Đại đội kỵ binh ở ngay phía trước càng lúc càng gần, tiếng chân ầm ầm càng lúc càng rõ ràng, tiếp theo ngay cả vật cưỡi của quân tướng Nữ Chân đều nôn nóng bất an, tất cả mọi người phải phân thần đi khống chế, mà phía sau đại đội Nữ Chân đã có chút rối loạn, bên kia cũng không có kỵ binh tới chống đỡ.
- Kẻ có gan có trứng, thì hãy theo ta xông lên, đàn ông Kiến Châu chúng ta có bao giờ sợ hãi rút đầu qua chứ! Thang Cổ Đại khàn giọng hét lớn, bọn Tham lĩnh thần thái khác nhau đưa mắt nhìn nhau, nhưng đều là không có cách nào khác đành phải vâng dạ thôi.
Kỵ binh vốn là đứng hàng đầu trong đại đội, bọn họ đối với đội nhân mã quân địch đang ngay trước mặt áp tới, thật ra trong lòng rất là sợ hãi, nhưng trong đầu vẫn còn có suy nghĩ đi ra nghênh chiến, vừa nghe thấy chủ tướng và chủ tử nhà mình phát lệnh, mọi người hò hét đi theo xông về phía trước.
- Kỵ binh đi trước, bộ tốt đi sau, nếu xông ra được, vậy thì tiến lên, còn nếu không xông ra được, vậy thì hãy liều mạng đi! Mệnh lệnh từ phía trước truyền tới phía sau.
Tin tức phía trước có đại đội kỵ binh cản đường đi, các doanh Nữ Chân đều biết được rồi, phía sau có kỵ binh, việc này mọi người sớm đã biết trước rồi, dù có tự tin và dũng khí như thế nào đi nữa, cũng biết được hiện giờ là tuyệt cảnh rồi, nhìn kỵ binh xông lên phía trước, toàn bộ đội ngũ lập tức trở nên huyên náo. Trời mới biết các lão gia này có phải tự mình đang trốn trước không, mọi người còn chần chừ gì nữa đây, các thứ đồ quân nhu linh tinh nên bỏ thì bỏ, tan vỡ hết rồi, cũng có người còn theo đó nghe lệnh, đi theo đội ngựa kỵ binh xông lên phía trước.
Càng tới gần, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu càng lạnh run người, kỵ binh này xung phong, mặc dù trận hình có hoàn bị đến cỡ nào, đến cuối cùng cũng sẽ chính giữa trận hình nổi lên sừng nhọn, còn đối phương vẫn luôn duy trì một đội ngũ hình vuông như vậy, cứ như thế áp tới.
Khoảng cách càng lúc càng gần hơn, đã nhìn thấy được bộ dạng của kỵ binh ngay đối diện, quả nhiên là bọn quân Từ Châu chết tiệt kia, những trên người kỵ binh này đều mặc thiết giáp, kỵ binh ở hàng trước đều cầm ngang trường mâu, loại trận thế này khiến cho người ta càng xem càng quái dị, kỵ binh Kiến Châu cũng là kiểu đấu pháp này, dùng kỵ thương mở ra trận địa, nhưng nhìn thế nào cũng cảm thấy không đúng lắm, mọi người rất nhanh là hiểu được, đây rõ ràng là dựa theo hình thức của phương trận bộ binh.
Ngoại trừ kỵ binh cầm ngang trường mâu ra, còn có số kỵ binh ở hàng trước mắc trường mâu trên yên ngựa, để tay không nâng kên binh khí ngắn, chẳng lẽ là dao bầu hoặc là búa ngắn, nhưng không khỏi quá ngắn chút sao, ở trên ngựa cũng không với tới được kẻ địch.
Một tất dài là một tất mạnh, chỉ lấy độ dài ngắn của binh khí ra là không định được mạnh yếu, nhưng ở trên lưng ngựa là không có cách linh hoạt xê dịch vị trí và động tác này, cho nên binh khí càng dài là ưu thế càng lớn, khi tiếp cận được kẻ địch sớm đánh trúng được đối thủ, binh khí ngắn này thì không biết được hữu dụng của nó nằm ở đâu.
Đến lúc này, kỵ binh bên quân địch có khuyết điểm gì đều là cơ hội thắng trận, hiện tại đã không dám đi hy vọng xa vời có được thắng lợi gì rồi, bảo toàn được mạng sống, thì cố sức tìm cơ hội chạy ra kiếm đường sống thôi.
- Gia, Chu Diên Gia đã chạy trốn rồi! Có thân binh ở bên tai Thang Cổ Đại hét to lên, Thang Cổ Đại đang cưỡi ngựa lao nhanh quay đầu lại nhìn sang, phát hiện một gã võ tướng ăn mặc như Tham lĩnh được mấy chục kỵ binh vây quanh chạy về phía Đông, đại đội nhân mã sau khi vào núi sẽ bị chia cách phá thành mảnh nhỏ, kết quả chẳng khác gì là toàn quân chết hết, nhưng mấy chục kỵ binh vào núi chạy trối chết lại sống sót được, đến nước này, chỉ sợ cũng không ai còn đi bận tâm đến sống chết của đại đội rồi.
