Nụ cười của Ngụy Trung Hiền, trong mắt y cũng càng lúc càng giống như là đang đùa cợt với mình.
- Chuyện cho tới bây giờ, ngươi còn có vận may gì sao? Đừng tưởng rằng mua chuộc được hai Cẩm Y Vệ kia, kêu bọn họ dẫn ngươi đi đến đầu hàng bên Triệu Tiến, thì làm cho mình thoát thân được? Nằm mơ đi? Bởi vì thù hận và dấu giếm vẻ sợ hãi, cho nên sắc mặt của Liệt Chiêu càng trở nên dữ tợn hơn.- Nói cho ngươi biết, hai Cẩm Y Vệ kia, phía trên đã chiếu cố qua, ai cũng chạy không thoát đâu! Trong Kinh sẽ phái thêm người qua đây bắt các ngươi đấy!
- Đầu hàng bên Triệu Tiến? Ngụy Trung Hiền giật mình kinh hãi.
- Thế nào, ngươi cho là tính toán của ngươi hiện tại chúng ta còn không nhìn ra được sao? Cấp trên đã sớm biết bậc người như ngươi tuyệt sẽ không cúi đầu nhận mệnh, cho nên đã sớm đã làm sẵn, không ngờ ngươi thật sự mua chuộc được hai tên Cẩm Y Vệ kia… Liệt Chiêu ngẩng đầu lên càng ngày càng cao.- Hiện tại các ngươi bị chúng ta ngăn cản rồi, gian mưu không thực hiện được, có phải đang cảm thấy rất đáng tiếc?
- Đáng tiếc cái gì? Ngụy Trung Hiền lắc lắc đầu.- Ta cho tới bây giờ không nghĩ tới phải đầu hàng Triệu Tiến.
- Chuyện cho tới bây giờ, công công cần gì phải phủ nhận? Liệt chiêu hét lớn.- Các ngươi tập kích quan sai, lôi kéo lưu dân đầu hàng Triệu Tiến, chứng cớ vô cùng rõ ràng, còn muốn giả dối sao?
Vừa nói, y một bên đang để ý đến động tĩnh xung quanh Ngụy Trung Hiền.
Nhưng mà, mặc dù y đã chỉ trích bọn họ đầu hàng kẻ giặc, nhưng bên người Ngụy Trung Hiền vẫn không hề có động tĩnh gì, giống như thật sự chỉ có một người Ngụy Trung Hiền chờ ở nơi đó vậy. Hay là hai Cẩm Y Vệ kia đã bỏ rơi Ngụy Trung Hiền rồi, tự mình đã chạy tới đầu hàng Triệu Tiến rồi?
Bất kể như thế nào, hiện tại trước tiên phải bắt nhốt xong Ngụy Trung Hiền rồi nói sau.
Liệt Chiêu phất phất tay, ra hiệu người bên cạnh mình đi lên bắt lấy Ngụy Trung Hiền.
Nhưng trong lúc nhất thời không ngờ không ai động đậy, mấy người này đều đang chần chờ nhìn nhau, không ai chịu bước ra một bước trước.
Trong lòng Liệt Chiêu nổi giận lên, trừng mắt lên thật to đi nhìn đám người kia. Bị y đe dọa, những người này không cách nào không rút ra binh khí của mình, sau đó chậm rãi đi đến bên Ngụy Trung Hiền.
- Liệt Chiêu! Đúng lúc này, Ngụy Trung Hiền lớn tiếng hét lên.- Ta biết ngươi bụng dạ khó lường, cũng không muốn bận tâm đi hỏi người nào đã sai khiến ngươi, bởi vì khi ngươi mang ta đi, đến lúc đó ta dĩ nhiên có thể biết được. Nhưng... Hai người Cẩm Y Vệ kia đã áp giải ta, các ngươi bỏ qua cho bọn họ được không? Bọn họ cũng chỉ là tận trung với chức vị mà thôi... Bọn họ nhiều đời đã phụng dưỡng qua triều đình Đại Minh, hơn nữa tự mình cũng trung thành đi làm việc, cho đến giờ bọn họ bị các ngươi gán lên tội danh đầu hàng kẻ giặc, sao lại nhẫn tâm như vậy chứ?
- Công công cớ sao lại nói ra lời này vậy? Chúng ta là người của Đông Xưởng, tội danh này không phải muốn định là định được đâu? Chẳng lẽ năm xưa công công dùng Xưởng Vệ chúng ta thêu dệt tội danh mưu hại triều thần còn không ít sao? Liệt Chiêu vừa kỳ lạ vừa buồn cười, nói.
- Hơn nữa, bọn họ tập kích quan sai, lôi kéo lưu dân là có thật đấy, chẳng lẽ còn chạy trốn được sao? Chuyện cho tới bây giờ, công công tự mình cũng ăn bữa hôm lo bữa mai, cũng đừng có vọng tưởng là bao che được đám người kia rồi, Cẩm Y Vệ sẽ không tha cho hai tên bại hoại đã đầu hàng bên kẻ giặc kia đâu, cho dù là bọn họ hiện tại trốn đến bên Triệu Tiến rồi, sớm hay muộn gì cũng sẽ mất mạng!
