Xuống đi thôi! Một binh sĩ vén lên bức mành hô với ông ta.
Ngụy Trung Hiền cũng không có phản kháng, liền từ ở trong xe ngựa đi xuống.
Vừa xuống, ông ta liền ngẩng đầu nhìn xung quanh, nhận ra nơi này thật sự chỉ là một dinh thự mà thôi, xem ra còn có chút khí thế. Tiếp đó. Một người ăn vận như tôi tớ đi tới, ghé tai nói thầm với binh sĩ mấy câu, binh sĩ liền xoay người rời khỏi.
- Công công, mời đi theo tôi, trước hết nghỉ ngơi một chút. Người hầu này cung kính hướng Ngụy Trung Hiền hành lễ, sau đó làm ra thủ thế xin đi theo tôi.
Không phải đem mình bỏ vào tử lao, ngược lại chiêu đãi như vậy, chính là tồn trữ lòng bảo ta đầu hàng, trở thành tấm gương thể hiện thiện ý cho người thiên hạ sao?
Triệu Tiến a, ngươi thật đúng là coi khinh ta đây rồi a! Ngụy Trung Hiền ngầm thở dài, sau đó cùng người hầu dọc theo hành lang và cầu thang đi tới một gian phòng đã chuẩn bị sẵn.
Gian phòng bày trí vô cùng khí thế, mà ngay cả giường cũng hun qua hương, vừa ngồi lên liền cảm thấy toàn thân mềm mại thư thái không ít.
- Công công chờ đợi một chút, đồ ăn rất nhanh là đưa sang được rồi. Người hầu cười lại hướng về phía ông ta thi lễ.- Công công trước nghỉ ngơi một chút, nơi này tuy rằng không so được với kinh thành, nhưng tóm lại so với bên ngoài ấm áp thoải mái hơn không ít.
- Ta nghèo túng tới mức này rồi, còn sẽ có lời thừa thãi gì để nói sao? Ngụy Trung Hiền bình tĩnh trả lời.- Có chiêu đãi gì đều không can hệ, ta không chịu nổi cái ơn này.
- Công công nói rất đúng! Người hầu cười rời khỏi.
Tiếp đó, quả nhiên nhừ lời y nói, đồ ăn rất nhanh đã đưa lên tới rồi, mà Ngụy Trung Hiền sớm đã có chút đói khát cũng không quản nhiều như vậy, cầm luôn lấy đũa liền bắt đầu ăn. Những đồ ăn này tuy rằng cũng không phải sơn hào hải vị gì, nhưng cũng là làm hơi chút dụng tâm, Ngụy Trung Hiền ăn cũng vô cùng sảng khoái.
Ông ta biết rõ, đối diện hiện giờ có lẽ đối với mình tồn tại lòng dạ chiêu hàng gì, cho nên mới sẽ an bài nơi ăn chốn ở ổn thỏa như vậy, đợi sau khi bản thân rõ ràng cự tuyệt đầu hàng, vậy thì chỉ có một con đường chết rồi, bởi vậy bữa cơm trước lúc chặt đầu này ông ta cũng ăn có chút an ổn.
Chờ sau khi ông ta ăn xong, người hầu cẩn thận thu dọn xong bát đũa.- Công công chờ đợi chốc lát, chủ nhân nhà tôi sắp tới gặp công công rồi.
- Được, xin tùy ý.
Ngụy Trung Hiền không có bất kỳ kinh ngạc nào.
Đợi lát nữa phải gặp chủ nhân của mình là ai nào? Chẳng lẽ là Triệu Tiến?
Nếu như là Triệu Tiến vậy cũng tốt, ông ta ngay mặt lên án nghịch tặc này một phen, chỉ là chính ông ta cũng biết, đây khả năng không lớn.
Suy đoán của Ngụy Trung Hiền rất nhanh liền có được kết quả.
- Thôi Văn Thăng! Khi nhìn thấy khuôn mặt của đối phương, Ngụy Trung Hiền không kìm nổi thất thanh nói.- Không ngờ là ngươi!
Đúng vậy, người tới cũng chính là nói chủ nhân căn nhà này, lại là Thôi Văn Thăng đầu phục Triệu Tiến.
Đối với tên Thôi Văn Thăng bán chủ cầu vinh này, ông ta lúc đầu ở Bắc Kinh cũng hận tới nghiến răng, nhưng từ sau khi suy tàn, trong lòng của ông ta ngược lại phai nhạt không ít, mỗi người đều có chí hướng của mình mà thôi, thì như thế nào đòi hỏi người người đều không sợ chết cũng không cầu vinh hoa đây?
