Theo cố ý bảo hộ của Lưu Tùng Bình, cho dù Lệ Chiêu tấn công mạnh đến thế nào cũng đều không tạo thành hư hỏng đến cái giường kia, quả thật giống như cuồng phong bị một tấm thạch bích cứng rắn chặn lại vậy.
Gian phòng quá nhỏ rồi.
Tuy rằng ông ta gần đây luôn siêng năng luyện tập nhưng với võ nghệ hoang phế đã lâu mà muốn nhờ vào nước đến chân mới nhảy cũng không thể cải thiện nhiều được. Hơn nữa, Lưu Tùng Bình cũng phải bảo hộ an toàn cho Ngụy Trung Hiền nên ông ta không xuất ra được toàn lực, vì vậy ông ta lập tức rơi xuống thế hạ phong, chỉ đành để Lệ Chiêu chiếm thế chủ động.
Dù vậy, nhờ chiến đấu sinh tử mà đao pháp vốn dĩ đã hoang phế lại càng ngày càng thuần phục, cộng thêm từng trải chiến đấu trong quá khứ cũng phát huy hữu dụng, Lưu Tùng Bình dùng đao ngày càng thuận tay, ngược lại đem Lệ Chiêu chậm rãi bức lui, cách cái giường ngày càng xa.
Không được, không nên tiếp tục đánh tiếp ở nơi này. Thật không ngờ tới hạng bỏ đi này còn có bổn sự bậc này!
Lệ Chiêu mặt đầy nanh ác, sau đó hạ quyết tâm trong lòng.
Y cố ý nhặt cái ghế dựa bên cạnh ném thật mạnh tới chiếc giường. Khi Lưu Tùng Bình vọt tới chém ghế dựa thành hai mảnh thì Lệ Chiêu đột nhiên nhấc đao chém về phía đầu Lưu Tùng Bình.
Đúng lúc này, bấc đèn cuối cùng cũng cháy hết, ngọn đèn chợt tắt, hết thảy lại một lần nữa lâm vào bóng tối.
Bóng tối bất ngờ làm Lệ Chiêu không kịp thích ứng. Y theo bản năng mở trừng hai mắt, sau đó lại phát hiện mình đã lạc mất tung tích của Lưu Tùng Bình.
Tại thời điểm y đang hoảng hốt, chỉ thấy bạch quang chợt lóe, y theo đó dừng chân lại, sau đó cố sống cố chết lui lại.
Phù.
Quần áo trên cánh tay Lệ Chiêu bị rách toang, hiện lên huyết quang.
Cảm giác đau đớn bùng lên khiến thần kinh Lệ Chiêu tê dại, nhưng y cố kiềm nén thống khổ, lớn tiếng quát, sau đó xách đao liều mạng bổ tới Lưu Tùng Bình.
Tiếng kim thiết nặng nề lại lần nữa vang lên.
Sức mạnh một kích liều mạng này cũng không phải nhỏ. Ngay tại thời điểm Lưu Tùng Bình thoáng thối lui, y đột nhiên nhảy lên, sau đó không chút do dự phóng ra cửa.
Lưu Tùng Bình hơi nhíu mày rồi giơ ngang đao chắn trước người phòng bị đối phương đánh lén, sau đó ông ta cũng theo Lệ Chiêu chạy ra cửa.
Nếu chiếu theo góc độ bảo hộ Ngụy Trung Hiền thì ông ta tốt nhất không nên đi ra ngoài. Nhưng lo lắng Lệ Chiêu gây bất lợi cho Tề Vọng, ông ta đành cấp tốc đi theo ra ngoài.
Sau một lát, ông ta liền hiểu ra dụng ý đối phương không phải là muốn đánh lén Tề Vọng mà là muốn chạy trốn.
Lệ Chiêu lấy tay che kín miệng vết thương, sau đó nhảy lên tay vịn cầu thang trên hành lang gỗ, tung người lên không trung rồi rơi xuống mặt đất.
- Muốn chạy sao?
Tề Vọng nháy mắt liền hiểu ra tất cả, gã bĩu môi cười lạnh, sau đó hoành đao vẽ một cái bức lui kẻ thù trước mặt rồi muốn đuổi theo.
- Đứng lại! Lưu Tùng Bình hô lớn một tiếng, cuối cùng cũng ngăn lại cháu trai đang kích động.
Ở đầu cầu thang còn hạn chế được ưu thế về nhân số của đối phương, ngăn cản bọn họ vây công, còn nếu bây giờ mà đi xuống chẳng phải là tự mua dây buộc mình hay sao?
Bị thúc thúc quát bảo ngưng lại, Tề Vọng hậm hực co rụt bả vai, sau đó lại vung đao bổ về phía đối diện.
Những kẻ Đông xưởng này võ nghệ đều không được tốt lắm, vì không vây công nên bị gã dễ dàng thủ vững môn hộ của mình, không để kẻ nào lọt qua, ngược lại còn làm bị thương vài người, thậm chí còn có người bị gã chém bị thương rồi đạp một cước lăn lộn xuống cầu thang ôm mặt kêu rên.
