Người gánh vác con đường mòn này đi sang chất vấn, nếu như là biên quân Liêu Tây bên kia dám ở bên trong giở thủ đoạn, vậy phải suy xét hậu quả. Nhưng sứ giả dòng dõi nhà tướng Liêu Tây cũng đang rất hoảng sợ giải thích, Nữ Chân Kiến Châu đã phong tỏa một dãi Quảng Ninh và Ninh Viên, muốn truyền đưa tin tức cũng không phải không được, nhưng mạo hiểm quá lớn, chết bị thương khẳng định cũng phải thảm trọng.
Tin tức đoạn tuyệt cũng không có khiến Triệu Gia Quân có dị động gì, Triệu Tiến thờ ơ là một chuyện, kỵ binh tuần tra lùng bắt thì là gia tăng tần suất tới lui, có rất nhiều người sẽ ở vào tiết trời tuyết lớn như vậy có mạo hiểm, Triệu Gia Quân tự tin thì tự tin, chuyện nên làm lại sẽ không bỏ xuống.
Kỵ binh Triệu Gia Quân phương hướng phủ Bảo Định quả nhiên cóp hát hiện, từ phía tây có hơn trăm kỵ binh tiếp cận, dựa theo cách nói của kỵ binh tuần tra, hơn trăm kỵ binh tinh nhuệ này không tầm thường, khuôn phép tiến thoái thoạt nhìn giống như dáng vẻ của chính Triệu Gia Quân.
Lúc đôi bên đang chưa có nảy sinh tiếp xúc, Triệu Gia Quân bên này đã tập hợp ba đại đội kỵ binh, sẵn sàng ngăn đỡ đón đánh, nhưng trong hơn trăm kỵ binh quân Minh này lại có người của Nội Vệ, hơn nữa địa vị khá là cao, sau khi có được khẩu lệnh thẻ bài, tin tức được rất nhanh truyền tới đại doanh Lâm Thanh bên này.
Hơn trăm kỵ binh kia giao ra binh khí, sau đó bắt đầu chờ đợi, rất nhanh đại doanh Lâm Thanh bên kia có hồi âm, theo áp giải của liên đội kỵ binh, trong đội nhân mã quân Minh kia có người từ Lâm Thanh tới.
Không cần nói trong thiên hạ đồng loạt phán đoán, bản thân Triệu Gia Quân cũng tò mò động tĩnh kế tiếp, bọn họ âm thầm cũng có đủ loại phán đoán, chẳng qua không có nóng vội và nôn nóng gì, dù sao miếng bánh trong thiên hạ này đã đặt ở trước mắt không chạy được, muốn ăn bất cứ lúc nào cũng ăn được, không vội vào lúc nhất thời.
Hơn trăm kỵ binh phía tây tới này chẳng lẽ là đội ngũ cầu hòa của kinh sư Đại Minh, cố ý đảo vòng tròn. Tuy nhiên từ khẩu âm nghe lại, không phải quan thoại kinh sư, cũng không phải khẩu âm của Bắc Trực Lệ, có kỵ binh xuất thân Mông Cổ nghe ra được, đây là người của Đại Đồng Sơn Tây bên kia, bên đó tới làm cái gì.
Nghi vấn, phán đoán, tuy rằng tất cả đều biết không cần nhiều chuyện, nhưng âm thầm bàn tán vẫn là tránh không khỏi, mãi cho tới tầng hộ vệ sâu nhất kia, nhận ra trong mười người này lại có một người sẽ gặp được Triệu Tiến, hơn nữa Triệu Tiến sẽ cùng đi chung với Cát Hương và Thạch Mãn Cường ra ngoài nghênh đón.
Quy cách này khiến người ta chấn động rồi, rốt cuộc là hạng người nào, không ngờ đáng giá bọn Tiến gia nghênh đón, tuy rằng chỉ là trước cửa soái trướng, nhưng đây đã đủ rồi, cho dù hoàng đế Đại Minh đi vào, Tiến gia ngồi ngay ngắn chờ đợi cũng đều hẳn nên như thế.
- Triệu... Triệu công... Triệu Tiến... Người nọ thân mình khôi ngô, giơ tay nhấc chân rất có uy thế, vừa thấy chính là xuất thân bậc trên, nhưng sau khi gặp mặt Triệu Tiến lại có chút nói lắp, liên tục đổi mấy lần xưng hô, cuối cùng xấu hổ tự giễu cười, mở miệng nói.- Triệu công, đã lâu không gặp!
Triệu Tiến cười gật đầu, trên mặt Cát Hương và Thạch Mãn Cường cũng mang theo nét cười. Triệu Tiến gật đầu nói.- Bá Nhã huynh, đã lâu không gặp, ngày đó tình cờ gặp mặt, lại không ngờ rằng vào lúc này tại nơi này trùng phùng. Mời vào trong.
“Bá Nhã huynh”, ai ngờ được gặp mặt được Tiến gia xưng hô như vậy, hộ vệ bên người đều cũng có khẩu âm Sơn Tây. Đám thân vệ bên người Triệu Tiến đã đoán được thân phận của khách tới, không ngờ là Tuần phủ Đại Đồng kiêm quản Sơn Tây Tôn Truyền Đình, bên trong Triệu Gia Quân kẻ hơi chút linh thông đối với cái tên này đều không xa lạ gì.