Thôi Văn Thăng cũng là không ngừng đánh giá Ngụy Trung Hiền, sau đó thở dài thật mạnh.
- Công công chịu khổ! Y một mặt thở dài, một mặt đi tới bên bàn.
- Có khỏe không! Ngụy Trung Hiền để tùy ý y ngồi ở bên cạnh mình.- Lên lên xuống xuống là chuyện thường xảy ra, chúng ta mất chân cũng chẳng trách được người khác.
- Công công ngược lại nhìn rộng mở rồi.
Như thể cảm nhận được lạnh nhạt của Ngụy Trung Hiền, Thôi Văn Thăng lại cười khổ một cái.- Thằng oắt con Sùng Trinh kia nghe lời dèm pha, nhất định phải lấy tính mạng công công, chính ngay cả thánh chỉ cũng làm ra sẵn rồi. Cuối cùng ta chờ đúng lúc, hộ vệ mạng của công công a!
- Mạng của ta vốn chính là của hoàng gia Đại Minh, nếu thiên tử muốn, lấy thì càng tốt, ta cũng không lời nào để nói. Ngụy Trung Hiền lại lắc đầu cũng không có tỏ vẻ cảm kích.
Thôi Văn Thăng nhìn sắc mặt ác liệt của Ngụy Trung Hiền, trên mặt đột nhiên đã hiện lên một tí xấu hổ, tiếp đó muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ là thở dài.
- Ai… ài… Công công… công công vẫn là phẫn nộ tôi phải không?
- Mỗi người đều có chí hướng của riêng mình, ta cũng không có lời nào nói với ngươi. Ngụy Trung Hiền lắc đầu.- Coi ngươi bây giờ đang ở nơi Triệu Tiến dường như rất đắc thế a.
- Đắc thế còn tốt, chỉ là lấy được một chút việc sai vặt mà thôi, gắng gượng xem như lọt vào mắt xanh của Triệu Tiến. Thôi Văn Thăng cười.
- Công công chớ nên giễu cợt tôi.
- Giễu cợt? Ầy ta sao dám? Ngụy Trung Hiền cười khổ một cái.- Ta hiện giờ chẳng qua là tù nhân mà thôi, nào có thân phận giễu cợt ngươi?
- Tù nhân? Công công cũng nghĩ sai rồi. Thôi Văn Thăng lắc đầu.- Đại Minh không dung tha cho công công, nhưng nếu công công đã tới Từ Châu, vậy dĩ nhiên đã an toàn không lo, công công cũng nên an tâm.
- An tâm? Nếu ta đã bị bắt tới nơi này, vậy phải bài bố như thế nào cũng tùy ý các ngươi. Ngụy Trung Hiền thẳng thừng mở lời.- Chỉ là ta phải nói rõ ràng, muốn ta đầu hàng Triệu Tiến đó là tuyệt đối không được!
Thôi Văn Thăng nhìn Ngụy Trung Hiền, lại giật mình, bỗng dưng bật cười.
- Công công, vẫn là nghĩ sai rồi.
- Sao?
Ngụy Trung Hiền có chút nghi hoặc.
- Tiến gia vốn dĩ cũng không muốn chiêu hàng công công a. Công công chỉ cần ở nơi này yên ổn sống cuối đời là được rồi, không cần phải làm gì khác nữa. Thôi Văn Thăng cười khoát tay áo.- Lần này nghe nói công công gặp nạn, cho nên tại hạ cầu xin, muốn để cho Tiến gia phái chút tướng sĩ đón công công sang. Tiến gia đáp lời, nói xem thấy phần trung thành làm tùy tùng của ta, liền tiện tay đi làm mà thôi. Đây mới cứu kịp công công tới đây.
- Tiện tay mà thôi…
Cái này đến lượt Ngụy Trung Hiền giật mình.
Ông ta lúc này mới hiểu, hóa ra Triệu Tiến vốn dĩ không có xem mình, càng không có xem triều đình Đại Minh vào trong mắt, thiên hạ này, đã bị hắn nhìn thành vật trong túi rồi.
Ngay sau khi nhận ra Triệu Tiến có bao nhiêu đáng sợ, ông ta coi Triệu Tiến là đại địch sinh tử, nhưng…hắn hiện giờ hoàn toàn không có để mình vào trong mắt.
Loại tư vị này thật sự khiến người ta khó chịu tới đau lòng.
- Cho nên, công công không cần nghĩ nhiều nữa, cứ việc an lòng ở chỗ này nghