- Ngươi cũng đừng làm khó tiểu ca nhi nữa. Đứa bé này là người thành thực, chậm rãi dạy đỗ thì tốt rồi! Ngụy Trung Hiền thở dài.- Đại Minh nếu như nhiều thêm một nam nhi nhiệt huyết như vậy, lại thế nào sẽ luân lạc tới nước này!
Nhưng Lưu Tùng Bình sau khi nghe xong lời này, cũng không có biểu hiện được vui mừng, ngược lại hiện lên một tia ảm đảm.
- Đại Minh cho dù nam nhi nhiệt huyết như vậy nhiều thêm gấp mười lần nữa, đó cũng là bị người mình chỉnh chết, đối với nước nhà có hữu dụng gì?
Nói xong, không đợi Ngụy Trung Hiền kinh ngạc phản bác, ông ta xoay mình rời đi.
Tiếp đó, bởi vì sắc trời đã tối, cho nên bọn chúng đều tự nhặt kiếm củi lửa, đốt lên một đống lửa.
Cũng may hiện giờ mưa tuyết đã ngừng rồi, cho nên đống lửa này cũng là thích hợp đốt lên. Sau khi thay xong quần áo, bọn họ nhích sát vào bên đống lửa, ở dưới một tàng cây tạm nghỉ ngơi, kẻ sống và người chết rất nhanh trong gió lạnh lẽo nghênh đón đêm tối tới.
Bọn họ vừa rạng sáng ngày hôm sau mới thức dậy, mà lúc này đống lửa sớm đã tắt ngấm rồi, ở bên đống tro tàn này không có bất kỳ chút nhiệt nóng nào. Tề Vọng vừa thức dậy đã run rẩy cả mình, nhưng mà thân thể vẫn thập phần mỏi mệt, vả lại vết thương âm thầm đau nhức, nhưng bọn họ vẫn phải giãy dụa bò dậy.
Hiện giờ tuyết đã ngừng rơi, nhưng trời mới biết khi nào thì lại sẽ tới một trận tuyết lớn, nếu như vẫn còn nán lại ở bên ngoài đồng hoang e rằng không có người nào chống đỡ được bao lâu, cho nên trước hết chạy đi, vì thế bọn họ chỉ đành nghiêng ngả lảo đảo tiếp tục chuyến đi này.
Nhưng, con đường mới vừa bắt đầu đã gặp rất nhiều khó khăn so với trước, đầu tiên vốn dĩ bọn họ đã đi tới được địa giới phủ Quảng Bình và phủ Khai Phong, nhưng trải qua một hồi hỗn chiến và chạy trốn kia, bọn họ hiện giờ đã mò không rõ mình rốt cuộc đã đến nơi nào nữa, chỉ đành tạm thời xem mình đã tới được phủ Khai Phong, dù sao trước hết đi đúng về hướng nam, tìm được chỗ có người ở lại nói sau.
Thân thể của Tề Vọng và Lưu Tùng Bình cũng thành liên lụy, hai người bọn họ vốn dĩ là hán tử tinh tráng khỏe mạnh, nhưng trên thân sau mấy trận liên tục ác chiến đã thụ thương không ít, hiện giờ tuy rằng gắng gượng cử động, nhưng dù sao cần một ít tĩnh dưỡng, mới khôi phục được nguyên khí. Tình hình Tề Vọng hơi tốt một chút, dù sao cũng là người trẻ tuổi thân thể khôi phục mạnh mẽ hơn, Lưu Tùng Binh tới cái tuổi này rồi, lại bị thương, nếu như không thật nhanh cứu chữa, về sau e rằng sẽ để lại bệnh căn, nhưng rơi vào trong loại hoàn cảnh hiện giờ, lại làm sao còn có lúc rảnh rỗi đi tìm chỗ cứu chữa?
Dưới thúc giục của đủ loại điều kiện bất lợi, bọn họ chỉ đành trước bỏ xuống những thứ băn khoăn khác, sẵn tìm cho mình một nơi chốn có người ở, nghỉ ngơi còn phải dưỡng thương, phương hướng chỉ đành tận hết sức chọn hướng nam mà đi. Vì phải mau chóng tìm tới thành trấn, bọn họ cũng không buông bỏ những kiêng nể khác, lập tức dọc theo đường lớn đi tới.
Như thể là ấn chứng lo lắng của bọn họ, trên đường đi còn chưa có đi được bao lâu, không trung liền chầm chậm bay xuống bông tuyết lẻ loi, bởi vì mây đen thật sự quá dầy, sắc trời u ám đáng sợ, một chút cũng không giống như sáng sớm. Gió lạnh và bông tuyết giao nhau, dĩ nhiên trên đường cũng không thấy được bao nhiêu người đi đường, bọn họ bên trong gió tuyết không nhích gần lại với nhau vả lại rúc thân mình vào trong quần áo, như vậy mới gắng gượng chống đỡ được rét lạnh.
