Quân trướng bên ngoài thành Hải Châu vệ, một người đứng ở nơi đó giảng thuật tình hình chiến đấu. Có hơn mười đại hán thân thể to con ngồi bên dưới, cẩn thận lắng nghe người đang đứng thẳng đó giảng thuật, trên mặt mỗi người đều có vẻ không tin cùng kinh nghi vô cùng.
- Súng hỏa mai của đám Triệu Gia Quân kia cũng khác so với đám quân Minh, cách xa mấy chục bước chúng cũng bắn xuyên qua miên giáp của chúng ta. Nô tài đã xem qua miệng vết thương của người trúng đạn, thật giống như bị đại thiết chùy đâm trúng, một cái lỗ thủng, chung quanh đều nát bét.
Nói tới đây, có một người nghe không vô nữa, gã tức giận nói.
- Nạp Lan gia, đầu óc của ngươi bị chó ăn rồi sao? Ngươi nói đó là súng hỏa mai? Con mẹ nó, kia chính là tiểu pháo! Hỏa khí của chó Minh bao giờ lại lợi hại đến nước đó được?
- Câm miệng của ngươi lại, nghe hắn nói!
- Chư vị gia, những gì tiểu nhân nói đều là sự thật. Chỉ nghe thấy khẩu pháo đặt ở đối diện vang lên một trận, vốn tưởng rằng nó cũng giống như hỏa khí của chó Minh, mọi người đều không màn tới vẫn xông về phía trước, ai dè lại giống như đang gặt lúa, liền ngã xuống một loạt, đều chết y như thế.
Người đứng bẩm báo đó vừa nói mà nước mắt như mưa, gã quỳ gối luôn tại trong quân trướng.
- Đứng lên, đừng có làm ra vẻ đàn bà như thế, nói tiếp đi.
Đại hán ngồi ở chính giữa quân trướng nói.
- Sau khi bị hỏa khí của Triệu Gia Quân đánh mấy lượt, bọn tiểu nhân thật sự là kháng không nổi nữa, liền cắn răng vọt tới trước mặt, nhưng lũ Triệu Gia Quân ấy vẫn đứng yên ở chỗ cũ, chết sống cũng không chịu lùi, cứ giơ trường mâu bất động. Có mấy người ghìm ngựa lại không kịp liền đâm mạnh tới, bọn chúng vẫn cứ không di chuyển, vẫn cứ bất động như cũ. Bộ tốt kia mắt thấy đã hộc máu nhưng là vẫn cứ không động.
- Nói hươu nói vượn, ngươi nói đây là người sao? Nào có kỵ binh đến trước mặt còn không chịu lùi?
- Thiên Chân Vạn Xác, nếu không thật sự, tiểu nhân đi đêm gặp báo cọp, con mình bị sói tha. Đã đến lúc này, súng hỏa mai bên kia còn bắn rất lợi hại, hai bên không ngừng đánh nhau. Người của Triệu Gia Quân đều giống như điên rồi vậy, có người cầm trường mâu không ngừng đâm về phía trước, có người xách búa đi ra chém, kỵ binh của chúng ta không những không xông vào được, ngược lại còn bị tổn thất không ít.
- Sau đó ngươi liền bỏ chạy giữ mạng của mình quay về đây?
Có người cười lạnh hỏi.
Nghe thấy câu hỏi này, Ngưu lục bẩm báo liền quỳ ở trên mặt đất, dập đầu không ngừng mà nói.
- Các vị gia, tiểu nhân thật sự không còn mặt mũi sống nữa. Khi ấy bị dọa sợ, trong lòng không nghĩ được bất cứ điều gì, chỉ nghĩ được một việc đó là phải chạy trốn giữ mạng. Các vị gia, hãy cho tiểu nhân một cây đao, tiểu nguyện ý chết ở trước trận.
- Bớt nói những lời vô dụng kia đi, kế tiếp chúng ta còn phải đánh. Nếu thật sự có gan thì đến khi ấy hãy mang nó ra trận. Lui xuống đi, việc này không được ăn nói lung tung.
Vị đại hán ngồi ở chính giữa kia lên tiếng, Ngưu lục vừa khóc vừa quỳ xuống đất dập đầu rồi vội vàng lui ra ngoài.
Sau khi người đã rời đi, trong quân trướng an tĩnh một lát, mới có người nghi hoặc mở miệng nói rằng.
- Bối Lặc gia, nhị vị Chương kinh, trận đánh này thật không đúng. Đại Kim của chúng ta không phải là nước quyết thắng dựa vào kỵ binh, bộ tốt của chúng ta cũng rất tinh nhuệ, không lý nào chỉ có kỵ binh chạy thoát, bộ tốt lại không có bất kì tin tức gì được.
Gã nói tới đây, đã có người nói tiếp rằng.