Trải qua một phen chiến đấu, nhiệt huyết tuổi trẻ bị kích phát ra, gã thậm chí còn có cảm giác bản thân thật quá mạnh mẽ, dường như trở thành thiên hạ vô địch không chuyện gì là không làm được.
- Ha ha! Bọn tặc tử các ngươi cũng quá lơ là đi. Vậy mà ban nãy còn dám kiêu ngạo! Gã một bên cười nhạo, một bên không ngừng vung đao khiến cho đám người từng bước lui về phía sau, còn có người bởi vì quá khẩn trương mà đạp vào khoảng không, lộn nhào xuống cầu thang.
Xong rồi.
Trong lòng Lệ Chiêu thời khắc này chỉ còn lại một ý nghĩ như vậy.
Vết thương trên tay y càng ngày càng đau, máu không ngừng trào ra, y chỉ hy vọng một đao kia không có thương tổn gân mạch. Hơn nữa, bọn thuộc hạ khi thấy mình bị thương, rất rõ ràng cũng đã sợ rồi, không còn sót lại được bao nhiêu chiến ý.
Tất cả người Đông xưởng cũng đã lui xuống dưới, trong ánh mắt ngoài căm thù còn có sợ hãi. Toàn trường trong đại sảnh yên tĩnh đến dọa người, chỉ có mấy người bị trọng thương bên Đông Xưởng là kêu rên không ngớt bên tai.
Bất kể như thế nào, hiện tại đã đánh không nổi nữa.
Hai tên này đánh thật giỏi! Lửa giận trong lòng y không dập tắt nổi.
- Hai người các ngươi dám đối nghịch với Đông xưởng, chẳng lẽ không sợ chết không chỗ chôn sao? Y gắt gao nhìn chằm chằm hai người trên lầu giống như nhìn kẻ thù giết cha không đội trời chung.
- Chúng ta là Cẩm Y Vệ, trong mắt chỉ có việc của vua giao. Trên mặt Lưu Tùng Bình vẫn là vẻ bình tĩnh như chết.- Chỉ cần làm tốt việc vua giao là được, cần gì phải quản nhiều như vậy.
- Hừ, việc của vua giao... việc của vua giao... Bàn tay đang che miệng vết thương của Lệ Chiêu siết lại, giống như muốn bẻ gãy cánh tay của mình vậy.
Một hồi lâu sau, y mới lạnh lùng nói.- Ngươi nghĩ chỉ cần các ngươi có việc vua giao là sẽ không chết sao? Tốt, ta ngược lại muốn xem đến lúc đó các ngươi sẽ chết như thế nào!
Nói xong, y khoát tay áo, làm ra một thế thủ.
Bọn thuộc hạ y ngầm hiểu, có mấy người đỡ mấy tên Đông Xưởng bị thương không đứng dậy được rồi cùng nhau ly khai đại sảnh.
Cửa rất nhanh liền mở ra, bọn họ không nói một lời nào liền lập tức rời đi, rất nhanh liền vang lên tiếng vó ngựa liên tục không ngừng.
Đợi cho sau khi tiếng vó ngựa càng lúc càng xa, bọn dịch tốt vốn không biết trốn ở chỗ nào trong dịch trạm rốt cuộc cũng lục tục từ trong bóng tối chạy ra.
Sắc mặt bọn họ trắng bệch, hiển nhiên là bị một lần đại chiến giữa đám người Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ này làm cho sợ hãi.
Phải biết, đánh nhau ở dịch trạm vốn là trái với pháp lệnh triều đình, nhưng hai người này đơn độc đánh bại một đám sát thần kia, bọn họ nào dám nhiều lời?
Bọn họ nhìn nhau hồi lâu, tuy sửng sốt nhưng không người nào dám phát ra tiếng.
- Được rồi, thật có lỗi, khiến chư vị chê cười rồi. Ngược lại là Lưu Tùng Bình lên tiếng trước. Ông ta trước tiên là xin lỗi bọn dịch tốt, sau đó lại móc từ trong ngực ra một ít bạc ném trên mặt đất.- Tốt lắm các ngươi trước hết hãy quét dọn một chút đi, khắp nơi đều trở nên khó coi rồi, các ngươi cũng không tốt. Bạc này các ngươi trước cứ cầm đi... xem như tiền vất vả.
- Vâng vâng, vâng! Bọn dịch tốt rốt cục sực tỉnh, nhưng có lẽ do quá sợ hãi bọn họ đều có chút lắp bắp không ra tiếng.
- Nhớ rõ, sự tình hôm nay, không cần nói ra cho bất kỳ người nào!
Ngay khi bọn họ đang với tay lấy khối bạc, Lưu Tùng Bình đột nhiên hô lên, sau đó bày ra thanh đao còn nhiễm máu đen trong tay.- Nếu không chúng ta sẽ cho các ngươi nếm thử lợi hại của Cẩm Y Vệ.