Cúi đầu trước Từ Châu, không hề chỉ là suy tính Triệu Gia Quân sắp chinh phục cả thiên hạ cũng có suy tính về buôn bán, lúc này ở hai nơi cảng Hải Châu và cửa sông Thanh Giang ra hàng loạt của cải, thông qua đội thuyền của bọn hải thương vận chuyên về phương bắc Đại Minh, các nước Nam Dương còn có Oa quốc cùng với Cao Ly có lời đồn, nói là Nữ Chân Kiến Châu cũng mua rất nhiều.
Những con đường và nguồn tiêu thụ này cũng là đòi hỏi cấp bách của thương gia vải Tùng Giang, mà những thứ đó đều ở trong tay Triệu Gia Quân Từ Châu nắm giữ chặt chẽ.
Không chỉ là vải bông, rất nhiều hàng hóa đều là như vậy, rõ ràng Từ Châu không phải nơi làm ra, lại làm ra được hàng hóa càng tốt, càng rẻ hơn, sau đó bán tới càng nhiều nơi, càng xa hơn.
Thứ Từ Châu nắm giữ không riêng gì cảng và đội thuyền, còn có đội xe ngựa và đội lạc đà định kỳ lên đường, với danh tửu Hán Tỉnh làm môi giới, mậu dịch của Từ Châu và trên thảo nguyên càng lúc càng thông thuận, đả thông một đường thương lộ bị phong tỏa từ trước, ven đường từ quan phủ đến biên quân lại tới các bộ lạc thảo nguyên đều cho các loại tiện lợi.
Bọn thương nhân đối với phát tài, trong mắt cũng chỉ có phát tài, Từ Châu chính là thần tài của mọi người, chính là tổ tông của mọi người, có Triệu Gia Quân, mọi người nhiều ra thêm con đường phát tài, nhiều ra thêm thương lộ.
Tuy rằng Từ Châu thu thương thuế, nhưng bọn họ để mọi người kiếm được càng nhiều hơn, thế lực trọng thương trọng công như vậy, hơn nữa còn là thế lực cực có nắm chắc đánh hạ được thiên hạ, mọi người đương nhiên chen chúc như ong mà lên, e rằng rơi lại đằng sau nửa bước.
Sau lưng bọn hải thương Mân Việt là đại tộc Mân Việt, bọn hào thương Giang Nam và cửa sông Giang Nam là thế gia quyền quý Giang Nam. Bọn họ bằng lòng phủ phục cúi đầu, thay mặt cho những đại tộc quyền quý này cũng là như thế. Những người này chính là kẻ khống chế thực chất khắp nơi, đây đối với Từ Châu mà nói, chính là trong dự liệu, lại thu hoạch lớn xa hơn dự liệu.
Có ủng hộ của hai phương diện này, có thái độ của hai phương diện này, vàng bạc Từ Châu có khả năng dùng được rất phong phú, sau đó quân lương lại càng không lo, so với bán làm tào lương, còn không bằng bán làm quân lương, Triệu Gia Quân chính là trả bằng vàng thật, bạc thật.
Bọn thương gia quyền quý giàu có đó cũng đưa con cháu nhà mình tới, những con cháu này một mặt dùng làm con tin, một mặt cũng muốn tham dự vào trong thực vụ, đây chính là tượng trưng cho Triệu Gia Quân rốt cuộc tiếp nhận những người tới đầu nhập như bọn họ hay không?
Ngũ đại học đường Từ Châu mở rộng chiêu mộ một mặt có đòi hỏi thật sự, về phương diện khác thì là vì những con cháu đó, bọn họ mới tới, không có hoàn toàn dung nhập, làm sao có khả năng cho bọn họ làm thực vụ, nhưng những người này nhất định phải hấp thu vào, vậy trước hết ở trong học đường rèn luyện học tập thật tốt.
Một lộ khác xuất tiền xuất người khác là bất ngờ, lại là bọn thương nhân tới từ các nơi Sơn Tây, lẽ ra Tôn Truyền Đình thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn, gầy dựng Sơn Tây rất là hoàn bị, bọn họ lại dám nhiệt thành như vậy nhích tới gần, tuy nhiên ngẫm nghĩ cũng là bất đắc dĩ. Sơn Tây và thảo nguyên mậu dịch, mấy thứ đồ cần gấp nhất đồng dạng đều thắt chặt ở trong tay Từ Châu. Rượu trắng đây không cần phải nói, hiện giờ một cân danh tửu Hán Tỉnh này ở trên thảo nguyên lấy thẳng đó làm tiền trao đổi, mà đồ sắt cần thiết trên thảo nguyên, trước mắt cũng chỉ có Từ Châu cung cấp hàng hóa tốt đầy đủ số lượng, chớ đừng nói chi là Từ Châu đối với da lông, đối với trâu ngựa, đối với các loại đặc sản trên thảo nguyên đều có đòi hỏi. Mua bán hai bên đều là hàng đống bạc lớn ra ra vào vào, đây đồng dạng là sự tình điểm chí mạng bóp nghẹn cổ.
