Liệt Chiêu làm sao có khả năng đổi mạng với loại người này, bởi vậy y chỉ lo phòng ngự, một chút cũng không có ý đánh trả, điều này cũng khiến cho y càng lúc càng lộ ra đỡ trái hở phải.
Đoạn đường ngắn ngủn này trong lòng Liệt Chiêu dường như qua nửa đời người, nhưng cuối cùng, y rốt cuộc đi tới được chỗ cách bọn thuộc hạ của mình còn mấy chục bước chân, hô quát của những kẻ đó đã không chút gì bỏ sót truyền vào trong tai của y, lúc này nghe thấy giống như nhạc tiên.
- Giết hắn!
Y ấn trên mặt đất thật mạnh một cái, sau đó nhảy lui về sau đến nửa không trung, cầm đao chỉ về phía trước.
Nhưng vào thời khắc này, y đột nhiên lại nghe thấy một tiếng phì phò nho nhỏ, giống như là chim kêu, lại như là tiếng rít… Y mở to hai mắt, quay đầu nhìn lại đằng sau.
Một thanh đao sắc nhọn nhằm hướng y nhảy lên phi nhanh tới. Bóng hình ở giữa không trung càng lúc càng lớn, y muốn né tránh nhưng lại như thế nào cũng không di động được, chỉ đành mang theo sợ hãi vô cùng trơ mắt nhìn mũi đao đánh lén tới chỗ mình.
- Xoạt! Một tiếng vang trầm thấp, người ở bên cạnh y hoảng sợ nhìn chằm chằm. Liệt Chiêu đã nhảy lùi lại tới bên trong đám người bọn họ bị một thanh đao từ đằng sau đâm xuyên qua, huyết hoa cũng theo đó tản rơi, tưới trên thân bọn họ.
Mà Tề Vọng bị một tiếng vang trầm thấp này càng thêm kích khởi hung tính, giẫm thật mạnh trên mặt đất sau đó tung mình nhảy lên, nhằm hướng Liệt Chiêu vọt tới, tiếp đó, gã không nhìn đáo bên cạnh bổ về phía mình, đỏ hai mắt hết sức hung ác chém một đao trên cánh tay Lệ Chiêu!
Trên lưng Tề Vọng đã trúng một đao, nhưng gã cắt đứt lìa cánh tay phải của Liệt Chiêu, máu bắn tới trên mặt của gã, thật giống như thoa lên một tầng thuốc nhuộm cho gã.
Tề Vọng một lần nữa hét lên một tiếng, sau đó kéo đao về nhằm bên cạnh lại vung lên thật mạnh, bức lui người bên cạnh.
- Tới đây! Tới đây! Gã phá lên cười, nâng đao lên chỉ mấy người còn lại.- Lại đây nhận cái chết đi!
Tề Vọng đầy người máu đen, trong cơn điên cuồng hô quát, lại lần nữa kinh sợ đám địch nhân vốn dĩ đã lòng sinh lay động. Bọn họ chần chừ không có động nữa, sau đó lại nhìn thử Liệt Chiêu đã ngã nằm trên đất.
Tuy rằng lưng của y còn đang hơi hơi phập phồng, nhưng ai nấy đều nhìn thấy được, Liệt Chiêu bị thương nặng như vậy đã ắt hẳn phải chết rồi.
- Lại đây! Không tới ta liền tới đấy! Tề Vọng cầm đao lên, nhằm hướng bọn họ đi mấy bước.
Không ai cố lấy dũng khí tiến lạ gần động thủ với gã, trước hết là một người xoay mình, cuối cùng bọn họ cùng nhau tranh trước chạy trốn về đằng su, e sợ lại cùng giao thủ với sát thần này. Bọn họ liều mạng chạy ngược lại, chạy tới bên cạnh ngựa, sau đó xoay mình lên ngựa, đầu cũng không quay lại, lại cũng không có người nào bận tâm sống chết của Liệt Chiêu.
Tề Vọng cũng không có truy đuổi, chỉ là cầm đao đứng nguyên tại chỗ, để mặc cho những người khác rời khỏi, đầu óc của gã vô cùng choáng váng, miệng vết thương trên lưng còn đang không ngừng chảy máu, cơ hồ giống như sắp ngất đi, nhưng mà gã vẫn là lắc lư lắc lư đứng đấy, đi từng bước về chỗ Liệt Chiêu nằm xuống.
- Thật là lợi hại… Đừng nói là phiên tử Đông Xưởng còn lưu lại, mà ngay cả sai dịch đứng ở đằng xa đều bị biểu hiện như hổ điên của Tề Vọng làm cho kinh sợ rồi.- Thật sự là không biết sống chết a!
- Đúng vậy, những tên Đông Xưởng đó quả thật là không có nhãn lực a, chọc tới người như vậy. Bạch tiên sinh vẫn là dáng vẻ thập phần bình tĩnh, giống như một chút cũng không có chịu phải kinh sợ.- Hiện giờ náo tới như vậy, cũng nên coi như bọn họ xui xẻo a…
- Vậy… vậy chúng ta nên làm gì bây giờ, tiên sinh? Tráng hán chần chừ hỏi y.
