Tuy rằng trong miệng y nói là Cẩm Y Vệ giả mạo, nhưng trong lòng của y hiểu được, đó là thật sự. Hiện giờ y đã cùng Cẩm Y Vệ này trở mặt, nếu để gã chạy thoát, lấy binh đao để uy hiếp tội danh của người làm việc cho vua thế nào cũng chạy không thoát được. Không riêng gì tiền đồ không có, liền ngay cả tính mạng cũng chỉ sợ khó bảo toàn. Bởi vậy y nhất định phải bắt được người trẻ tuổi này giết đi, sau đó hủy xác diệt dấu vết, như vậy mới bảo toàn được bản thân.
Sau khi nghe được hô quát của y, những sai dịch khác vội vàng cũng theo sống chết của y, vội vã lao về phía Tề Vọng.
Tề Vọng luyện công phu nhiều năm, thân thể là vô cùng dẻo dai, tuy nhiên bởi vì lưu dân trên đường này thật sự đông lắm, cho nên gã rẽ ngang rẽ dọc, tốc độ thến òa cũng không mau nổi.
Mà nhân số những sai dịch đó đông đảo, lại rải rác khắp nơi, cho nên sau khi có được mệnh lệnh hô quát của đại hán, dần dần ép sát tới gần chỗ của Tề Vọng, trong thoáng chốc bao vây gã lại.
Tề Vọng một bên chạy một bên ngẩng đầu nhìn quanh thân, bởi vì lưu dân thật sự nhiều lắm, cho nên gã lập tức cũng không cách nào nhìn thấy chỗ thật sự của bọn Lưu Tùng Bình, gã cắn chặt răng, sau đó nhằm vào chỗ sai dịch nhích tới gần ít nhất kia xông ra.
Bên này có hai người, tuy rằng vẻ ngoài hung ác, nhưng bước chân loạng choạng, thân thể cũng không chắc chắn, vừa thấy liền biết là người chưa từng luyện võ. Tuy rằng hai người kia cầm trong tay binh khí, nhưng nào ngăn cản được Tề Vọng. Tề Vọng xông tới, bọn họ hơi ngăn đỡ một chút, liền không ngừng lui về sau, cuối cùng Tề Vọng không muốn đả thân người, cho nên chỉ là bức lui bọn họ, liền vòng qua tiếp tục chạy.
- Đừng để cho tặc nhân chạy thoát! Một đám lớn sai dịch đã tụ tập, hô quát đuổi theo đằng sau Tề Vọng.
Bọn lưu dân hiện giờ cũng nhận ra bên này nổi lên xôn xao, bọn họ tuy rằng không hiểu tiền căn hậu quả xôn xao, một đám người hung thần ác sát này, tay mang theo binh khí rốt cuộc đáng sợ cỡ nào, bởi vậy đám đông liền nhanh chóng trở nên hỗn loạn.
Có một số người theo đó phải tránh lui, muốn chạy về đằng sau, né tránh trận chém giết bất thình lình kéo tới này, có một số người len lén chạy đi, sớm một chút chạy tới được trên địa bàn của Triệu Tiến, tìm cho mình một con đường sống.
Trong lúc nhất thời, vốn dĩ là trên đường vô cùng chật chội, hiện giờ càng thêm nhiều người đùn đẩy.
Trên ngàn trên vạn người chạy loạn nháo nhào, bản thân chính là một loại kiếp nạn cực kỳ đáng sợ, mỗi người đều không biết mình nên đi phương hướng nào, nhưng lại thân bất do kỷ nhằm một hướng chen lấn tới. Tề Vọng chỉ cảm thấy không ngừng có người va đụng lên thân mình, tuy rằng gã đều từng kẻ dùng sức đẩy ra, nhưng vẫn cảm thấy bước chân của mình đứng không quá vững vàng, có chút nghiêng ngả lảo đảo.
Gã dù sao vẫn là cái người trẻ tuổi thân thể khỏe mạnh, có một số người liền thảm hơn rất nhiều so với gã, một số loại người già trẻ trong sóng người giẫm đạp lẫn nhau đứng không vững, bị đẩy ngã ra đất, sau đó liền càng không ngừng bị người giẫm đạp qua. Có một số người phát ra tiếng kêu rên thê thảm, giãy dụa muốn bò dậy, nhưng rất nhanh bọn họ đã bị giẫm thật mạnh trở về, rốt cuộc không phát ra tiếng gì nữa.
Đám người nổi loạn, khiến hai phe truy đuổi đều lần nữa không cách nào theo ý đồ của mình tiến lên, chỉ đành bị đám đông lôi kéo chèn éo xông thẳng qua con đường đằng trước, không biết qua bao lâu, sóng người mới chậm dần trở nên thưa thớt, một đám lớn lưu dân liền xông phá ngăn trở như vậy, chạy về nơi bọn họ cảm nhận được mạng sống bên trong đó.
