Ngay từ đầu tam thúc đã cảm thấy không ổn rồi? Tề Vọng cảm thấy có chút choáng váng.
Nếu nói như vậy, vậy tại sao khi ở trong kinh tam thúc không nói với mình nghe? Vẫn cứ nói không thành vấn đề? Tam thúc, có cái gì cần phải dấu giếm mình sao?
- Lúc ấy ta cũng khá giật mình, không ngờ gã một tên Cẩm Y Vệ nho nhỏ như vậy, thậm chí có kiến văn như vậy... Trong khi Tề Vọng còn đang sa vào trong suy nghĩ phức tạp, Ngụy Trung Hiền tiếp tục nói.
- Ha, lúc đầu ta kỳ thật còn không có ôm nhiều trông cậy lắm, sau này mới phát hiện, hai người các ngươi quả nhiên là thân thủ rất cao, tuy nhiên tính cách cũng rất... Khó trách các ngươi lăn lộn trong Cẩm Y Vệ lâu nay lại không làm ra được thành tích gì, hèn gì lúc đó không lọt vào được tầm mắt của ta.
- Tam thúc... Tam thúc đã trao đổi thứ gì với ngài? Lúc này Tề vọng rốt cục kịp tỉnh táo, không có để ý đến Ngụy Trung Hiền nói đến đâu đâu, đi hỏi ông ta.- Tam thúc muốn ngài cho thứ gì?
- Thế nhân đều vì kim lụa thứ này mà động lòng, tam thúc ngươi dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Ngụy Trung Hiền nhếch miệng mỉm cười.- Gã tận tâm tận lực bảo vệ ta, thậm chí còn phải hy sinh cả tính mạng, không phải là vì tiền còn là vì thứ gì?
Trong lòng Tề Vọng huyết khí cuồn cuộn, nắm ngay lấy cổ của Ngụy Trung Hiền, sau đó lắc lư.
- Ngươi nói bậy! Tam thúc ta thật sự không phải là tiểu nhân thấy lợi quên nghĩa! Tam thúc chắc chắn sẽ không vì tiền mà khuất thân đi làm đầy tớ của ngươi!
Ngụy Trung Hiền mặc kệ đối phương lay động thân thể của mình, chỉ mỉm cười đi nhìn đối phương, trong ánh mắt thậm chí còn có một tia thương hại.
- Ngươi nói không sai, tam thúc của ngươi quả thật không phải là một tiểu nhân, gã đòi tiền của ta, không phải là vì bản thân mình...
- Không phải là vì bản thân mình... Tề Vọng thấp giọng lặp lại, bàn tay cũng chầm chậm ngừng lại.
Gã hiểu rõ rồi.
- Đúng vậy, tam thúc ngươi muốn lấy hộ tống ta lên đường bình an đến Phượng Dương làm điều kiện, cho ngươi dành về một món tiền lớn. Ngụy Trung Hiền vẫn đang mỉm cười, chỉ vì vừa rồi đối phương đã lay động, một lần nữa trở nên có chút choáng váng.- Tiền bạc của ta, đa số cũng đã giao cho triều đình rồi, để cấp dưỡng cho Dương các lão bọn họ duy trì chi phí trong triều đình, nhưng giữa kẽ tay vẫn còn lọt xuống một chút. Điều này, đối với triều đình mà nói cũng không đáng kể lắm, nhưng đối với gã đối với ngươi, chỉ sợ đã là một món tiền khổng lồ rồi... Ít nhất khiến cho ngươi, cho dù sau khi mất đi thân phận của Cẩm Y Vệ, vẫn ở nơi khác sinh sống cũng không có trở ngại gì cả.
- Tam thúc... Tam thúc... Sau khi Tề Vọng biết được sự thật này, không ngờ không biết nên nói cái gì cho phải.
Gã vừa đau lòng vì Tam thúc người mà mình vẫn luôn sùng bái tôn kính lại đi làm giao dịch với Ngụy Trung Hiền tên thái giám hại nước hại dân này, cũng âm thầm cảm kích đối phương không ngờ lại dành cho mình nhiều yêu thương như thế, hai loại suy nghĩ tương phản này đang ở trong đầu đan vào cùng một chỗ, khiến nỗi lòng gã gần đây vốn đã không ổn định lại trở nên càng thêm lộn xộn hơn.
- Là ta hại tam thúc... Chính ta đã hại tam thúc...
Suy nghĩ một lát sau, khóe mắt Tề Vọng có chút ngấn lệ.- Nếu không phải ta đã nhất thời kích động, sao lại va chạm được với quan phủ? Gây phiền phức chotTam thúc, khiến Tam thúc cũng bị người làm hại trở thành nghịch tặc... Ta... Ta...
- Tiểu ca nhi, không cần phải tức giận như vậy đâu, ta cũng đã nói qua rồi, người trẻ tuổi có tâm huyết là chuyện tốt mà! Đây cũng không trách ngươi được, chúng ta đều biết. Tam thúc ngươi là một người thông minh, không đọc qua nhiều sách lắm, nhưng thật sự là người tinh mắt đấy! Ngụy Trung Hiền nhẹ giọng cảm thán, đi khuyến khích người thanh niên này.
