ở gần kề giám thành Vĩnh Ninh đổ bộ, sau đó dùng hẳn hai khẩu trọng pháo oanh phá giám thành Vĩnh Ninh, bọn kỵ binh xuống ngựa tấn công, đánh hạ luôn tòa thành trì này.
Sau khi khống chế được giám thành Vĩnh Ninh, đoàn kỵ sĩ thứ hai và liên đội kỵ sĩ của lữ thứ nhất của Triệu Gia Quân bắt đầu xuất kích, cắt đứt truyền tin giữa thành Phục Châu và giám thành Vĩnh Ninh, thật sự ra là cắt đứt hết thảy liên hệ từ phương bắc đi về hướng Kim Châu và Phục Châu, quả nhiên trong vòng hai ngày cũng không có tin tức gì truyền tới lui.
Bởi vì kỵ binh Triệu Gia Quân đột nhiên xuất hiện, bởi vì dựa vào sức linh hoạt của kỵ binh bảo đảm không có cá lọt lưới, cho nên binh mã Nữ Chân Kiến Châu của thành Phục Châu không biết giám thành Vĩnh Ninh ở phương bắc đã bị đánh hạ, sau đó liền có ngăn cản và chặn đường kế tiếp, kỵ binh Triệu Gia Quân đạt tới được đột ngột và chấn động lớn nhất.
Tuy nhiên muốn làm được những việc này rất vất vả, không có một bộ tốt nào từng ngồi qua thuyền ở trên thuyền ăn không ngon ngủ không ngon, say tàu là cơm thường, mà kỵ binh ngoại trừ bản thân nghỉ ngơi không tốt ra, còn phải chiếu cố kỹ lưỡng thứ cưỡi của mình, ngựa càng bồn chồn đối với hoàn cảnh trên thuyền, phải không ngừng trấn an và cho ăn mớm nước.
Lên bờ cũng giống thế, bộ tốt nhảy thẳng luôn vào trong biển cảng nhằm hướng trên bờ, ngựa lại không được, chỉ đành tìm tới nơi thích hợp buông xuống bàn đạp, từng chiếc từng chiếc thuyền thay phiên hành tiến, một chiếc thuyền lớn đều bỏ không được quá nhiều kỵ binh, quá trình này càng chậm chạp lâu dài.
Sau khi đại đội lên bờ chính là tác chiến, sau khi đánh hạ thành trì tức thì phải bố trí truy đuổi và ngăn chặn, còn phải truyền đưa tin tức cho Trần Thăng dưới thành Phục Châu.
Con ngựa của đoàn kỵ binh và liên đội kỵ binh vẫn luôn đảm bảo đầy đủ nghỉ ngơi, nhưng bọn kỵ binh chính là làm việc của kỵ binh và bộ tốt đều đang bận rộn làm việc, rất nhiều người tới hiện giờ còn chưa ngủ qua.
Về sau bất luận như thế nào, cục diện trước mắt đã xác định, đại thắng, thậm chí nói được là toàn thắng, điều kế tiếp phải làm đều là kết thúc sự tình. Có bộ tốt khá là không khổ cực như vậy tiếp ứng, kỵ binh được nghỉ ngơi, bọn kỵ binh gắng gượng chống đỡ hầu hạ xong vật cưỡi, cứ như vậy dựa vào nhau, hoặc là trên mặt đất trải một tấm thảm lông nằm ngáy o o.
Đoàn trưởng đoàn kỵ sĩ thứ hai Ba Âm hai mắt đều là tia máu, cũng không ngừng ngáp dài, thế nhưng gã không có ngủ, thân binh của gã đang luân phiên nghỉ ngơi, thay phiên kêu gọi mấy liên đội, nhất định phải bắt cứ lúc nào có người giữ vững trạng thái tỉnh táo.
Đoàn trưởng đoàn thứ nhất sang đây truy đuổi đã tới dặn dò hoàn tất, tự mình đi bận rộn rồ, Ba Âm tựa ở trên lưng ngựa, thỉnh thoảng cầm ra cái bình bạc thưởng một ngụm.