Lúc ban đầu những sai dịch còn muốn ngăn trở, nhưng sóng người này nếu như đã khởi động, liền cũng không phải một chút sức người liền đủ ngăn trở được, rất nhanh bọn họ cũng chỉ đành buông tha tính toán này.
Nhìn đám người đi xa xa này, trong lòng mỗi người đều đang nghĩ bản thân ít đi bao nhiêu tiền, nhưng mà thù hận kích khởi càng phát ra càng khó khống khế, mà Tề Vọng cuối cùng thở ra nhẹ nhàng, những người này cuối cùng là có một con đường sống rồi.
Cũng không biết bọn họ rốt cuộc có bao nhiêu người thật sự còn sống chạy tới được Từ Châu, sau đó bắt đầu cuộc sống mới?
Tuy nhiên, hiện giờ đối với gã mà nói, trọng yếu nhất là đã không phải nghĩ loại việc này nữa.
- Giết hắn! Đại hán đầu lĩnh tay cầm đao chỉ vào Tề Vọng hô to, mà bọn sai dịch phân tán xung quanh lại bao vây lấy Tề Vọng lần nữa.
Tề Vọng hít vào một hơi thật sâu, sau đó vung đao chặn lại hai người xông lại trước mặt chém một đao sang, sau đó bả vai gã trầm xuống, cứng rắn đẩy lui hai người này về sau một bước, sau đó nữa sải bước lớn hướng về cánh rừng nhỏ bên cạnh đã bắt đầu rụng lá.
Bọn sai dịch hô quát đi theo đằng sau gã cũng vọt vào, nhưng đường bên trong rừng cây vô cùng nhỏ hẹp chật chội cho nên bọn họ khó giữ được loại trạng thái vây quanh này.
Sau khi vọt tới trong rừng, Tề Vọng bỗng nhiên thả chậm bước chân, sau đó một lần nữa điều chỉnh hô hấp, hơi cúi thấp thân thể, trong chớp nhoáng, cơ thịt của gã hơi chút kích khởi, cả người thật giống như là con báo tích súc sức lực chờ phát động, cảm giác tràn đầy sức mạnh.
Sau đó, gã ở trong tầm nhìn mơ hồ giữa rừng cây, theo tiếng động chọn phương hướng tiếng động khá là thưa thớt, chậm rãi chạy về hướng bên đó.
- Ở bên này!
Ngay khi nhìn thấy gã xuất hiện ở trước trước mặt mình, hai sai dịch hô lớn một tiếng, sau đó cầm đao liền đồng thời vung chém về phía gã. Chiêu đao cực mạnh mang theo gió mạnh đánh về phía cổ và bụng của gã, gã hơi dừng lại chợt né sang bên cạnh, trầm đao ép chặt đao trong tay một người xuống, người nọ thu thế không được, nhằm hướng của gã bổ nhào tới, còn gã thì thuận tay vung đao thật mạnh, đánh trúng cổ của y, khiến y ngã sóng xoài ra đất.
Sau đó, gã lùi nhanh về sau, tránh thoát một đao bất chợt vung tới phía gã.
Một đao kia thế lớn lực trầm, sau khi bị gã trốn thoát được, không ngờ nhìn thấy cắm phập vào nửa thân cây.
Trong lòng sai dịch này nóng vội, muốn rút đao ra, nhưng trong lúc nóng vội lại rút không ra được, y hoảng sợ nhận ra Tề Vọng đã từ trên mặt đất bò dậy. Y sợ hãi vứt luôn đao trong tay, sau đó xoay mình liền muốn chạy về phía sau, nhưng mà, Tề Vọng đã lấy tốc độ khó mà nhìn rõ được xông tới đằng sau y, sau đó dùng cán đao đánh thật mạnh sau ót của y.
Một đòn này rất nhanh liền khiến sai dịch này rơi vào trong choáng váng, gã chậm rãi lắc lư thân thể một cái, sau đó quỳ xuống, cuối cùng bổ nhào trên mặt đất.
Tề Vọng đứng ở bên cạnh hai người ngất đi kia, thở hổn hển khôi phục lại một chút tinh lực, sau đó, gã lảo đảo đứng dậy, hướng tới phương hướng mới rồi kia đi tới.
Gã không muốn đả thương người, bởi vì đám người này cho dù xem như người bên trong nha môn Đại Minh, ngăn cản bọn họ làm việc là một chuyện, giết người lại là một chuyện khác, gã cũng không muốn vì vậy mà vác phiền toái trên mình