Mặc dù bên trong Binh bộ tiếng mắng chửi như nước, ngấm ngầm vô cùng hâm mộ, thậm chí còn có người vụng trộm ra khỏi thành đi nhờ vả tiến cử mình. Nhưng trong lòng mọi người đều cảm thấy hoang đường, từ khi có nhà Minh, từ sau Thành Tổ Chu Lệ, ngoại trừ bình loạn đối với bên trong, đối với các lộ dị tộc phương bắc và Mông Cổ đã không có thời điểm chém đầu quá ngàn nữa, mấy trăm cái đầu đều được phong hầu rồi. Ngươi bên này muốn làm giả cũng phải giống chút, một thoáng chốc lấy ra gần vạn cái thủ cấp đưa lên, ai tin tưởng được. Tuy nhiên mọi người cảm thấy như vậy kỳ thật cũng không tệ, cùng lắm thì giúp đỡ làm giả, đây cũng là một phần ân tình rất lớn.
Có người nghĩ tới đi a dua nịnh bợ thể hiện thiện ý, có người thì lại là lòng đầy căm phẫn. Mấy người trẻ tuổi chủ quản Binh bộ chính là giận không nén được, một chút ấn tượng tốt đối với Triệu Gia Quân trước đây đều là tan thành mây khói. Trong quan ngôn quyền quý cũng có người trẻ tuổi, cũng có loại người trẻ tuổi không vì thư kinh đại nghĩa trói buộc, bình tĩnh khách quan phán đoán, mấy vị Binh bộ này chính là loại người này.
Triệu Tiến Từ Chân khởi binh bắc tiến, cưỡng bức kinh sư, cắt đất chia thế cục, đây là mưu nghịch tạo phản, hạng người lão hủ ngu muội hoặc là chửi bới Triệu Tiến thậm tệ tội ác tày trời, hoặc là ngầm muốn đầu nhập lấy lòng, mà người trẻ tuổi khôn khéo bình tĩnh đó thì từ trong kết cấu hệ thống của Từ Châu nhìn ra càng nhiều thứ hơn.
Bọn họ biết rằng cục diện Từ Châu càng ngày càng hỏng, trưng thu thuế má như vậy, đưa cho bọn kẻ sĩ ưu đãi như vậy, tăng thêm lương bổng như vậy, chẳng những không giải quyết được vấn đề, ngược lại sẽ tăng thêm tổn tại sâu sắc, dần dần không nghịch chuyển được. Mà Từ Châu bên kia thì lại là thịnh vượng phát đạt, bọn họ hoàn toàn tránh khỏi những sai lầm này.
Người thông minh đều biết, có một số cách dùng ở nơi nhỏ bé thì được, nhưng mở rộng ra liền vô dụng, cái gọi là tài châu phủ chưa chắc là Tể tướng, nói tới chính là một đạo lý, những Từ Châu rất nhiều cách làm rõ ràng dùng được ở toàn bộ thiên hạ, thay đổi toàn bộ loại thế lực suy yếu của thiên hạ này.
Nhìn thấy điểm này, không trách được bọn họ không đi chú ý, thậm chí có lòng đi học tập, mấy vị người trẻ tuổi Binh bộ này, có loại cách nghĩ tương tự với quan viên sĩ tử kinh sư, chính là người ủng hộ đáng tin của Tôn Truyền Đình, bọn họ tán thành cách dùng sở trường của bọn giặc áp chế bọn giặc này.
Nếu như tán thành cách này, địch ý kia không tránh khởi liền biến mất mấy phần, đây kỳ thật cùng với cách nghĩ của bọn Trương Bàn và Trần Kế Thịnh, Từ Châu dù gây loạn thế nào cũng là Hoa Hạ, cũng là người Hán, Nữ Chân Kiến Châu thì là giặc Thát man di, một bên có lẽ là thiên mệnh thay triều đổi đại, một bên thì là không đội chung trời.
Nhưng tin tức trảm đầu gần vạn này lại khiến thiện ý và hảo cảm của bọn họ không còn sót lại chút gì, thay vào đó chính là phẫn nộ không khống chế được.
- Đây nhất định là giết người lương thiện giả mạo công lao!
- Vì lừa gạt lòng dân thiên hạ, không ngờ làm ra trò phát rồ bậc này.
- Bọn người này thật là đại tặc, không chút nào xem tính mạng bá tánh vào trong mắt, ngày sau nếu như đắc thế thiên hạ không bằng địa ngục.
Có mấy lời không nên rõ ràng nói ra, tuy nhiên chuyện cho tới bây giờ, mọi người cũng không có gì phải lo lắng e dè.
Hơn nữa bọn quan viên trẻ tuổi còn có nhiệt huyết quyết định làm một việc, bọn họ cũng muốn đi kiểm nghiệm thủ cấp, đương nhiên về danh nghĩa là lấy lòng Từ Châu. Đợi sau khi tra rõ chân tướng liền lấy lại công đạo cho mọi người. Triệu Tiến Từ Châu dù khống chế nghiêm khắc thế nào, cũng không có cách ngăn chặn miệng của vạn dân, đến lúc đó sao chép truyền miệng, rất nhanh đã rền vang thiên hạ.
