Tất cả mọi người ra quân trướng đã bị một người trẻ tuổi giữ lại. So với cách ăn mặc phú quý của A Mẫn cùng Tể Nhĩ Cáp Lãng, người trẻ tuổi kia ăn diện mộc mạc một chút. A Mẫn liếc mắt nhìn đối phương, sau đó cười lạnh nói rằng.
- Chỉ có những người không cha không mẹ như chúng ta phải ra trận, còn những hạng người có mặt mũi kia đều đang vội vàng chuyển nhà ở kinh thành, vàng bạc tài bảo cùng đàn bà từng xe từng xe mà chuyển đến bên Hách Đồ A Lạp.
Người trẻ tuổi kia cười gượng một chút, đứng đó nói.
- A Mẫn thúc phụ, khả hãn cùng vài vị bối lặc đều đang triệu tập binh mã. Khoa Nhĩ Thấm cùng các quý nhân của các bộ lạc cũng đều chuẩn bị cho trận đánh to, nào có ai đang chuyển nhà đâu, những lời ấy cũng không nên nói lung tung.
- Nhạc Thác, trong nhà bà mẹ kế của ngươi kia tặng bao nhiêu thứ tốt qua, ngươi khi ấy ngay cả tính mạng đều suýt nữa không có, bây giờ ngược lại còn tốt bụng đứng đó giải thích sao.
A Mẫn hỏi lại không chút khách khí. Sắc mặt của Nhạc Thác, con trai trưởng của đại Bối Lặc Đại Thiện thoáng hiện ra nét giẫn dữ, y lập tức cúi đầu xuống.
Đại Bối Lặc Đại Thiện là hạng người có mặt mũi nhất sau khả hãn Đại Kim, địa vị tương đương với thái tử. Như vậy, lẽ ra vị trưởng tử Nhạc Thác này cũng kém không bao nhiêu, cộng thêm nhà mẹ ruột của Nhạc Thác cũng rất là tôn quý nhiều đời, thế nhưng mẹ ruột Nhạc Thác cùng em trai Nhạc Thác sớm mất, sau đó lại bị Đại Thiện và mẹ kế ngược đãi, thậm chí còn náo đến việc mất tích làm lớn chuyện, cuối cùng khiến cho Nỗ Nhĩ Cáp Xích hỏi đến, khiển trách Đại Thiện một trận, mấy người Nhạc Thác mới có Ngưu lục cùng địa vị của chính mình, cho nên A Mẫn mới nói như vậy.
Bất quá Nhạc Thác làm người xử thế đều rất cẩn thận, A Mẫn lại quen hành sự không kiêng nể gì cho nên y cũng không dám nói theo. Hiện tại ngoại trừ khả hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích, mấy đại Bối Lặc đều có tai mắt của riêng mình, cũng chẳng ai biết chắc khi nào câu nói ấy sẽ bị trình lên trên, hậu quả khi đó chắc chắn sẽ thật thảm thiết.
- Huynh trưởng, đối đầu kẻ địch mạnh, những lời không liên quan chúng ta vẫn nên nói ít mấy câu thì hơn.
Tể Nhĩ Cáp Lãng đứng bên nhìn không được, ra tiếng ngăn cản một câu.
Đối với lời nói của Tể Nhĩ Cáp Lãng, A Mẫn vẫn nghe theo cho nên hắn chỉ cười lạnh một tiếng rồi không nói gì nữa. Tể Nhĩ Cáp Lãng gật gật đầu với Nhạc Thác, sau đó lại mở miệng nói.
- Hỏa khí của quân Minh nếu không có khoa trương thì cũng chính là lợi khí giết người. Không nói gì khác, súng hỏa mai của người Cao Ly, hỏa pháo của quân Minh đều chẳng phải thứ tốt gì. Lợi hại hỏa khí Triệu Gia Quân chỉ sợ không phải giả, trước mắt trọng yếu hơn chính là nên đánh như thế nào? Nếu thế này mãi chúng ta sẽ chịu thiệt lớn.
Nói tới đây gã liền nhìn Nhạc Thác, nhưng cũng không đem lời nói cho hết câu. Trong Bát Kì, Tương Lam Kỳ vẫn luôn bị nhìn chằm chằm, nếu có bất kì sai lầm lớn nào xảy ra, chắc chắn Ngưu lục dân chúng cùng đất vườn sẽ bị cướp đoạt đi mất. Bất quá những lời này gã cũng không dễ nói ra trước mặt Nhạc Thác.
- Còn đánh như thế nào nữa, ép sang, tiến lên, hỏa khí có gì trọng yếu đâu, năng lực của nó có mạnh đến cỡ nào cũng chẳng đánh được mấy lượt, chúng ta chỉ cần vọt tới trước mặt chúng thì còn cần phải sợ điều gì nữa chứ?
A Mẫn rất là khinh thường nói.
- A Mẫn thúc phụ, kẻ ban nãy không phải đã nói, bộ tốt của Triệu Gia Quân đứng rất vững, đội ngũ bền chắc, cho dù vọt tới trước mặt, chỉ sợ cũng sẽ đánh rất vất vả.