Còn có một số người không ra được nhiều bạc như vậy, lại đối với Triệu Gia Quân vô cùng hoan nghênh, nói chẳng hạn như địa chủ thân sĩ của Hà Nam, bọn họ biết Triệu Gia Quân đến đây sẽ có tổn hại đối với lợi ích của bọn họ, nhưng vẫn như cũ ngóng trông Triệu Gia Quân tới.
Nguyên do rất đơn giản, ở các nơi Hà Nam, phiên vương Đại Minh đã chiếm cứ quá nhiều ruộng đất và sản nghiệp, đè ép những người khác không thở nổi, còn Đại Minh hiện giờ lại có thuế nặng từng tầng một lột da uống máu, trên mặt đất đạo tặc nổi dậy như ong, mọi người chỉ đành kết trại tự bảo vệ, ngày trôi qua càng ngày càng gian nan.
Hà Nam cách Sơn Đông rất gần, dĩ nhiên nhìn thấy được Sơn Đông không có gánh nặng thuế là dáng vẻ gì, cũng nhìn thấy được lề lối Triệu Gia Quân thống trị.
Không cần phải là người thông minh gì, không cần tuệ nhãn gì, ai cũng nhìn rõ ràng thống trị của Triệu Tiến, đây không phải là từ bi yêu dân như con gì, mà là màn sắt vô cùng tàn khốc, thuận theo trật tự của hắn, ngươi còn sống được sao, ngươi ấm no được sao, nếu không thuận theo, đó chính là trừng phạt người chết nhà diệt, trọn đời không được siêu sinh.
Nhưng trừng phạt như vậy, trật tự tàn khốc như vậy cũng tốt hơn so với loại hỗn loạn không biết thời khắc nào. Vào lúc Triệu Tiến cai trị đêm không cần đóng cửa, nhưng ở ngoài đại đa số thành trì Hà Nam đã không còn vương pháp gì, đã không còn khuôn phép gì, đơn thuần là cá lớn nuốt cá bé rồi.
Bọn họ cần Triệu Tiến và Triệu Gia Quân tới giải cứu vạn dân khỏi khốn đốn, xoay chuyển tình thế lộn ngược lại, cơ hội cho mỗi người một mạng sống, cơ hội cho mỗi người một làm người.
Còn dân chúng thân sĩ bên phía Bắc Trực Lệ, nhất là bá tính thân sĩ nhích gần Từ Châu lại trong lòng có một đòn cân, mặc dù Triệu Gia Quân không có giơ tay tới, nhưng bên đó đã bị Triệu Gia Quân và Vân Sơn Hành thẩm thấu trăm ngàn lỗ, trong thành trì có phân điếm Vân Sơn Hành, ngoài thành thì là điền trang nông khẩn, mọi việc chiếu theo khuôn phép Triệu Gia Quân để làm.
Lần này Triệu Tiến thống lĩnh đại binh tiến nhanh hướng bắc, Tuần phủ Đại Danh Lư Tượng Thăng bắt đầu vốn dĩ sẵn sàng dẫn binh ngăn chặn, ông ta cũng biết lần này đi hẳn phải chết, nhưng đã sẵn sàng tận trung vì Đại Minh rồi.
Kết cuộc trước lúc xuất quân, thân sĩ địa phương không ngờ liên danh đi trước nha môn dập đầu thỉnh cầu, nói lúc này thái bình tội gì lại đụng tới việc binh đao, đại nhân nếu thật sự thương cảm chúng dân, vẫn là không cần vọng động.
Nếu như trước kia, Lư Tượng Thăng lúc này thế nào cũng muốn tức sùi bọt mép, mệnh lệnh thuộc hạ không lưu tình chút nào tru sát những phản tặc đại nghịch bất đạo này, thế nhưng vào lúc này chỉ đành bất đắc dĩ than thở.
Ông ta trị quân nghiêm khắc, binh mã dưới trướng mặc dù không phải không mảy may tơ hào cũng không xê xích gì nhiều, nếu binh mã như thế đặt ở nơi khác của Đại Minh, sớm đã bị khen lên tới trời rồi, nhưng ở nơi này lại không chút nào được khắp chốn chào đón. Nguyên nhân cũng rất đơn giản, toàn bộ mấy ngàn nhân mã của cái gọi là Thiên Hùng Quân này cần bản địa cung ứng, bởi vì Thiên Hùng Quân này ở đây, tùy thời sẽ bị Triệu Gia Quân đánh sang, mạo hiểm bậc này ai cũng không bằng lòng gánh vác.