Nói chẳng hạn như chủ tướng cầm binh lần này là nhị Bối Lặc A Mẫn, phó tướng là Tể Nhĩ Cáp Lãng, hai người bọn họ cũng không phải là con trai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích mà là cháu trai, là con trai của Thư Nhĩ Cáp Tề, em trai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã xử tử Thư Nhĩ Cáp Tề từ rất sớm, nhưng A Mẫn cùng Tể Nhĩ Cáp Lãng ông ta lại không làm gì được vì sau lưng bọn họ có đại bộ lạc chống đỡ, bộ phận nòng cốt của Tương Lam Kỳ ông ta cũng không động được cho nên chỉ đành cho bọn họ địa vị rất cao, tiếp tục bảo tồn thực lực của bọn họ.
Nhạc Thác kia lại là con trai của đại Bối Lặc Đại Thiện, trong tay y có Ngưu lục cùng thực lực riêng, hơn nữa đối với đứa cháu này Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng có chút chiếu cố. Nhưng Nhạc Thác lại là con của vợ trước của Đại Thiên cho nên khi còn bé y từng chịu ngược đãi, thậm chí còn từng mất tích.
Những vị tướng cầm binh như vậy, binh mã mà bọn họ chỉ huy nói không mạnh là không có khả năng, nhưng điều đó chứng tỏ rằng Nữ Chân Kiến Châu còn có để lại thực lực, còn có chuẩn bị ở sau, thậm chí còn có an bài khác.
Mặc dù không bằng lòng thừa nhận, nhưng không nói không được, rất nhiều người trong triều đình Đại Minh đều muốn nghe được thông tin ấy. Nữ Chân Kiến Châu còn có dư lực, như vậy Đại Minh liền còn một chút hi vọng. Kết cuộc tốt nhất chính là lưỡng bại câu thương, để cho Đại Minh đứng giữa được lợi. Ít nhất hai bên đều phải có hao tổn, như vậy cũng sẽ cho Đại Minh có một cơ hội thở dốc.
Ngẫm lại khi ấy sợ Nữ Chân Kiến Châu như hổ lang, cảm thấy nguy hiểm cho giang sơn xã tắc, lúc này lại đối đãi bọn chúng chẳng khác nào cứu tinh. Rất nhiều người đều không muốn nói ra ý đó, quả thật là quá mất thể diện.
Hoàng đế Sùng Trinh Chu Do Kiểm thậm chí còn muốn cân nhắc một chuyện, có nên hợp lực hai bên với nhau cùng đánh Triệu Gia Quân hay không? Bất quá ý tưởng đó lập tức bị các đại thần bóp chết. Nếu điều này lộ ra ngoài, chính thống của Đại Minh liền không còn chút gì nữa, lòng của người trong thiên hạ đều hướng về phía Triệu Tiến mất thôi.
- Đến lúc đó chỉ sợ không kết thúc được.
Đây là lời mà thái giám Vương Thừa Ân bên cạnh y nói. Những lời ấy làm cho tâm trạng hoàng đế Sùng Trinh buồn bực rất lâu. Vương Thừa Ân cũng tính là một tâm phúc của y, ngay cả tâm phúc mà còn nói ra những lời gọn gàng dứt khoát như thế, không nhắc đến mai sau, chỉ nói về kết cục thì chỉ sợ đều cảm thấy ngôi vị hoàng đế này của y không ngồi lâu được, đối phương đang suy xét đường lui cho riêng mình.
Bất quá vào lúc này, lại cảm thấy hoàn toàn còn có chỗ lạc quan, có một số tiểu tiết mọi người không có để ý tới, nhưng rất nhiều người đều để ý tới hai con số: Năm nghìn kị binh Nữ Chân Kiến Châu, năm nghìn kỵ binh Mông Cổ. Đây chính là một vạn kỵ binh đấy. Trong rất nhiều trận chiến, con số một vạn này đều thường được nhắc đến nhưng đưa ra được con số đó lại ít ỏi vô cùng.
Đừng nói tới Nữ Chân Kiến Châu, mấy trận chiến lớn nhất xảy ra giữa Mông Cổ và Đại Minh thì số lần vạn kỵ xâm nhập cũng không vượt qua mười lần. Ngõa Lạt trước đây, tiểu vương tử Đạt Duyên Hãn cùng Yêm Đáp Hãn, cũng chỉ vậy mà thôi, về phần bên Đại Minh này thì cũng chỉ có Lý gia Liêu Trấn thời kì đỉnh cao nhất mới miễn cưởng tổ chức được tầm vóc như vậy.