- Làm gì bây giờ? Nếu như người của Đông Xưởng đều thua rồi, chúng ta đây lại cần gì tham dự vào? Bạch tiên sinh cười.- Như thế nào, chẳng lẽ ngươi lại còn muốn đi lên cùng tên đó đánh một trận?
- Tiểu nhân không dám! Tráng hán vội vàng xua tay phủ nhận.- Chỉ có điều… nếu hiện giờ chúng ta rút tay mặc kệ, Tri phủ đại nhân bên đó sẽ…Mặt khác, triều đinh bên đó sẽ…
- Nói chuyện đừng có ấm a ấm ớ như vậy. Có cái gì không nói được nào? Bạch tiên sinh vẫn mỉm cười như cũ.- Ta hiểu được ý của ngươi, tuy nhiên ngươi vì việc này lo lắng cái gì? Ngươi là nghe mệnh lệnh của ta hành sự, dù thế nào cũng không trách tội được trên đầu của ngươi. Tri phủ đại nhân trách tội có ta đón đỡ, triều đình trách tội xuống dưới có Tri phủ đại nhân đón đỡ, chưa phải cần tới ngươi lo lắng.
Theo trách cứ của Bạch tiên sinh như kẹp thương đeo gậy, tráng hán cũng không dám hỏi nhiều nữa, khom mình xuống không ngừng gật đầu nói phải, cũng không còn uy phong đi trước đánh trận nữa.
- Vậy chúng ta hiện giờ trở về đi ăn nói sao? Gã lại lần nữa thử thăm dò.
- Đương nhiên trở về, lúc này không đi còn đợi khi nào? Bạch tiên sinh làm thế thủ, sau đó xoay người bước đi, những người khác cũng đi sát ở đằng sau.
Liệt Chiêu hiện giờ đã đứt hơi sắp chết rồi, vết thương ở ngực và trên cánh tay đều đang phun máu ra ngoài, nhuộm hồng cả mảnh đất lớn dưới mình. Bởi vì đau đớn thống khổ kịch liệt, y mở to miệng, như là cá bị vớt lên bờ, ngón tay lại còn đang hơi hơi lay động.
Tề Vọng đi tới bên cạnh y, những cũng không có xuất đao kết liễu y.
- Như thế nào… Như thế nào còn chưa động thủ…? Ngay sau khi nhận ra Tề Vọng tiến tới, trong ánh mắt Liệt Chiêu đã lạc thần rốt cuộc hơi chút có thần thái.- Không… không cho ta êm ái được sao?
Tề Vọng chỉ là nhìn y, còn chưa có động thủ, điên cuồng vừa mới rồi đã qua, lý trí lại lần nữa trở về trong tâm khảm của gã, nhìn người đã gần kề cái chết trước mặt này, gã đột nhiên cảm thấy giết người hoặc là bị giết, đây hết thảy đều là vớ vẩn thế nào.
- Không giết ngươi, ngươi cũng phải chết. Sau chốc lát chần chừ, gã thấp giọng trả lời.- Ngươi muốn giết ta, cho nên chúng ta giết ngươi, đây không trách được chúng ta, thế nhưng ngươi yên tâm đi, đợi lát nữa ta sẽ chôn các ngươi, sẽ không để cho các ngươi phơi thây nơi đồng hoang…
- Hắc… ha … ha… Liệt Chiêu đột nhiên mỉm cười, sau đó không ngừng ho khan, bọt máu cũng từ trong miệng y tuôn trào ra.
- Vậy ta còn phải… còn phải đa tạ ngươi rồi… tuy nhiên… tuy nhiên…
- Tạ ơn thì không cần. Thế nhưng cái gì? Tề Vọng thấp giọng hỏi.
- Ngươi cảm thấy giết ta… giết được ta thì như thế nào…? Theo mất máu càng lúc càng nghiêm trọng, sắc mặt Liệt Chiêu đã trở nên càng lúc càng tái nhợt, giọng điệu cũng hết sức yếu ớt, nhỏ như tiếng muỗi kêu.- Các ngươi… các ngươi cũng chạy không thoát được đâu, chỉ là sống lâu hơn một lát mà thôi… Ha ha ha, cảm tạ... đa tạ…
Từng câu tạ ơn, giọng càng ngày càng thấp, cuối cùng biến thành yên tĩnh không tiếng động.
Từng điểm bông tuyết rơi ở bên cạnh, hình như là tiếng nức nở cuối cùng của sinh linh đang rời khỏi nhân gian.
Tề Vọng chỉ là lẳng lặng đứng yên, nhìn Liệt Chiêu nằm ở trên mặt đất gần như đang ngước nhìn lên bầu trời, hoa tuyết rơi trên mình của gã rất nhanh liền tan ra, trộn lẫn với máu loãng ướt đẫm y phục của gã, khí lạnh rất nhanh thay thế máu nóng trước đó, khiến gã đột nhiên có một loại cảm giác lạnh giá thấu đến xương cốt.