- Ngươi không có nghe hiểu sao? Bộ tốt còn chưa tới trước mặt đã bị hỏa khí đánh gục. Nếu hỏa pháo đó thật sự y như lời tên hèn nhát ban nãy kia miêu tả thì kỵ binh đã chạy như thế vẫn còn chống đỡ không được, bộ tốt làm sao được đây? Người cũng không phải làm bằng sắt, bất quá tiểu tử này vừa thấy chính là bị dọa vỡ mật, lời y nói tin được bao nhiêu thật không dễ nói!
Phía dưới vang lên một trận cười vang, vị đại hán ngồi ở bên trong kia khuôn mặt bình tĩnh mà ho khan mấy tiếng, hắng giọng nói rằng.
- Khi mới nghe ta cũng thấy nó thật hoang đường, nhưng dựa theo những tin tức mà tai mắt của chúng ta ở nước Minh hỏi thăm được thì quân Minh cùng Triệu Gia Quân từng đánh nhau mấy lần, quả thật đều sử dụng đấu pháp như thế!
Phía dưới lập tức có người lớn giọng nói rằng.
- Chó Minh so sánh được với Bát Kỳ của chúng ta sao?
Đại hán kia đứng lên, gã mặc một thân ngoại bào bằng da điêu màu trắng, bên trong là một lớp áo đoạn, vừa thấy chính là vải dệt thượng đẳng của Đại Minh. Về phần phỉ thúy ban chỉ, ngọc bội trắng treo bên hông, những thứ ấy cũng không cần phải nói, nhà đại phú trong quan nội cũng ăn mặc y như vậy.
Gã vừa đứng lên, những người khác đều yên tĩnh lại, đại hán đó nói.
- Tên nhóc Thang Cổ Đại kia tuy nói là phế vật nhưng cũng từng theo Đại Hãn ra trận rất nhiều lần, thuộc hạ vẫn có sáu bảy ngàn dòng dõi Bát Kỳ. Nó không biết đánh, bên dưới tốt xấu cũng biết nên đánh như thế nào, vậy mà vẫn bị thua ở nơi kia.
Có người ho khan, có người cười cười nhưng lập tức nhịn xuống, Thang Cổ Đại chính là con trai của Đại Hãn Nỗ Nhĩ Cáp Xích. Cho dù là thứ xuất nhưng dù sao liên quan đến việc lễ tiết, vẫn nên thiếu đề cập thì hay hơn.
Mặc dù là những Tham lĩnh Tá lĩnh thuộc phe phái Tương Lam Kỳ của Thư Nhĩ Cáp Tề đều không có mấy tốt đẹp với các kì khác, bây giờ cũng không dám nói bậy quá nhiều, dù sao bên này vẫn còn có người của Chính Hồng Kỳ.
Nhưng những lời vừa nói ấy A Mẫn cũng không phải nói mới một hai lần, cho nên không riêng những thân tín của y biết, những vị bối lặc khác biết mà ngay cả Nỗ Nhĩ Cáp Xích cũng biết. Mọi người thấy thế cũng đều cúi đầu coi như không nghe được.
A Mẫn thấy người bên dưới đều không có đáp trả gì đã có chút tức giận, lúc y đang muốn mở miệng tiếp thì võ tướng ngồi bên tay trái của hắn liền hô lên một câu.
- Huynh trưởng!
Sau khi hô xong câu đó, đối phương mới nói.
- Chư vị từng người trở về chỉnh đốn nhân mã, mặc kệ là Tương Lam Kỳ hay là Chính Hồng Kỳ đều thu liễm một chút cho ta. Bên kinh thành kia có người lại đây tuần sát, nếu để chúng thấy các ngươi hát hí khúc uống rượu, cẩn thận bị bắt người chém đầu không hay. Những lời vừa rồi các ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, trận này không dễ đánh, bằng không cũng sẽ không làm lớn như vậy, đều tự biết đi!
Vị võ tướng này nói chuyện, mọi người trong quân trướng đều đứng lên đáp lời, thần thái đều rất là khách khí. Tể Nhĩ Cáp Lãng này mặc dù là em trai ruột của A Mẫn nhưng làm người xử thế lại không kiệt ngạo bất tuân như anh trai mình. Y xử sự thân thiết khéo léo, thường xuyên biết hỏi han ân cần, thường có người cảm thán rằng Tể Nhĩ Cáp Lãng này sinh ra ở nhà Thư Nhĩ Cáp Tề thật sự rất lãng phí. Nếu như y là con trai của Nỗ Nhĩ Cáp Xích thì như thế nào cũng phải thành một trong những vị bối lặc cai quản một phía rồi.
Mà ngay cả Hoàng Thái Cực kiệt xuất nhất đều rất thân cận với Tể Nhĩ Cáp lãng, mọi người cũng đều nói hai người thực giống nhau, thân cân lẫn nhau cũng là chuyện đương nhiên.