Lời gã là phát ra từ trong đáy lòng, hai nhà lui tới nhiều năm như vậy, gã sớm đã xem tam thúc này như người thân của mình, hiện tại gã đã không còn người thân, chỉ còn một người thân này, nếu như tam thúc cũng không còn nữa, gã còn có ai thân thiết nữa?
Y cũng biết bây giờ thế đạo không yên, lần này đi ngàn dặm, có hai người bọn họ ứng chiến với nhau, dọc theo đường đi còn có phát sinh thêm chuyện gì nữa thì có trời mới biết?
Lưu Tùng Bình trong lòng xúc động, nhưng cũng không nói ra miệng, chỉ vỗ vỗ vào bờ vai gã.
- Vọng ca nhi, ta cái khác đều không lo lắng con, chỉ lo tính tình nóng nảy của con. Ông ta thở dài một tiếng - Con chính trực như thế không sai, nhưng chính trực cũng không nên làm liên lụy chính mình! Nghe thúc nói một câu, trên đường đi con đối với Ngụy công công phải tôn kính một chút, đừng buông lời mắng chửi.
- Kia… kia… Ngụy Trung Hiền kia hại nước hại dân, con chỉ hận chức trách bản thân mang bên mình, không để cho hắn nếm thử lợi hại, làm sao còn nịnh nọt hắn? Tề Vọng không nhịn nỗi mà hỏi lại.
- Thúc, năm đó Ngụy Trung Hiền dáng vẻ kiêu ngạo ngút trời, chúng ta ẩn nhẫn thì thôi, bây giờ đâu phải còn nhìn sắc mặt hắn nữa?
- Bây giờ như thế nào không cần? Ngụy công công bây giờ suy tàn rồi, nhưng quốc triều nhiều năm như vậy, suy tàn lại hồi sinh còn thiếu sao? Ông ta nếu như bị bắt vào đại lao Bắc Trấn Phủ Ti, thì là tù phạm, con còn ngang ngược với ông ta một chút, nhưng mà… Lưu Tùng Bình lắc đầu, hiển nhiên nhìn thái độ của Tề Vọng không cho là đúng.- Ông ta thực sự không phải là tù phạm, chỉ là bị hoàng thượng đày đến hoàng lăng Phượng Dương giam giữ mà thôi, trời biết khi nào ông ta lại được phục chức?
- Phục chức? Tề Vọng trừng mắt nhìn.- Điều này sao có khả năng?
- Là khả năng không lớn Lưu Tùng Bình chỉ cười một tiếng.- Chỉ có điều quốc triều nhiều năm như vậy, chuyện gì không xảy ra được? Cho dù khả năng không lớn, nói không chừng ngày nào đó có khả năng trở thành sự thật. Cho nên, Vọng ca nhi, chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút đi…
Tề Vọng cũng không nói thêm nữa, gã biết lời tam thúc nói mới là đúng lý.
Đừng nói Ngụy công công không vào thiên lao, dựa theo khuôn phép trước nay của Cẩm Y Vệ, trừ khi được bọn Thái giám chiếu cố qua, nếu không thì đại thần vào thiên lao cũng sẽ được chăm sóc tốt, không phải tùy ý mắng chửi, bằng không thì triều đình hỗn loạn, trời mới biết người đang bị ức hiếp tới khi nào đó lại đột nhiên lần nữa trở thành đại thần trên điện?
Chỉ có điều, đối với Ngụy Trung Hiền, gã thực sự khó nhịn xuống cơn giận kia.
Lưu Tùng Bình mở cửa sổ ra, sắc trời cũng đã gần tối.
- Tốt lắm, hôm nay rượu cũng đã uống đủ rồi, nói cũng không nhiều lắm, ngươi đi về trước đi. Sau đó ông ta vặn vẹo eo, giơ giơ tay của mình.- Ngươi nói cũng không sai, bây giờ thúc đúng là muốn luyện gân cốt, nếu không lão già khọm này liền không nhúc nhích được! Cũng không để liên lụy đến ngươi đúng không!
- Tam thúc, người như vậy thì thực sự quá tốt! Nhìn thấy bộ dạng Lưu Tùng Bình lần nữa phấn chấn tinh thần lại như thế, Tề Vọng cuối cùng lại giãn mặt ra mà cười lần nữa.
- Chỉ cần người đồng ý động một chút, nhũng tướng quân đại hán kia, mấy người đó sao so được với người!
Trong nháy mắt, trong lòng y sinh ra một loại cảm nghĩ “Chỉ cần tam thúc phấn chấn lại, trọng nhiệm lần này ngược lại cũng không xem là chuyện xấu rồi”.
Lưu Tùng Bình chỉ cười mà không nói gì, đưa mắt nhìn Tề Vọng rời đi, đợi sau khi Tề Vọng đi khỏi, ông ta mới lần nữa đóng cửa lại, sau đó vẻ mặt lại lần nữa trở nên ngưng trọng.