- Nói như vậy, thật ra là ta đã hại khổ bọn họ rồi... Vẻ mặt Ngụy Trung Hiền đột nhiên trở nên có chút buồn bã.- Hiện tại người đi theo ta sẽ không có kết cục tốt rồi, thậm chí ngay cả người áp giải ta đều chạy không thoát nữa.
Tiếp theo, ông ta hơi chút đã lấy lại tinh thần.- Liệt Chiêu, ngươi hôm nay kiêu ngạo, nhưng đừng quên, lúc ấy ta cũng lừng lẫy một thời, ngươi chỉ là con kiến thôi, ngay cả trước mặt ta ngươi cũng không với tới được, khi đó ai ngờ được sẽ có ngày hôm nay? Nói cho người sau lung ngươi biết đi, hiện tại Đại Minh đã bấp bênh rồi, hôm nay của ta, nói không chừng cũng sẽ là ngày mai của hắn đấy, kêu hắn ở đó mà tự lo liệu sẵn cho tốt đi...
- Công công có lòng tốt rồi, tuy nhiên tại hạ cũng không cần phải làm phiền công công phí tâm! Liệt Chiêu vẻ mặt lạnh lùng, sau đó tiếp tục thúc giục thủ hạ qua đó bắt người.
Ngụy Trung Hiền cũng lạnh nhạt đứng ở cửa túp lều, nhìn bọn người này từ từ tới gần ông ta.
Ngay khi bọn họ đi tới bên cạnh túp lều, khi nghĩ rằng mình đã có thể bắt được Ngụy Trung Hiền rồi, đột nhiên trên đỉnh túp lều bị xốc lên, sau đó trong đó phát ra một tiếng ầm ầm nổ vang. Mọi người theo đó nhìn về phía túp lều trong đó thoát ra một bóng người.
Mấy tên Đông Xưởng lúc đầu trong lòng đã sợ hãi rồi, khi vừa mới nghe thấy tiếng nổ vang lên, bèn dừng hẳn bước lại, mặc kệ cái bóng người bay vọt tới bên cạnh Ngụy Trung Hiền.
- Ngươi sao lại tiếp tục làm khổ mình chạy đến đây chứ? Tuy rằng sự việc xảy ra khá gấp gáp, nhưng Ngụy Trung Hiền lại là một chút cũng không kinh ngạc, chỉ nhẹ nhàng thở dài.- Hiện tại đây không phải là tội danh bị thật sự gán ghép rồi sao?
Sau đó, Lưu Tùng Bình cũng mặc kệ nhiều như vậy, nắm lấy ngay bờ vai của ông ấy, sau đó kéo ông ấy chạy ra đường, khi một lần nữa đi qua túp lều, Tề Vọng cũng từ trong túp lều chui ra, đi theo gã cùng vọt ra ngoài.
Túp lều đơn sơ vốn đã bị người vây kín rồi, nhưng vì Lưu Tùng Bình trong lúc lao tới phía trước cũng đã chọn xong một nơi hơi yếu thế, cho nên bọn họ trong lúc bất ngờ không đề phòng cũng không chống đỡ được hai người kia, trơ mắt đi nhìn bọn họ kéo theo Ngụy Trung Hiền xông ra ngoài.
Ngụy Trung Hiền dù sao cũng lớn tuổi rồi, sức lực đã suy yếu, bị bọn họ như vậy lôi kéo đi xông ra ngoài, lập tức cảm thấy bả vai vô cùng đau đớn. Vì tốc độ của bọn họ thật sự quá nhanh, cho nên chân của ông ấy gần như là bay trong không trung, gió lạnh gào thét lên thổi vào trong quần áo của ông ấy, khiến ông ấy lạnh đến có chút đau nhức, rất nhanh là sa vào trong trạng thái choáng váng chóng mặt.
Sau khi không biết trôi qua bao lâu, ông ấy mới chậm rãi được Lưu Tùng Bình để xuống, sau đó nghiêng ngả lảo đảo ngồi trên bụi cỏ bên đường, mở to miệng đi thở hào hển.
Lưu Tùng Bình hỏi.- Công công không có sao chứ?
- Không sao, không có chết được. Ngụy Trung Hiền đầu óc vẫn còn có chút cảm thấy đau đớn, bởi vậy giọng nói có chút khàn khàn.- Tuy nhiên động tĩnh của các ngươi cũng thật lớn đấy...
- Sự việc gấp gáp, kính xin công công cảm quá cho.
Lưu Tùng Bình thấp giọng đi xin lỗi ông ta.- Những người đó rõ ràng không có ý tốt, nếu quả thật công công rơi vào trong tay của bọn chúng, hậu quả cũng khó lường nổi.
- Nhưng mang theo ta chạy tiếp, không phải tội danh thật sự sẽ bị gán ghép sao? Ngụy Trung Hiền lắc đầu hỏi lại.- Những người kia vu cáo với trong kinh rằng các ngươi bị ta mua chuộc đã theo ta qua đầu giặc rồi, ngươi giúp ta như thế, sau này làm sao còn đi giải thích đây?