Gã lại hô lớn một tiếng nữa, sau đó không chút nào tiếc tính mạng của mình nhằm hướng bọn chúng vọt tới.
Gã không có bận tâm vung binh khí của gã, chỉ lo nhằm vào bọn họ vung đao, phát tiết lửa giận của mình, loại đánh nhau không có lề lối này, cũng không có mang tới thương vong gì cho những Cẩm Y Vệ đó, chỉ là để cho trên thân của chính mình nhiều thêm mấy vết thương mà thôi.
Chậm rãi, Tề Vọng bắt đầu cảm thấy thân thể càng ngày càng lạnh, mỗi một bước đi của gã, giống như đều phải tiêu tốn gấp mấy lần khí lực trước kia, dũng khí và phẫn nộ, rốt cuộc thay thế không được máu huyết.
Cứ như vậy phải chết ở nơi hoang vu hẻo lánh này, được mai táng sơ sài, sau đó trở thành trong trong những thi thể không sao kể xiết trên đường sao?
Ít nhất chết trước tam thúc thì tốt rồi, trong lòng của gã thầm nghĩ.
Đao càng ngày vô lực, kẻ thù càng ép càng chặt, nhưng cho tới một khắc sắp chết kia mới sẽ dừng lại.
“Rầm rập! Rầm rập!”
Chân trời truyền tới một trận nổ vang, như là giữa không trung đang hòa vang tiếng lôi điện, nhưng hiện giờ nơi nào sẽ có tiết trời sét đánh đây?
Rất nhanh, Tề Vọng liền nhận ra, mặt đất đã hơi chút rúng động.
Lại tới một đám đuổi giết mới nữa sao? Gã đang nghĩ như vậy, đột nhiên nhận ra bọn địch nhân trước mặt gã cũng tràn đầy nghi hoặc, cử động cũng dần dần chậm lại, kinh nghi bất định nhìn phương hướng xa xa.
Không phải là người của bọn chúng, Tề Vọng trong nháy mắt rõ ràng việc thật này.
Bởi vì trên mình số người này đều mặt bông bào màu đỏ.
Những người cưỡi ngựa đó xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, dùng thì giờ cực nhỏ hướng đám người này xông qua, tựa như một bức tường di động, nhìn từ xa, bông bào trên mình của bọn họ và ngựa sắc nâu đỏ trộn lẫn thành một loại màu sắc, làm nổi bật trên nền tuyết trắng, tựa như nước lữ màu đỏ, thế không đương nổi nhằm bên này phóng tới. Ven đường nước lũ nào đi qua, bùn màu đen trộn lẫn với tuyết màu trắng cùng tung tóe khắp nơi, tiếng rầm rập vang lên rung động màng tai của từng người.
Tuy rằng trước đó chưa từng thấy qua loại trận thế này, nhưng trong nháy mắt Tề Vọng liền hiểu rõ những kỵ sĩ này rốt cuộc là thần thánh phương nào… Trong thiên hạ này, chẳng lẽ còn có người nơi nào khác có được loại khí thế này sao?
Nước lũ màu đỏ nhằm thẳng phía bên này xông tới, Đào Triệt đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó rốt cuộc kịp hiểu ra, sau đó hô to - Lên ngựa! Bản thân cũng nhằm một con ngựa bên cạnh vọt tới.
Y tuy rằng cũng không phải quân tướng triều đình, nhưng ít nhiều cũng biết một chút việc chiến trận, trước mặt kỵ sĩ đột ngột mà tới này, nếu như không phải binh tốt bày trận đón đánh, đứng trên mặt đất đón dịch chẳng khác gì tự gánh lấy diệt vong, nhằm một bên né tránh cũng không kịp, hiện giờ cách tốt nhất là trước tiên lên ngựa sau đó lại tiếp trận đón đánh.
Theo hô hào của y, những người khác cũng lập tức kịp sực tỉnh, đều hướng tới ngựa nơi xa chạy tới, trong lúc nhất thời không có người nào lại đi để ý tới sống chết của Lưu Tùng Bình và Tề Vọng.
Lúc này, có lẽ là bởi vì vừa mới bắt đầu tăng tốc, tiếng rền vang của vó ngựa đã càng thêm dày đặc rồi, đoàn nước lũ này càng ngày càng gần. Theo cái nhìn chằm chằm của bọn Cẩm Y Vệ, bóng người đối diện càng ngày càng rõ ràng.
Bọn hồng y kỵ sĩ này đều thân hình cường tráng, gương mặt thập phần nghiêm túc, ánh mắt sắc bén, giống như bên trong một khuôn đất đúc ra vậy, giống như từng tòa tháp sắt chiếm cứ trên lưng ngựa, cho người ta với khí thế vô cùng rung động.