Mặc dù không có bao nhiêu đích thân nhìn thấy, nhưng mọi người đều biết Đại Đồng và Sơn Tây bên kia có một cánh cường quân, là chiếu theo cách huấn luyện của Triệu Gia Quân, hỏa khí vân vân đều là không kém, gần đây nhất đại phá bộ lạc Sát Cáp Nhĩ, chém đầu mấy ngàn, chiến quả này được Nội Vệ xác nhận.
Quân Minh không từng đánh thắng, cũng chưa nói tới chiến công gì, nhưng cánh cường quân này lại khác. Bọn liên trưởng, doanh trưởng đều đang xắn tay áo lên, nghĩ thầm rằng lúc nào chạm được một cái, chưa từng nghĩ đối phương lên tận cửa rồi, nhìn dáng vẻ này, như thế nào cũng không có khả năng đánh lớn được.
Biểu hiện của Tôn Truyền Đình ngược lại tự nhiên, Triệu Tiến lui về sau nửa bước, cùng nhau đi vào trong quân trướng, vừa đi vừa cảm thán nói.- Kinh sư lần đầu gặp, Từ Châu lại gặp. Lúc ấy mơ hồ cảm thấy được Triệu công có được hôm nay, lại không ngờ rằng nhanh như vậy đã thật tới một bước này. Nghĩ kỹ lại, thật khiến cho người ta thổn thức a!
Dù tự nhiên thế nào, song phương dù hòa khí thế nào, Tôn Truyền Đình dù lòng dạ thâm trầm thế nào, trong lời nói vẫn có đâm chọc.
Đối với lời lẽ như vậy, Triệu Tiến ý cười càng đậm một chút, gật đầu nói.
- Đệ cũng không nghĩ ra Bá Nhã huynh có được thành tựu hôm nay, ra khỏi biên cương xa xôi giết địch. Công lao sự nghiệp bậc này trước nay chưa từng có a.
Nói tới đây, Tôn Truyền Đình không có vui mừng ung dung gì, ngược lại một hơi tức khí, có chút suy sụp lắc đầu.- Triệu công giễu cợt làm gì, chút việc đó so với điều Triệu công làm, quả thật là đóm lửa so với trăng trời, thật sự so không được. Triệu công nói Tôn mỗ như vậy, thật sự khiến cho người ta hổ thẹn.
Triệu Tiến chỉ là nói.- Đệ nói chính là lời thật lòng, Đại Minh vạn mã hý vang, ngược lại Tôn huynh bên này có chút vinh vang. Chỉ tiếc Tôn huynh trễ rồi. Nói cách khác, thiên hạ Đại Minh này còn có gì đáng làm.
Tôn Truyền Đình dừng bước lại liếc mắt nhìn Triệu Tiến một cái, trên mặt tràn đầy thần sắc cảm thán, lắc đầu thở dài.- Người trong thiên hạ đều nói Triệu công là võ phu thô bỉ, nhưng nghe Triệu công nói năng, rõ ràng là đọc đủ sách thi thư trải qua kinh nghĩa. Văn võ song toàn bậc này, mới là hạng người thành đại sự, làm đại sự, người thiên hạ thường xuyên nhạo báng Triệu công, lại không biết nên bị chế nhạo chính là bản thân họ.
- Tôn huynh làm không tệ. Đệ làm không bao lâu, huynh mới làm bao lâu, có được cục diện như vậy rất không dễ dàng. Đánh bại được bộ lạc Sát Cáp Nhĩ, trảm đầu hơn hai ngàn, đại công bậc này đích xác đáng giá khen ngợi. Cho dù Triệu Gia Quân tới làm, cũng sẽ không hay hơn thế này quá nhiều. Tôn huynh, không tệ rồi. Triệu Tiến nói rất chân thành.
Nghe Triệu Tiến nói lời này, Tôn Truyền Đình trên mặt không có tự hào đắc ý gì, lại thở dài một tiếng, cứ như vậy trầm mặc, đi theo Triệu Tiến vào bên trong.
Sau khi đôi bên ngồi xuống, có thân vệ dâng trà, Tôn Truyền Đình dâng bát trà lên nhấp miệng, lại nhìn xung quanh, mang theo cảm thán nói.- Triệu công đã có địa vị như vậy, đại sự sắp thành, nhưng ăn tiêu vẫn đơn giản như trước. Trách không được, trách không được.
Lời này là nhàn thoại, Triệu Tiến cười gật đầu, Tôn Truyền Đình buôn chén nước trà xuống, cũng là nghiêm nghị nói.- Bản triều từ Thái Tổ lập quốc, Thành Tổ bắc phạt, đó đều ở trên thảo nguyên đại triển hùng phong. Thời Tuyên Tông cũng là có thể điện ở đấy, chỉ có điều Anh Tông bị bắt tới phía bắc mãi tới hôm nay, đối với trên thảo nguyên không có thắng tích gì. Từ bộ tộc Ngõa Lạt Dã Tiên tới Thổ Mặc Đặc Yêm Đáp, đều là đại nạn, đại họa, nếu không phải trời phù hộ, thậm chí có nguy hiểm diệt quốc.