Ông ta đã làm được, cho nên thiên tử để ông ta trở thành người dưới một người mà trên cả vạn người của cả Đại Minh.
Trong cung, ỷ có hoàng thượng tin tưởng, ông ta mặc dù không phải là Thái giám chấp bút Ti Lễ Giám, nhưng lại là người nói một là một trong cung. Cho dù là xuất cung, đó cũng có rất nhiều tùy tùng rầm rộ đi theo, lúc ấy lẫy lừng biết bao nhiêu.
Mà bây giờ, hết thảy đều là thành rỗng không.
Mấy năm trước từ hai bàn tay trắng mà lên, sau mấy chục năm ra đi với hai bàn tay trắng, hết thảy mọi thứ đều là bọt nước và hão huyền, chỉ có người là già đi mấy chục tuổi.
Mặc kệ là như thế nào, đời người chỉ có bao nhiêu năm như vậy thôi, chỉ cần có vài năm huy hoàng, cái này không phải là đủ rồi sao? Ngụy Trung Hiền thầm nghĩ như thế.
Bên cổng thành tụ tập rất nhiều người, có cả những dân chúng áo quẩn rách rưới, cũng có người đọc sách nhã nhặn, cũng có phú thương sang trọng… Mỗi người đều dõi mắt nhìn quanh phía bên này của mình, giống như là muốn xem diễn trò, có vài người trên mặt còn tràn đầy câm phẫn tức giận mà cười, dường như là nụ cười giễu cợt bản thân rốt cuộc luân lạc tới mức này.
Thế nhưng thần sắc Ngụy Trung Hiền vẫn vậy, thản nhiên nhìn quanh, giống như là không có chút mất mát thương tâm nào.
Cười đi, cười đi, ta đây nếu đã bại rồi, thì xứng đáng cho các ngươi cười.
Các ngươi cười ta, ta cũng phải cười các ngươi!
Bất tri bất giác, trên mặt ông ta lộ ra nụ cười tươi.
- Ngụy Trung Hiền, cẩu tặc nhà ngươi, ngươi cũng có ngày hôm nay nhỉ!
- Ngụy Trung Hiền, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!
Dường như đối với thái độ của ông ta rất không hài lòng, một đám người chỉ vào gã mà chửi rủa. Có vài người thậm chí còn ném cả đá và rau củ, thật giống như tử tù đi diễu phố trước khi bị trảm thủ.
Cũng đúng, bây giờ có gì khác với tử tù đâu?
Cẩm Y Vệ rất nhanh liền quát đám người đang ném đồ vật này ngưng lại, tuy nhiên thái độ lại không hung ác, so với điệu bộ ngày bình thường thu liễm rất nhiều.
Thời đại đã qua, Cẩm Y Vệ uy danh hiển hách, vậy dĩ nhiên là sắc mặc của người người biến đổi, cho dù ngay thời điểm Ngụy Trung Hiền nắm quyền, uy phong của Đề Kỵ cũng chưa từng có người có can đảm coi thường, nhưng bây giờ không giống như lúc trước, thiên tử Sùng Trinh vẫn cảm thấy trị quốc nên trong sạch, dựa vào những văn thần liêm khiết thanh chính kia, không thích những Xưởng Vệ thuộc hạ đồng đảng của Ngụy Trung Hiền đó, cảm thấy bọn họ đều là đồng lõa giết người trung lương, cho nên vừa đăng cơ liền liên tục hạn chế hành động của Xưởng Vệ, liên lụy Cẩm Y Vệ bây giờ đi ra khỏi cửa, khí thế cũng nhỏ hơn rất nhiều.
Chỉ có điều, bất kể như thế nào, Cẩm Y Vệ vẫn là tổ chức truy lùng bắt bớ nổi danh ở Đại Minh, dọa sợ những người này là đủ rồi, lập tức không còn ai ném đồ nữa, chỉ có điều tiếng chửi bơt oán giận lại lớn thêm vài phần.
Đúng lúc này, một người mặc quan bào Ngự sử, nhìn qua là một người trung niên bảo dưỡng không tệ đi tới cách chỗ bọn họ không xa, sau đó dựng thẳng mày lên, nhằm hướng bên này lớn tiếng quát mắng.
- Ngụy hoạn! Lúc đó ngươi kiêu căng ngạo mạn, hãm hại trung thần, ngang ngược cỡ nào? Khi đó ngươi ngạo mạn không ai bằng, có từng nghĩ đến bản thân sẽ có ngày hôm nay không? Ta lúc đó đã nói ngươi là ác giả ác báo, chỉ tay chửi ngươi. Bây giờ ông trời đã mở mắt, thánh quân đăng cơ liền bắt giam ngươi lại, thật sự là làm người ta hả lòng hả dạ mà! Ngươi tên bị cắt này, làm mọi chuyện xấu, ta hận không đyihưc ăn từng tấm da của ngươi. Thánh quân nhân từ tha cho ngươi một mạng, nhưng ngươi nhất định sẽ không được chết tử tế đâu!