Có lẽ là duyên cớ tới cách gần tiếp chiến, bọn họ đã giơ lên mã đao, lưỡi bén của mã đao ở dưới chiếu rọi của ánh mặt trời cũng không sáng lắm, lóe ra sáng chói khiến người ta sợ hãi, khiến bọn họ không tự chủ được sinh ra một loại cảm giác sợ hãi.
Bọn họ không có thì giờ trừ diệt loại sợ hãi này, thậm chí ngay cả thì giờ chỉnh đội đón đánh cũng không có, tốc độ của bọn hồng y kỵ sĩ này như gió cuốn mây tan lao tới. Ngay lúc xông tới trước mặt Cẩm Y Vệ, từng cây tiếp từng cây mã đao vung múa, sau đó hạ xuống, hàng đội chỉnh tề hóa thành một hơi chút biến hóa, dường như nước lũ gặp phải khối đá ngầm, sau đó bởi vì hơi chút xuất hiện gợn sóng, sau đó hai đội người một lần nữa tách ra, nước lũ hồng y cuốn qua đám người này.
Khắp nơi đều là tiếng động mã đao chém vào thân thể người phát ra, huyết hoa bắn tán loạn ra bốn phía, vô số cỗ thi thể từ trên lưng ngựa hoặc là từ trên mặt đất ngã chổng vó, tiếng kêu thảm thiết xé ruột xé gan lần lượt vang lên, có người té luôn trên mặt đất cũng không phát ra tiếng rên rỉ nữa. Có người bả vai hoặc là bụng xuất hiện một vết thương thật dài, khắp nơi máu chảy đầm đìa, rơi vãi ở trên cả một vùng đất trắng mênh mông, để lại màu đỏ tươi chói mắt.
Tiếp chiến chỉ tốn rất ít thì giờ, theo tấn công của ngựa, hai đám người rất nhanh liền phân ra, kỵ sĩ hồng y liền xông ra ngoài, sau khi tới một phía khác mới chầm chậm ghìm chặt ngựa, quay đầu ngựa lại một lần nữa chỉnh đội, sẵn sàng lần tấn công kế tiếp.
Còn người Cẩm Y Vệ bên này thì đã ở lần tiếp chiến đầu tiên thương vong thảm trọng, một đội kỵ sĩ hồng y này, giống như thiên binh thiên tướng, không ngờ khiến đám người kia trong lòng không tự chỉ dâng lên một cỗ cảm giác không gì chống đỡ được.
Chịu phải rúng động không chỉ là bọn Cẩm Y Vệ đứng mũi chịu sào này, còn có Ngụy Trung Hiền đứng ở nơi không xa chứng kiến hết thảy điều này.
Ngay thời điểm bọn kỵ binh hồng y này phát động xung phong, ông ta cảm thật tới một loại rung động, giống như là một tòa núi cao đè ông ta xuống.
Đây là lần đầu tiên ông ta tận mắt thấy biểu hiện của Triệu Gia Quân, mà biểu hiện lần này liền đã khiến ông ta lòng sinh sợ hãi.
- Tiến thoái chừng mực, hung hãn không sợ chết, quân kỷ nghiêm minh… khó trách… khó trách... Ông ta mở to hai mắt, thì thào tự nói.- Khó trách a…
Quân doanh của Đại Minh ông ta từng thấy qua, nào bì kịp được một phần mười đám binh sĩ này, khó trách Vương Tại Tấn chỉ là sau khi tiếp chiến một lần đã tâm chí rơi vào thất thần, không còn dũng khí muốn cùng bọn chúng giao chiến nữa… khó trách chính ngay cả tinh nhuệ của Nữ Chân cũng đánh không lại.
Đây còn chỉ là không tới trăm người tấn công mà thôi, Triệu Tiến lại đã có thiên quân vạn mã, có thiên thiên vạn vạn loại quân sĩ giống như Hổ Bí (quân đội chủ lực của nhà vua) sẵn sàng không sợ chết…
Đại Minh vong rồi! Đại Minh vong rồi! Đại Minh vong rồi!
Một tiếng quát to này, giống như sét đáng vang vọng bên tai ông ta.
- Nhưng… nhưng quan gia Từ Châu. Nhìn bọn kỵ sĩ hồng y cách đó không xa, Đào Triệt run giọng hỏi.
Sắc mặt của y vô cùng tái nhợt, trong lúc tiếp chiến đột nhiên xảy ra, gã hao phí hết toàn lực mới từ bên trong mấy thanh mã đao chém sang tránh khỏi, bây giờ lòng còn mang sợ hãi, tuy rằng phe mình đang trong lúc tiếp chiến gấp gáp tổn thất thảm trọng, nhưng y một chút ý nghĩ báo thù cũng không có, chỉ muốn lui khỏi đám ôn thần này, bảo toàn tính mạng của bản thân.