- Biết vì sao ngay từ đầu, Cẩm Y Vệ cũng chỉ phái hai người các ngươi đến hộ tống ta không? Đó là bởi vì Cẩm Y Vệ biết được có quá nhiều người không chịu buông tha cho ta, bọn họ sớm hay muộn cũng sẽ lấy thứ gì đó ở nơi ta, và muốn lấy luôn cả mạng ta, mà bọn họ không muốn dính tay vào chuyến sai vặt này, cho nên rõ ràng ném các ngươi ra là xong chuyện thôi! Nếu ta nửa đường bị giết hoặc là bị cướp đi rồi, các ngươi xác định không có cách nào hoàn thành xong chuyện đương sai này rồi, đến lúc đó còn không phải là phản nghịch sao? Cho nên, từ lúc mới bắt đầu, các ngươi chỉ là phản nghịch, Đại Minh không tha cho các ngươi, cũng không muốn dùng các ngươi nữa.
- Đại Minh... Không tha cho chúng ta?
Trong đầu Tề Vọng càng ngày càng hỗn loạn, y ngẩng đầu lên nhìn Ngụy Trung Hiền, trong ánh mắt tràn đầy mê man.- Chúng ta rất trung thành đi làm việc, không chối từ lao khổ, thiếu chút nữa đem mạng sống đều bỏ vào, kết cuộc... Đại Minh còn không tha cho chúng ta? Điều này... Điều này sao được!
- Tiểu ca nhi, nếu Đại Minh là một nơi trung thành cần cù làm việc là ngẩng cao đầu, nbảo toàn đươc mình. Ngươi, ta, thậm chí thiên hạ Đại Minh này, sao lại rơi vào mức như thế? Ngụy Trung Hiền lắc đầu gượng cười.- Tiểu ca nhi, vừa rồi ta đã khen ngợi ngươi, hiện tại ta phải chê bai ngươi rồi, ngươi con người này, giống với những thư sinh mọt sách kí, chui vào trong chỗ chết là đi vào bên trong luôn! Tới cái tuổi này rồi, ngươi cũng nên mở to mắt đi nhìn đi, nhìn thiên hạ này đến tột cùng là đang xảy ra chuyện gì rồi... Nếu trong lúc thái bình, ngươi chui vào trong đó thì nhiều lắm chỉ là không ngẩng cao đầu thôi, nhưng hiện giờ cái thế thời này, ngươi cứ như vậy sẽ nguy hại đến tính mạng đấy! Huống chi, sau này trong tay ngươi còn có một số tiền bạc không lớn không nhỏ, thì phải cẩn thận từng giây từng phút đó, không nên bị mưu mẹo nham hiểm mà lừa bịp nữa...
Nói xong, Ngụy Trung Hiền đưa tay vào trong vạt áo, sau đó từ nơi ấy móc ra mấy trang giấy.- Nói thật đó, lúc ấy khi ta còn nắm quyền, cũng không phải là không có nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay, cho nên không nhiều không ít cũng làm sẵn một chút sẵn sàng, ở các nơi đều giấu một chút để sau này dưỡng già, sẵn đấy nếu chẳng may thay đổi bất ngờ thì phải thay đổi họ tên trốn đi nơi khác. Tuy nhiên... Khi Thật sự đến bước này, trong lòng ta ngược lại cảm thấy phai nhạt rồi, không muốn chạy nữa, nói đến thật đúng là kỳ lạ!
- Đây là cái gì... ? Tề Vọng nhìn mấy trang giấy trong tay ông ấy, không tự chủ được đi hỏi.
- Ta không phải đã nói rồi sao, đây là lúc đó ta chuẩn bị cho bản thân đi một nơi khác sống yên ổn! Chỗ này ở phủ Tùng Giang Giang Nam, đây chính là một nơi phồn hoa! Thiên hạ màu mỡ, nói đến chính là bên kia đó. Ngụy Trung Hiền vừa nói, một bên đem trang giấy đưa tới trước mặt Tề Vọng.- Trên đó có viết địa chỉ của một trạch viện, trong trạch viện của ta có một người hầu trung thành, bên trong còn cất chứa một số tiền bạc. Trên giấy này còn viết một từ lóng ám hiệu đã giao ước sẵn, sau khi ngươi đến được chỗ đấy, cùng người hầu nơi đó đối lại từ lóng ám hiệu kia, sau đó trạch viên kia và số tiền bạc châu báu bên trong toàn bộ là của ngươi rồi. Trạch viện kia không lớn, tiền bạc bên trong cũng không nhiều, tuy nhiên nếu ngươi tiết kiệm đi dùng là có được một cuộc sống yên ổn thật lâu dài đó... Hiện giờ trong những năm tháng này, còn có chuyện gì càng quý giá hơn so với có được một cuộc sống yên ổn? Cầm đi đi, hãy sống cho thật tốt, chớ có phụ lòng trông mong của tam thúc ngươi!