Tuy rằng Triệu Gia Quân này võ lực mạnh mẽ, nhưng nếu như biển hiện phát rồ điên dại của chúng bị người thiên hạ biết được, hoặc là đứng ngồi không yên, hoặc là phải tự thu lấy mình, tóm lại là có lợi.
Xét tới cùng, xét tới gốc rễ, những quan viên trẻ tuổi tự cho rằng hiểu biết việc quân này không tin tưởng một trận chiến cắt được gần vạn thủ cấp.
Từ khi có nhà Minh đã hai trăm năm, Thái Tổ đuổi giặc Thát, Thành Tổ năm lần bắc phạt, hoàn toàn phá hủy Mông Cổ, chiến công hiển hách, sau thời đó cũng không có đại thắng gì nữa, từ Ngõa Lại trước kia, Tiểu Vương Tử, Yêm Đáp Hãn mãi tới Sát Cáp Nhĩ Lâm Đan Hãn hiện giờ, còn có Nữ Chân Kiến Châu quật khởi ở đông bắc, phía quân Đại Minh từ trước tới nay không có thắng lợi quá vẻ vang này.
Danh thần Vương Việt dựa vào chém đầu hơn ngàn phong Hầu, Mã Phương dựa vào chém đầu mấy trăm thành đại soái, con cháu đều là Tổng binh, chiến tích của Lý Thành Lương cũng là như thế, mà Trần Kế Quang lúc trấn thủ biên cương phía bắc, các bộ lạc biên cương bị chấn nhiếp, bình an vô sự, còn lại là không có gì ấn chứng.
Trừ những người đó ra, cuộc chiến trảm đầu quá mấy ngàn chỉ sẽ phát sinh ở trong chiến đấu diệt loạn dân, mà những năm nay, chiến đấu trảm đầu mấy ngàn chỉ sẽ là giết lương dân mạo công lao.
Bằng chứng của quân công Đại Minh là thủ cấp, muốn khao thưởng, muốn thăng quan, phải nhờ vào ngươi bổ được bao nhiêu đầu. Đầu cường địch Nữ Chân Kiến Châu vốn dĩ chém không được bao nhiêu, sau đó ngay cả đầu của lưu tặc cũng chém không được. Làm sao bây giờ? Võ tướng Đại Minh càng ngày càng coi trời bằng vung bắt đầu suy xét đầu của bá tính lương dân, chém những bá tánh yếu đuối không sức chống cự đó rất là đơn giản.
Chỉ tuy nhiên hiện giờ mọi người phải làm vẫn rất kiềm nén, Binh bộ biết rõ những tin đồn này, nhưng chỉ cần không chút nào quá phận, thường thường cũng liền vuốt mũi làm lơ.
Nhưng Triệu Gia Quân này vì chút hư danh, không ngờ lấy nhiều đầu người như vậy, nghe Thiên Tân bên kia truyền về tin tức, những đầu người này còn đều là thủ cấp mới tươi trong vòng mười ngày, chiến công làm sao có khả năng lớn như vậy, bọn họ mới tới Liêu Đông không bao lâu, sao có khả năng đã có thắng lợi như vậy, đây nhất định là lạm sát dân chúng.
Nói không chuẩn xác chính là thôn làng nơi Giang Bắc Nam Trực Lệ và Sơn Đông bị toàn diệt, đã sớm nghe nói Triệu Tiến này sát tính cực nặng, ở lân cận Từ Châu động sát tính tàn thôn diệt trại, núi thây biển máu, xem ra chính là không giả.
Thiên hạ rơi ở trong tay hạng người giống thú dữ này, sao có được kết cục tốt, rơi vào trong tay loại người giả danh lạm sát người này phải làm thế nào, mặc dù là châu chấu đá xe, cũng phải đi ngăn chặn cản lại.
Hiện giờ kinh sư đối với rất nhiều việc đều là nhắm một con mắt mở một con mắt, không ai ương bướng ngăn người khác tìm đường sống tìm đường lui. Mấy tên quan viên Binh bộ trẻ tuổi này rời kinh, vốn dĩ không có người đếm xỉa tới, ngược lại mấy kẻ già dặn không ngừng cảm thán, chúng ta tuổi tác lớn rồi, kẻ trẻ tuổi này còn có hy vọng đánh cược giàu sang của triều mới.
Chân tướng dĩ nhiên không phải như thế, việc cơ mật bậc này, mấy vị quan viên Binh bộ trẻ tuổi kia cũng sẽ không nói rõ, mặc dù bọn họ không có tiếp xúc bao nhiêu, nhưng Triệu Gia Quân trong kinh sự có thế lực ẩn náu như thế nào, bọn họ ít nhiều cũng có nghe qua, đại sự trước khi chưa thành, vẫn là kín miệng cẩn trọng tốt hơn.