Ông ta bước nhanh vào bên trong nhà, sau đó mở một rương đã được sửa sang lại chỉnh tề, từ giữa rút ra một thêu xuân đao. Khác với hoàn cảnh do dáy bẩn thỉu xung quanh, cái chuôi thêu xuân đao hiển nhiên được bảo dưỡng không tệ, dưới ngọn đèn dầu mờ mờ, cây đao này hiện ra một màu đen như mực, lưỡi đao lóng lánh đen lay láy sáng bóng.
Lưu Tùng Bình vẫn không nói gì, chỉ lặng yên quan sát cây đao này.
Thật lâu sau, ông ta cười cười, sau đó cầm lấy cây đao đi ra cửa, tiếp đó, trong sân bắt đầu nghe tiếng vũ động.
Buổi tối gió so với ban ngày còn lạnh hơn, thế nhưng ông ta vẫn như là hồn chưa tỉnh, mạnh mẽ múa đao dưới ánh trăng, động tác vô cùng mạnh mẽ, cũng nhìn không ra bộ dạng chậm chạp ù lì hằng ngày.
Mà lúc này, mắt ông ta mở rất lớn, bên trong cũng không còn suy sụp và chết lặng vừa nảy.
Sau khi qua đi mấy ngày, cuối cùng cũng đã tới ngày Tề Vọng và Lưu Tùng Bình áp giải Ngụy Trung Hiền lên đường.
Sáng sớm ngày hôm nay, một đoàn Cẩm Y Vệ đã đem Ngụy Trung Hiền đang bị giam trong phủ giam lỏng tới, đi tới cửa Vĩnh Định.
Hôm nay khí trời vẫn giống như vừa qua, vẫn lạnh như cũ.
Gió xen lẫn cát ở phiêu đãng giữa không trung, thổi lên mặt mọi người làm đau nhức.
Rõ ràng là giữa ban ngày, mặt trời lại uể oải núp sau mây đen, bầu trời đen kịt cả vùng đất, nhìn không thấy ánh sáng bao nhiêu, không khác lúc hoàng hôn là bao.
Chính vào một ngày như vậy, Ngụy Trung Hiền Ngụy công công tiếng tăm đã từng là cho người ta sợ hãi cuối cùng vào ngày đó nghênh đón ông ta rời Kinh Thành.
Bị một đám lão nhân Cẩm Y Vệ hung thần ác sát bảo hộ, chậm rãi được đoàn người bao bọc mà tới cổng thành, sau đó đám người đi theo dừng lại.
Ông ta không biết tại sao lại dừng lại, cũng biết nếu như mình hỏi cũng không ai trả lời, cho nên vẫn không nói một lời nào, chỉ hơi ngẩng đầu, nhìn cổng thành huy hoàng tráng lệ ở phía sau.
Đây chính là lần cuối nhìn kinh thành. Trong lòng ông ta bỗng nhiên tuôn ra một chuỗi cảm xúc vô danh.
Mấy năm trước, ở quê hương trà trộn không được, chịu đựng nỗi thống khổ không gì sánh được, sau đó mang theo giấc mộng một ngày kia sẽ được thăng quan tiến chức mà đến nơi này, từ lúc đi xuyên qua tòa cổng thành này, tới đô thành hùng vĩ đọc nhất vô nhị.
Ông ta cũng không biết có bao nhiêu người mang giấc mộng giống ông ta đến nơi này, cũng không biết bản thân mình có tài cán gì mà thực hiện giấc mộng ấy. Ông ta chỉ biết là, bản thân không còn đường lui rồi, bất kể là phải trả giá bao nhiều thì cứ trả, ông ta chỉ đành bước tiếp, đã không có cách nào quay đầu lại được.
Phế đi mấy chục năm phong quang, đã tiêu hết tâm lực cả đời của ông ta, cũng đáp lên vận khí không biết tu luyện mấy đời, dựa vào khắc khổ, nhẫn nhại, đối với chủ tử thì xu nịnh còn đối với đối thủ thì tàn nhẫn, ông ta cuối cùng cũng chiếm được thành công, chậm rãi từ trong góc đê tiện nhất của nội cung mà bò ra, trở thành người có mặt mũi trong cung, cuối cùng cũng được vua tán thưởng.
Ở Đại Minh, một Thái giám chiếm được sủng ái của vua, rốt cục là ý vị như thế nào?
Không sai, ý là vinh hoa phú quý, ý là quyền thế ngập trời, nghĩa là cuộc đời phía trước của ông ta đồ vật gì muốn cũng tùy ý mà lấy được. Trừ thứ đó ra, ông ta còn biết, ông ta nhất định thành con chó dữ vì thiên tử, suy nghĩ điều vua đang suy nghĩ, làm việc ngài muốn làm nhưng là chuyện không nói rõ được.