Theo cái nhìn của những người hiểu biết và những kẻ mù mịt thì vạn kỵ, nhất là vạn kỵ binh của Mông Cổ và Nữ Chân luôn luôn cường hãn kia quả thật là không dễ phá vỡ được. Nó có được sức mạnh to lớn quét ngang cả thiên hạ. Từ lúc tên Triệu Tiến Từ Châu kia khởi binh đến bây giờ, hắn còn chưa bao giờ chống chọi lại với kẻ địch lớn có hơn vạn kỵ binh như thế, càng không có đối mặt với kỵ binh Thát Lỗ vốn mạnh mẽ hơn kỵ binh của Đại Minh rất nhiều lần.
Càng chưa nói tới việc, Triệu Gia Quân bên Liêu Đông kia bây giờ đang ở vào tình cảnh thân cô thế cô, nếu xảy ra bất kì sơ xuất nào thì chính là trận thua đầu tiên của Triệu Gia Quân từ khi khởi binh đến nay. Hiện tại ở Từ Châu Triệu Tiến hành sự không kiêng nể gì, sau khi gặp phải thất bại ấy có lẽ đại thế nghịch chuyển lại chăng.
Bản lĩnh có bao nhiêu, trước mặt cường địch cả vạn kị binh kia sẽ biết.
Phía đông Từ Châu có Hải Châu, đó là nơi sản sinh muối Hoài, cũng là một hải cảng trọng yếu của Triệu Gia Quân lúc bấy giờ. Mà ở Liêu Trấn cũng có một Hải Châu, nằm ở chỗ cách Cái Châu vệ hơn trăm dặm về hướng tây bắc. Nó cùng với Cái Châu vệ tạo thành thế gọng kìm kẹp Liêu trấn vào giữa, là một nơi hết sức trọng yếu.
Cuối tháng mười, Liêu Trấn đã sắp tiến vào tiết nông nhàn, gió trên mặt biển rất mạnh, đã không còn thích hợp để đi thuyền nữa. Lúc này trời đất đều một màu xơ xác tiêu điều, đúng là mùa hành quân tác chiến.
Hải Châu vệ nơi Liêu trấn đã thành một tòa quân doanh lớn. Đồ vật được binh mã vận chuyển từ Liêu Dương cùng Thẩm Dương tới đều được tập kết ở bên cạnh đó, sau đó mới xuất phát về nơi này. Nơi này cũng thành binh trạm của đại quân, nó sẽ chất lương thảo đồ vật, cũng là cánh cửa chặn đứng đường lui của Nữ Chân Kiến Châu. Mà một đạo binh mã khác tới từ phía Quảng Ninh kia lại di chuyển thẳng về phía Cái Châu.
Bộ đội binh mã Nữ Chân Kiến Châu rất bình tĩnh, bởi vì Triệu Gia Quân phía đối diện cũng không vội vã tấn công. Bọn họ chính đang gom góp lương thảo từ vùng Phục Châu và Kim Châu cùng với xây dựng doanh trại, công sự, không có ý muốn tấn công bất ngờ Cái Châu vệ. Hiện nay đã có khinh kị của Triệu Gia Quân xuất hiện tại phụ cận Cái Châu vệ, giống như đang giám thị hướng đi của binh mã Nữ Chân bên này.
Kỵ binh tìm hiểu tin tức, phong tỏa che đậy chiến trường, kỵ binh của quân Kim Nữ Chân Kiến Châu dĩ nhiên cũng có mục đích của nó. Chiến đấu tầm vóc nhỏ cũng bùng nổ vào lúc đó, hai bên truy kích, phục kích, săn giết lẫn nhau.
Điều làm cho võ tướng của tộc Nữ Chân cùng Mông Cổ kinh ngạc chính là, về mặt cưỡi ngựa bắn tên cùng với cách vận dụng chiến thuật dành cho kị binh, biểu hiện của Triệu Gia Quân không hề thua kém bọn họ chút nào. Dựa theo lời nói của tinh kỵ Mông Cổ Khoa Nhĩ Thấm thì nói không chừng bên đối phương cũng có kỵ binh xuất thân từ thảo nguyên, hơn nữa trang bị cùng huấn luyện đều rất tốt.
Đến thời điểm này, duy nhất an ủi được mình đơn giản là kỵ binh của Triệu Gia Quân nhiều nhất chỉ có hai ngàn. Con số đó so với hơn một vạn kị binh bên mình thì cũng thật sự không coi là cái gì.
Dân chúng người Hán Đại Minh tại Liêu Trấn đã sắp nản lòng tuyệt vọng, rất nhiều người đã muốn cam tâm tình nguyện đi làm trâu làm ngựa cho Nữ Chân Kiến Châu. Không nghĩ tới lúc này lại có tin tức của Triệu Gia Quân. Tuy đó không phải là quan quân gì của Đại Minh nhưng tóm lại cũng là quân đội của người Hán, dù gì cũng tốt hơn quân đội của người Nữ Chân rồi. Cũng có người cho rằng đây là quan nội đã sắp thay đổi triều đại.