Vốn tưởng rằng Trần nhị gia này sẽ nói những lời lẽ trung nghĩa linh tinh gì đó, ai dè lại thốt ra những lời cảm thán khinh miệt như vậy làm cho vị sư gia kia trong lúc nhất thời cũng không nói được lời nào, mặt xám như tro tàn bị người kéo đi xuống.
Trần Thăng trở lại chỗ ngồi, đem trường đao đút lại vào vỏ, ngẩng đầu hỏi.
- Đa Bảo, ngươi nghĩ như thế nào?
Vệ binh được gọi là Đa Bảo nhỏ hơn so với Trần Thăng hai ba tuổi, bộ dạng thực tinh tráng, y là người của Trần gia, nhưng thời gian y tới đây lại tương đối trễ, cho nên chỉ làm thân vệ.
Trần Đa Bảo bị hỏi, nhìn trái nhìn phải thấy không có ai mới đứng đó vò đầu nói rằng.
- Đại ca, tiểu đệ không hiểu lắm nhưng thấy người nọ nói cũng có chút đạo lí.
Nói còn chưa dứt lời, y đã bị Trần Thăng dùng vỏ đao đập cho một cú, cả người đều bị đánh cho lảo đảo, mặt đều đau đến vặn vẹo biến hình. Trần Đa Bảo bưng lấy bả vai cũng không dám nói lời nào. Y biết đòn kia Trần Thăng đã muốn nhẹ tay rất nhiều, bằng sức mạnh võ nghệ của đối phương, cho dù đao chưa ra khỏi vỏ, một đòn ấy gã cũng đánh chết người.
- Đầu óc của ngươi bị chó ăn mất sao? Ai dạy ngươi nói mấy lời mê sảng như thế hả?
Trần Thăng lớn tiếng răn dạy nói rằng.
Nghe được động tĩnh bên trong, đã có thân binh chạy vào, nhìn thấy tình cảnh đó đều muốn rời khỏi, lại bị Trần Thăng ngăn lại. Trần Thăng đứng lên nói.
- Ta vì cái gì nói tên kia là ăn nói vô lí hồ đồ, gã nhìn thấy Triệu Gia Quân chúng ta mạnh mẽ, nhìn thấy thuyền chắc, pháo mạnh cùng vũ khí hoàn mỹ của chúng ta, nhìn thấy chúng ta có cơ hội thành đại sự ở chốn Liêu Đông này, nhưng gã có biết ở Từ Châu có cái gì hay không? Cái danh xưng sư thứ nhất tạm biên mà gã luôn thấy vô cùng mạnh mẽ kia tại Từ Châu không tính là gì. Chỉ cần Tiến gia muốn làm, tùy thời chỉnh đốn điều động càng nhiều sư đoàn hơn nữa. Chúng ta cái gì cũng không phải, càng không chỉ nói người ngoài nhìn Liêu Đông là vùng đất treo đơn độc ngoài biển, nhưng Từ Châu chúng ta có thuyền, có thuyền lớn, biển rộng mênh mông ấy, cũng không là cái gì cả.
Mọi người không rõ một người ngày thường ít lời ít tiếng như Trần Thăng vì cái gì bây giờ lại nói nhiều như vậy nhưng khi nghe đến đó mọi người ai cũng không có suy nghĩ gì khác, chỉ có thêm mấy phần hào hùng. Từ Châu chúng ta biển bạc núi vàng, Từ Châu chúng ta không gì làm không được, Từ Châu chúng ta không chỗ nào không có, chúng ta mới là thiên mệnh quy thuộc về.
Người ngoài nhìn sư thứ nhất tạm biên này đã thấy nó được trang bị hoàn mỹ đến đáng sợ, đồ vật lương thảo đầy đủ đáng sợ, cũng chỉ có người xuất thân dòng chính của Từ Châu mới biết được đó cũng không là gì cả, bên Từ Châu có được nhiều hơn chỗ này nhiều nhiều lắm.
Nói xong những lời này, bọn thân binh lui ra. Trần Đa Bảo bị đánh đau đến nhe răng nhếch miệng cũng vội vàng cáo lui, lúc đi ra ngoài y có trộm nhìn về phía Trần Thăng, phát hiện đối phương ý vị thâm trường nhìn mình, y lập tức liền sợ run cả người, cúi đầu không dám ngẩng lên.
Đợi đến lúc trong phòng không còn những người khác Trần Thăng ngồi chỗ đó mới hít một hơi thật sâu, gã đưa tay đập một cái thật mạnh, làm cho cái bàn trà bên cạnh đều kêu lên kẽo kẹt.
- Tiểu Dũng rốt cục mang đến những thứ của nợ vô liêm sỉ gì thế này!
Những lời này không có bất kì ai nghe thấy.
Sau khi phía đoàn của Lỗ Đại đến Phục Châu, Trần Thăng bắt đầu kiểm điểm binh mã, tính cả sáu đoàn bộ binh, năm doanh bộ binh có hết thảy hơn một vạn người. Một đoàn kị binh cùng năm liên đội kị binh có hơn một ngàn bốn trăm kị binh. Hơn năm mươi khẩu đại bác cộng thêm dân quân cường tráng đi theo, thêm vào các loại người hơn bốn ngàn người, trâu ngựa mấy ngàn con.