Nhạc Thác nói xen vào.
Nói đến chỗ này, A Mẫn liền trở nên nghiêm túc, nhưng thái độ của gã vẫn cứ nhẹ nhàng như trước. Gã đứng đó lắc đầu nói rằng.
- Do kị binh xông lên còn chưa đủ nhiều chỉ cần có đầy đủ nhiều kỵ binh áp đi qua, vậy không là vấn đề. Mấy trận trước đó dùng mới bao nhiêu kị binh, lúc đến trước mặt cũng đã bị đánh cho tan tác, còn có bao nhiêu kẻ dám tiếp chiến. Kỵ binh xông tới không nhúc nhích, bộ tốt phía sau cũng dùng tới đại bác súng hỏa mai bắn sang, làm sao không suy sụp được đây!
Tể Nhĩ Cáp Lãng cùng Nhạc Thác đều chậm rãi gật đầu. A Mẫn cất cao giọng nói hơn một chút, hung hãn nói rằng.
- Trong tay chúng ta có cả vạn kỵ binh, còn bận tâm hỏa khí làm cái gì. Cứ vọt tới trước mặt, cho dù bọn chúng có là tường đồng vách sắt cũng phải bị chúng ta phá huỷ, đến lúc đó đuổi dê giết dê, ta cũng không tin những người Hán đó có bao nhiêu bản lĩnh.
- Nhạc Thác, ngươi đi tuần tra doanh trại một chút, nếu có trường hợp giày xéo nữ nhân người Hán, dưới Tham lĩnh ngươi đều thẳng tay thực thi quân pháp thị chúng cho ta.
Tể Nhĩ Cáp Lãng dặn dò, Nhạc Thác đứng dậy đáp lời.
Nghe đến thế, A Mẫn lại nhíu mày, không kiên nhẫn nói.
- Lũ chó Hán không đáng nửa cân lương thực thì để cho các nô tài vui vẻ cũng chính là may mắn của các ả, ngươi quản làm gì.
- Huynh trưởng, người Hán ti tiện không đáng giá tiền, nhưng sắp tới phải đánh nhau rồi, những nô tài khốn kiếp ấy đều đem khí lực phí phạm trên rượu mạnh cùng nữ nhân thì còn giết địch như thế nào đây?
Tể Nhĩ Cáp Lãng bình tĩnh trả lời.
A Mẫn không nói gì nữa, Nhạc Thác đứng một bên cũng cáo từ rời khỏi. Sau khi Nhạc Thác ra quân trướng, Tể Nhĩ Cáp Lãng mới hạ giọng nói.
- Huynh trưởng, khả hãn và ba vị Bối Lặc khác đang tụ tập binh mã tại Liêu Dương Thẩm Dương. Cũng có mấy bộ lạc Mông Cổ theo qua, những dã nhân bắt được tại trong rừng già bên kia cũng đều được biên vào. Những người trong tay chúng ta này đều không làm được điều gì, hơn nữa Chính Hồng Kỳ và Khoa Nhĩ Thấm bên Mông Cổ kia cũng không chung một chí hướng với chúng ta!
Lúc này chủ thể của nước Kim chính là Nữ Chân Kiến Châu và Nữ Chân Hải Tây, cũng là thành phần chủ chốt của Bát Kì. Tuy nhiên nếu muốn công thành đoạt đất, trấn áp tứ phương, những người này xa xa không đủ, cho nên sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích thống nhất các bộ lạc Nữ Chân liền bắt đầu không ngừng phái binh mã đi đến giữa vùng bạch sơn hắc thuỷ bắt giữ cùng thu nạp những thôn xóm, bộ lạc Nữ Chân không có quy phục và chịu giáo hoá, bọn họ chính là những dã nhân mà chúng ta gọi lâu nay, còn theo cách nói của quan phủ thì chính là Nữ Chân Y Triệt.
Những "dã Nữ Chân" đó tuy rằng tương đối lạc hậu, nhưng lâu nay sống giữa bạch sơn hắc thuỷ, cuộc sống luôn dựa vào săn bắt cùng đánh cá cho nên nếu so với Nữ Chân Kiến Châu và Nữ Chân Hải Tây thì dã man, nhanh nhẹn, dũng mãnh của bọn họ lại hơn xa nhiều, xem như là một trong những nguồn lính để trưng dụng tốt nhất.
Đại Hãn cùng tứ đại Bối Lặc cùng chưởng quản Bát Kì, phương diện này chỉ có phe phái của nhị Bối Lặc A Mẫn Tương Lam Kỳ và Nỗ Nhĩ Cáp Xích là chú cháu, còn những người khác đều là cha con. Đừng nói tới việc phụ thân của A Mẫn, Thư Nhĩ Cáp Tề bị Nỗ Nhĩ Cáp Xích cầm tù giết chết, có nhân quả như thế, giao tình ngầm của hai bên dĩ nhiên là có ngăn cách, rất đề phòng lẫn nhau. Trong lòng A Mẫn đang suy nghĩ gì, Tể Nhĩ Cáp Lãng rất rõ ràng, cho nên y cũng phải nhắc nhở vài câu.