Có một đội chạy trốn trước, lập tức có người đi học theo, cũng có người rời khỏi đơn vị chuyển hướng, có người ở trong đội ngũ chửi ầm lên, thậm chí có người rút đao chém giết, giương cung lắp tên bắn xuyên qua, nhưng cũng ngăn cản không được mọi người chạy trốn.
Đội nhân mã ở phía trước sụp đổ tan nát, bộ binh ở phía sau thì không còn chiến ý, nhìn thấy chủ nhân nhà mình mang theo thân vệ chạy tứ tán, bản thân đâu còn quyết tâm vọt lên phía trước nữa, đều muốn tản ra chạy trốn theo.
Nhưng bộ binh đang nằm trong đại đội, muốn chạy ra ngoài cũng không phải dễ dàng như vậy, nếu chẳng may bị người khác va chạm ngã xuống đất, chỉ sợ đứng cũng đứng không dậy nổi, bị người giẫm lên cũng sẽ bị giẫm đến chết luôn, hơn nữa kỵ binh tiến vào vùng núi có lẽ còn chạy trối chết, bộ binh khi vào núi chính là tuyệt cảnh, hơn nữa, tuy rằng thấy dãy núi bên sườn đông, nhưng vọng núi khiến ngựa chết, kỵ binh qua đó được, bộ binh mặc dù không bị đại đội cuốn theo, nhưng lao ra cũng chạy không khỏi kỵ binh của bên kẻ địch...
Khoảng cách gần hơn là thấy rõ đối phương rồi, kỵ binh Nữ Chân Kiến Châu đứng hàng trước rốt cục thấy rõ binh khí ngắn đối phương giơ lên kia là cái gì rồi, đóchính là súng lửa, so với súng hỏa mai của bộ binh quân Từ Châu khi tiếp chiến lại ngắn hơn một phần ba.
Nếu đối diện là quân Minh, cái hỏa khí ngắn này chính là mộttrò cười, nhưng hỏa khí này là của bọn quân Từ Châu chết tiệt này, vậy khiến cho người ta không không thèm đi để ý rồi, một binh mã mạnh mẽ chu đáo như vậy, một trận hình chèn ép như vậy, làm sao lại đi cầm một hỏa khí vô dụng đi hù dọa người chứ.
Vì mang theo đoàn người cùng xông về phía trước, nên Thang Cổ Đại cũng mặc kệ trong lòng đang suy nghĩ về cái gì, y nhất định phải là người đầu tiên xông về phía trước, nhìn thấy được súng hỏa mai có cán ngắn của kỵ binh bên kẻ địch để nằm ngang, nhìn thấy kỵ binh đối phương mặt giáp lành lạnh đáng sợ, hai bên càng ngày càng tiếp cận, trong lòng Thang Cổ Đại từng tí một nguội lạnh.
Thang Cổ Đại quay đầu lại nhìn, có người chạy tứ tán, nhưng còn có người vẫn đi theo phía sau y, trên mặt hoặc là phẫn nộ, hoặc là tuyệt vọng, thậm chí cũng có vẻ kiên quyết, bọn họ đều đi theo.
Nhìn thấy cảnh tượng này, Thang Cổ Đại chỉ cảm thấy huyết khí vọt lên tới đỉnh đầu, giơ trường đao trong tay lên cao cao, khàn giọng hô lớn.- Ta đi theo phụ Hãn khởi binh, trải qua trăm trận chiến chưa từng lùi bước, thiên mệnh ở Đại Kim ta, Đại Kim bất bại!
Trong tiếng hô lớn, nước mắt Thang Cổ Đại đã chảy đầy mặt rồi, từ nhỏ đến lớn, y không dám gọi "phụ Hãn", vì thân phận của mẫu thân ti tiện, so không được với các huynh đệ có xuất thân quý trọng, chưa từng được trọng dụng qua, thật vất vả mới có được cơ hội như vậy, lại là đường chết một đi không trở về.
Không biết khi mình bị thất bại như vậy, không biết có liên lụy tới mẫu phi hay không, đành vậy thôi, cái gì cũng đành chịu thôi, không biết Kiến Châu có xảy ra chuyện gì hay không...
Kéo gần đến khoảng cách hai ba mươi bước, súng hỏa mai của kỵ binh Từ Châu đứng ở hàng trước bắt đầu khai hỏa, từng đợt khói trắng từ họng súng toát ra, đi theo khai hỏa của súng hỏa mai, còn có mưa tên ở phía sau hắt vẫy tới, kỵ binh Từ Châu này cũng biết cưỡi ngựa bắn cung, hơn nữa chuyện này cũng nắm chắc đúng mực rất tốt!