Tiến vào tháng mười, trên biển gió đã muốn nổi lên nhưng đội thuyền tụ tập vẫn cứ vận chuyển đồ vật trôi chảy như trước. Hiện tại chỗ cảng vận chuyển có hai nơi, một chỗ tại Đăng Châu, chỗ còn lại ở Thiên Tân.
Đồ vật được tích trữ nơi Đăng Châu gần như đã muốn bị vận chuyển đi hết, trước mắt chủ yếu là trạm trung chuyển thuyền vận chuyển đồ vật bên cảng Hải Châu kia. Mà đồ vật được tích trữ tại bên Thiên Tân này lại thật sự phong phú, vận chuyển cuồn cuộn không dứt, Sùng Trinh hoàng đế vì chuyện đó đã nổi giận mấy lần nhưng lại không biết làm thế nào.
Nguyên nhân tức giận rất đơn giản, thiên tân tích trữ đều là tào lương cùng với những đồ vật khác mà kinh đô cần sử dụng, những chưởng quản này đó đều là những huân quý cùng hoạn quan cùng với những văn thần đắc thế. Kết cuộc, bất luận là những huân quý hưởng phúc chung với nước nhà, hay là hoạn quan gia nô của thiên tử hay là sĩ phu thiên hạ cùng trị quốc với thiên tử đều trộm bán đồ vật, bạc thu vào túi, lại còn giao hảo với Triệu Gia Quân.
Sau khi mọi người biết Triệu Gia Quân tiếp viện Liêu Đông không bao lâu, lại có tin đồn truyền tới nơi kinh kỳ, sau đó nhanh chóng truyền khắp thiên hạ, lữ thứ hai cùng đoàn tăng cường Bi Châu trú đóng ở Lâm Thanh, điều động đại đội tuần đinh áo giáp cửa sông Thanh Giang hội hợp với đại đội tuần đinh trấn Ngung Đầu tiến về phía bắc hội họp.
Triệu Gia Quân dừng lại đợi tại nơi giao giới giữa Sơn Đông cùng Bắc Trực Lệ, hơn nữa còn lập tức đóng quân đồn trú hơn một vạn binh tại giao điểm của Vận Hà. Hiện giờ người trong thiên hạ cũng không dám lại dùng ánh mắt trước đây đi nhìn Triệu Gia Quân, mọi người đều hiểu được, hơn một vạn binh mã của Triệu Gia Quân thậm chí so bằng với mười vạn thậm chí hơn mười vạn binh sĩ của quan quân.
Nói cách khác, Triệu Gia Quân tùy thời bình định Bắc Trực Lệ, công hãm kinh thành, thay đổi triều đại.
Triệu Gia Quân làm như vậy cũng không phải khiến người khác bất ngờ. Việc cướp lấy thiên hạ, giang sơn thay đổi triều đại vốn đã vào trạng thái tên đã lên dây không bắn không được. Mọi người tựa hồ hiểu được, Triệu Tiến này nói muốn cắt vùng đất Sơn Đông cùng phía bắc Nam Trực Lệ chỉ đơn giản là kế hoãn binh mà thôi.
Tin tức đến từ Từ Châu tựa hồ càng chứng minh thêm về điểm này. Triệu tiến đã muốn phát hạ quân lệnh, lữ đoàn Thân Vệ tinh nhuệ nhất dưới trướng của hắn muốn mở rộng thành sư thân vệ. Tầm vóc của nó cỡ một vạn năm nghìn người, bằng cường đại của Triệu Gia Quân, sư Thân Vệ cộng thêm mấy doanh đoàn mới lập là đã hoàn toàn khống chế được Sơn Đông. Huống chi lữ thứ ba cùng vài cái đoàn tuần đinh lại vẫn luôn không hề động.
Tiếng nghị luận đề nghị dời đô tại kinh thành lại trở nên khí thế ngất trời. Cũng có hủ nho lời thề son sắt nói, tên Triệu Tiến kia không biết nghỉ ngơi lấy lại sức, lạm dụng sức dân, cực kì hiếu chiến như vậy chỉ sợ sẽ kích khởi dân chúng bạo loạn khắp chốn, tự loạn trận cước, đó cũng là số mệnh của giang sơn Đại Minh còn đất, chống đỡ được đến lúc kẻ thù mạnh tự bại.
Lại có người nhắc lại chuyện lúc trước, bộc tộc Ngõa Lạt kia ngay cả hoàng đế Anh Tông cũng bắt đi, kết cuộc nội loạn tan rã, tiểu vương tử Đạt Duyên Hãn sau đó cũng không chống đỡ được mấy đời. Mà Yêm Đáp Hãn lúc ấy hoàn toàn diệt nước Đại Minh, ai ngờ sau đó lại trầm mê trong tửu sắc cùng Phật pháp, cơ ngơi to như thế cũng tự tay biến thành hoang phế, mắt thấy tên Triệu Tiến kia cũng là như thế mà thôi. Hơn nữa, trước lúc tên Triệu Tiến này suy nhược đã đánh cho quân Thát Lỗ tại Kiến châu bị thương nặng, đây không phải là trời giúp Đại Minh là gì.