Tề Vọng chỉ cảm thấy toàn thân lạnh như băng, so đo, vết thương vẫn chưa dứt đau đớn ngược lại chậm rãi bình phục, gã thỉnh thoảng lại nhìn về hướng Lưu Tùng Bình bên cạnh, lo lắng thân thể ông ta.
Mặc dù trên đường bọn họ sớm đã sẵn sàng quần áo mùa đông cho mình, nhưng lấy tình trạng thân thể Lưu Tùng Bình hiện giờ, Tề Vọng vẫn là hết sức lo lắng.
- Tam thúc, nếu không thúc lại từ trên mình con lấy thêm một bộ y phục đi nha? Sau khi do dự một lsuc lâu, Tề Vọng đánh bạo hỏi Lưu Tùng Bình.- Con tuổi trẻ, thân thể chống đỡ được.
- Mù à, nói cái gì ngu ngốc thế! Thành thật chiếu cố tốt bản thân thì được rồi. Tam thúc ngươi thân thể rất tốt, chống chịu được! Lưu Tùng Bình vẫn dìu đỡ lấy Ngụy Trung Hiền lập tức mở miệng cự tuyệt lời đề nghị của gã, sau đó từ trong hầu bao của mình móc ra lương khô nuốt vào.- Thành thật ngoan ngoãn đi, đừng muốn đằng đông, ngó đằng tây, con đường còn rất xa!
Bị ông ta mắng nhiếc như vậy, Tề Vọng cũng chỉ lần nữa ngậm miệng lại.
Ở trong đoạn tháng ngày gió lạnh bức bách này, gã cũng cảm thấy vô cùng đè ép, không muốn nói nhiều.
Trong gió tuyết gã không ngừng hổi tưởng lại tháng ngày ở kinh thành, nhớ nhung lửa nóng của hỏa lò, tuy rằng phụ thân của gã chỉ là một Tiểu kỳ Cẩm Y Vệ mà thôi, nhưng vẫn luôn dựa vào việc sai vặt này có được một phần tiền lương, sau đó dùng những số tiền này đảm bảo cơm áo cho gã từ nhỏ tới lớn. Vốn dĩ gã cũng không cảm thấy có bao nhiêu dễ dàng, mãi tới sau khi rời khỏi kinh thành lần này, Tề Vọng nhận ra được thảm cảnh đại loạn của thiên hạ mới chân chính nhận ra được hết thảy điều đó rốt cuộc có bao nhiêu quý giá.
Gã hơi nhắm hai mắt lại, đột nhiên cảm giác giống như mình về tới kinh thành, về tới căn nhà tuy rằng đơn sơ nhưng dù sao còn che gió che mưa được kia, nơi đó hết thảy bày trí đều rất quen thuộc, lại làm người ta không muốn xa rời… Nếu như trở về được, vậy hẳn tốt nhiều rồi a.
Ngay tại thời điểm gã ở trong gió lạnh mơ màng, đường đột nhiên hơi chút chuyển động.
Loại rung động quen thuộc này, khiến thân thể gã gần đây được ăn no lập tức trở nên tưng tức.
Tiếp đó, trong tai truyền tới tiếng hí vang chứng thật dự cảm bất tường trong lòng gã. Đây hết thảy còn chưa có chấm dứt sao?
Gã hoảng sợ nhìn lại đằng sau, sau đó nhận ra, ở nơi xa trên đường, loáng thoáng một số bóng người lờ mờ như ẩn như hiện.
Đúng lúc này, bộ ngực của gã đập mạnh một cái.
Gã lại chuyển trở về đường tới đây, sau đó nhận ra, đụng vào mình chính là thân hình già nua của Ngụy Trung Hiền.
- Mang theo ông ta đi mau! Lưu Tùng Bình hô to về phía gã.- Chúng ta chia nhau chạy đi!
Mệnh lệnh quen thuộc này, rất nhanh liền kéo Tề Vọng từ trong kinh nghi ra ngoài.- Tam thúc…
- Còn cái nữa? Bọn chúng cưỡi ngựa, rất nhanh liền truy đuổi tới nơi rồi. Lưu Tùng Bình lo lắng hô to về phía gã.- Đi mau, đi mau!
Vừa nói, Lưu Tùng Bình còn một bên đang đẩy gã thật mạnh, nhưng Tề Vọng lại không có nhúc nhích.
Sau khi có giáo huấn lần trước, lần này gã cũng không có ý định vâng theo nữa rồi.
- Tam thúc… con sẽ không đi, thúc mang theo ông ta đi đi!
Tề Vọng cắn chặt răng, sau đó từ bên hông mình rút đao ra.- Con đến cản phía sau cho các người!
- Nói ngu ngốc cái gì đấy! Lưu Tùng Bình giận dữ, cũng rút ra đao của mình.- Nhiều người ở lại chỗ này có hữu dụng gì? Ta tới cái tuổi này rồi, sống cũng sống đủ rồi, con còn không để cho ta được êm ái sao? Ngươi chớ xem thường tam thúc, đợi lát nữa đã sang tìm các ngươi rồi!