Cho dù ông ta nói được rất hào khí, nhưng Tề Vọng như thế nào cũng không nhúc nhích, gã biết tam thúc hiện giờ đã bị thương, cho dù thân thủ cao hơn nữa, cũng tuyệt đối khó chống đỡ được truy binh mới tới này.
- Tam thúc, con sẽ không đi, phải cùng nhau không việc gì, nếu chết chúng ta cùng chết! Tề Vọng mặc kệ ông ta đẩy thế nào, chỉ là đứng không nhúc nhích, sau đó gã quay đầu nhìn về phía Ngụy Trung Hiền.- Ngụy Trung Hiền, ta muốn cùng tam thúc ở tại chỗ này, ngươi trước tự mình đi đi, đi được bao xa thì đi bao xa, đợi lát nữa nếu như không việc gì chúng ta lại sang tìm ngươi.
Ngụy Trung Hiền còn chưa có kịp hiểu ra đã một trận kinh ngạc, vẫn kinh ngạc ngây ngốc nhìn bọn họ, bỗng dưng bật cười chua xót.
- Trời gió tuyết này, nơi hoang vu không thành trấn này, ta đây đi được nơi nào? Ta nơi này cũng không đi được thì cứ ở nơi này chờ vậy.
- Công công! Lưu Tùng Bình cũng là nóng vội.- Ngài… ngài lưu lại thì có hữu dụng gì? Vẫn là cùng đi theo Vọng ca nhi đi! Ngài không phải muốn đi Phượng Dương sao? Nếu lưu lại ở nơi này, vậy đi không được nữa a!
- Chuyện cho tới bây giờ, chúng ta còn có cái gì nói đi thành hay không đi thành đáng nói đây? Ngụy Trung Hiền lắc đầu.- Hai người các ngươi đều chớ nên lộn xộn, trước hết để cho ta đây ứng phó bọn chúng, nếu như muốn chúng ta trở về vậy ta liền nghe theo.
Lưu Tùng Bình lại là nóng vội.- Nhưng hiện giờ cái cục diện này, công công nếu như trở về, tức khắc sẽ mạng treo bên đường a!
- Chúng ta nói hết ra đi, sống chết có số, quản nó nhiều như vậy làm chi. Nếu như đi tới một bước này vẫn là chạy không được, vậy chúng ta hà tất nghịch thiên hành sự làm gì? Không cần khuyên nữa rồi, chúng ta tâm ý đã quyết! Ngụy Trung Hiền khoát tay thật mạnh chặn lại, ra hiệu tâm ý của mình.- Ngược lại các ngươi, đi trước đi! Dù sao đồ vật ta đều đã cho các ngươi rồi, còn có cái gì cần phải nán lại ở bên cạnh ta nữa? Đi đi… đừng làm khó cho mình.
- Nếu chúng ta thu lấy chỗ tốt của công công, vậy di nhiên là nên vì công công tận tâm tận lực tới cùng!
Lưu Tùng Bình ngược lại không có ý buông tha.- Công công không cần nhiều lời nữa, dọc trên đường này bọn ta nhiều lần được ngài chiếu cố, tới được lúc hiện giờ, nào có lý vứt bỏ công công một mình cầu sống nào? Hơn nữa, hiện giờ chạy lại chạy được tới nơi nào đây? Khác nào chó nhà có tang bị người ta truy bắt, còn không bằng ở lại nơi này.
- Nếu tam thúc không đi, ta cũng không đi, mọi người cùng nhau đi theo tới gặp mặt nói rõ chân tướng. Máu nóng của Tề Vọng lại lần nữa kích phát ra rồi, gã ngăn ở trước mặt Lưu Tùng Bình và Ngụy Trung Hiền.- Mặc kệ là ai, nếu muốn đả thương tam thúc, trước hết phải bước qua trước người của con.
Ở trong gió tuyết phấp phới, bóng ảnh của đám người cưỡi ngựa này càng lúc càng rõ ràng, áp lực mang cho bọn họ cũng càng lúc càng như thật xông tới đây.
Ngay khi khoảng cách xông tới cách bọn họ xa chỉ còn hai ba trượng, như thể là có được mệnh lệnh gì, những người này đồng loạt ghìm cương ngựa dừng lại.
Lúc này liền nhìn thấy rõ ràng, đám người này khoảng chừng mười mấy người, hết thảy cưỡi ngựa lớn cao to, bọn họ thân hình rắn chắc, mặc áo bông màu đen, sắc mặt âm trầm mà lạnh lẽo. Còn tầm mắt của bọn họ, đồng thời rơi xuống trên thân ba người này, chỉ là loại tầm mắt này, liền không tự chủ được khiến người ta cảm giác trong lòng càng lạnh lẽo hơn. Giữa hông bọn họ đều đeo binh khí, vừa thấy liền giống như là huấn luyện có tố chất hơn nữa đã từng giết người.