Gã ta chửi bới một phen như vậy, thật sự khiến cho Ngụy Trung Hiền nhíu mày suy ngẫm một chút.
Chỉ là thất phẩm Ngự Sử mà thôi, đối với bản thân năm đó mà nói thì chỉ là một hạng người tầm cỡ con kiến bình thường mà thôi, chưa thấy cũng chưa thấy được rõ ràng, càng hà cớ gì mà nói giáp mặt chửi rủa? Huống chi trí nhớ bản thân luôn không tệ, nếu có người giáp mặt chửi rủa sẽ không phải là không có ấn tượng gì.
Người này chẳng qua là thừa dịp mình rơi xuống nước mới lại đây chửi rủa một phen, cầu danh trục lợi mà thôi.
Hừ, con kiến chung quy thì vẫn là con kiến mà thôi, đáp lời ngươi thì quá mất thể diện. Ngụy Trung Hiền giãn mày, đưa mắt nhìn về một nơi khác, hoàn toàn xem như không có chuyện gì quan trọng.
Thấy bộ dạng Ngụy Trung Hiền vẫn lạnh lùng như vậy, Ngự sử này càng tức giận hơn, gã trợn to hai mắt, đi từng bước lại gần Ngụy Trung Hiền, vừa đi vừa mắng to.- Ngụy hoạn, Ngươi cũng đã biết ngươi khiến thiên hạ đều căm ghét! Ngươi cho là mình thoát thân được sao? Phạm phải nhiều chuyện ác như vậy, đến bây giờ lại muốn bỏ đi hay sao?
Gã nhích lại càng ngày càng gần, rất nhanh liền bị những Cẩm Y Vệ xung quanh Ngụy Trung Hiền ngăn lại.
- Tiên sinh xin dừng bước. Thủ lĩnh của đám người kia khách khí nói một câu, y cũng không muốn vì một Ngụy Trung Hiền mà đắc tội với Ngự sử, chỉ là chức trách mà thôi.
- Các ngươi ngăn ta làm cái gì? Ngự sử trung niên này vẫn mang bộ dáng giận dữ đùng đùng, lớn tiếng nói.- Ngụy hoan gây họa thiên hạ, làm điều ngang ngược, đã tới nước này, các ngươi hà cớ gì vì hắn mà trừng mắt? Để cho ta… Để cho ta thay mặt người trong thiên hạ giáo huấn hắn một chút!
Tuy nhiên, gã tuy rằng giẫy giụa, nhưng không dữ dội. Ở tình thế hiện tại, có gan nhục mạ Ngụy Trung Hiền thì đúng là dễ dàng, có gan chống đối với Cẩm Y Vệ thì mới là dũng khí lớn, cho nên gã cũng không dám quá cứng rắn.
Có gã làm gương, những người khác cũng xông tới, lớn tiếng chửi rủa Ngụy Trung Hiền, nói bản thân mình bị ông ta hãm hại cái gì, lúc trước căm hận ông ta như thế nào.
Nghe những lời gào thét, trong lòng Tề Vọng lại lần nữa bị xúc động.
Nhiều người thóa mạ chửi Ngụy Trung Hiền rời kinh như vậy, thấy được nghiệp chướng của Ngụy Trung Hiền đã cuồn cuộn cỡ nào, giết hại không biết bao nhiêu trung thần!
Làm người áp giải, trọng trách cả y vốn là bảo vệ an toàn cho Ngụy Trung Hiền, để ông ta an toàn tới hoàng lăng Phượng Dương, thế nhưng… Bảo hộ như vậy, thực sự có ý nghĩa gì sao? Thứ đồ đại gian đại ác như vậy, chẳng phải là chết chưa đền hết tội?
Nhưng mà, cho dù là bị mọi người ùa lên nghiến răng chửi rủa, thần sắc Ngụy Trung Hiền vẫn thản nhiên như cũ, giống như là coi như gió táp phả vào mặt.
Đúng lúc này, Ngự sử trung niên thoát được ngăn cản của mấy tên Cẩm Y Vệ không toàn tâm ngăn cản kia, bỗng chạy tới trước mặt Ngụy Trung Hiền.
- Ngụy Trung Hiền! Cẩu tặc nhà ngươi! Tốt nhất hãy nhớ kỹ cho ta, hôm nay chính là ta, Ngự sử Lý Hưng Các, chửi bới thống mạ gian tặc ngươi dưới thành, thay mặt cho người thiên hạ trút ra tức giận. Ngươi làm nhiều điều ác, mới có báo ứng này!
Tâm tình y hết sức kích động, nước bọt vắng tung tóe, thậm chí còn có một ít vắng cả lên người Ngụy Trung Hiền.
Ngụy Trung Hiền hơi nhíu mày.
Y mặc dù là một hoạn quan “không sạch”, nhưng kỳ thực vô cùng “yêu sạch”, chính bởi vì thân thể hoạn quan không trọn vẹn, ngược lại thiasch sạch hơn nữa, không thích trên người dính mùi khai. Khi ông ta đang cầm quyền, làm gì có người nào dám nói với ông ta như vậy?