Lúc vừa mới bắt đầu, bọn họ không ai nói chuyện, chỉ là lẳng lặng nhìn ba người. Sau đó theo thủ thế của một người dẫn đầu, mấy người bên cạnh y cưỡi ngựa vây ba người này lại. Chỉ là thoáng nhìn qua, Lưu Tùng Bình đã biết bọn họ đã phong chết tất cả đường chạy của mình, cũng không có tính toán lưu lại cho mình bất kỳ cơ hội chạy thoát nữa.
Nhìn binh khí trong tay bọn họ, gã lần đầu tiên trong đời cảm thấy đao kiếm chói sáng không ngờ chói mắt như vậy, so với trận chiến hiện giờ, Liệt Chiêu trước đó và những người mà y mang tới kia ngược lại chỉ coi như là đám ô hợp mà thôi.
Nhưng, sự tình càng khiến cho lòng gã lạnh lẽo không phải ở nơi này mà là trong bọn họ có mấy người là người quen biết của mình. Người dẫn đầu, chính là Thiên hộ Cẩm Y Vệ Đào Triệt, người này thân hình cao gầy, nét mặt nâu đậm hung ác mà tàn nhẫn, ở bên trong Cẩm Y Vệ cũng là người hung ác tiếng tăm lừng lẫy, gần như chưa từng có người nào thấy y cười qua. Y bình sinh không biết làm qua bao nhiêu chuyện sai bảo, cũng không biết bao nhiêu mạng người đã bị tiễn đi.
Kết cuộc, hiện tại chính là y mang một đám người đuổi theo mình, còn bày ra dáng vẻ như lâm đại địch… Cẩm Y Vệ thật sự đã xem mình trở thành phản tặc sao? Lòng Lưu Tùng Bình thoáng chốc liền rơi xuống đáy cốc.
- Thiên hộ đại nhân… Tề Vọng cũng nhận ra y, cho nên lộ rõ chấn động.- Không ngờ là Thiên hộ đại nhân?
- Lưu Tùng Bình, Tề Vọng! Lúc hai người bọn họ còn đang kinh hãi chần chừ, Đào thiên hộ quát to một tiếng.
- Còn không quỳ xuống!
Một tiếng hét lớn này, chấn động màng tai hai người đều có chút đau nhức, theo tình hình đang bị vây quanh vô lực phản kháng, bản năng mấy chục năm cẩn trọng phục tùng bồi dưỡng ra rốt cuộc phát huy hữu dụng, hai người trước tiên là liếc nhìn nhau một cái, sau đó đều chậm rãi quỳ xuống.
- Thuộc hạ tham kiến Thiên hộ đại nhân!
Gã là quỳ xuống, Ngụy Trung Hiền lại cũng không có kinh hoảng gì. Đào thiên hộ này tuy rằng hung thần ác sát, nhưng vào năm đó vào lúc ông ta đắc thế, chẳng qua là một đầy tớ nho nhỏ trong tay mà thôi, như nay tuy rằng rơi xuống, nhưng lại hà cớ gì ở trước mặt y cúi đầu?
- Đào thiên hộ, nhiều ngày không gặp, quan uy này của ngươi ngược lại càng lúc càng lớn rồi a… Ngụy Trung Hiền bình thản liếc mắt đánh giá y.- Thế nào, hôm nay sao bày ra trận lớn như vậy hả?
- Công công nhiều ngày không gặp, còn có được phong thái khi xưa, tại hạ thật sự cảm thụ vui mừng sâu sắc. Đào Triệt cũng không có xuống ngựa, chỉ là không mặn không lạt ở trên ngựa chắp tay.
- Tại hạ vốn cũng không muốn rời kinh, nán lại ở kinh thành nhiều thoải mái. Chỉ là nghe thấy công công mua chuộc hai người áp giải của chúng ta, cho nên mới không mang ngươi ra ngoài chặn công công lại không được, tránh cho công công làm ra chuyện ngu ngốc. Lại nói, đây vẫn là công công đang lao nhọc bọn ta a!
- Việc ngu ngốc? Ta đây nếu như muốn làm chuyện ngu ngốc gì, cần gì phải biến thành như bây giờ? Ngụy Trung Hiền cười chế nhạo.- Ta đây thật nếu muốn mua chuộc bọn chúng, còn cần phải dọc đường đạp gió tuyết đi tới Phượng Dương sao? Như thế nào lại chạm phải Thiên hộ?
- Công công đăm chiêu suy ngẫm, tại hạ cũng không hiểu rõ, cũng không muốn đi hiểu rõ. Tuy nhiên luận dấu vết không luận lòng người, công công dọc theo đường cấu kết hai người kia làm xằng làm bậy, đó là việc ác rõ ràng, còn cần phải nhiều lời sao? Trên mặt Đào Triệt vẫn là không chút biểu tình.- Bọn họ nghe theo công công mê hoặc, tự tiện hành động, tập kích quan sai, ta tối hôm qua nhận được tin tức, bọn họ ngay cả người của Đông Xưởng cũng giết rồi, quả thật không kiêng nể gì!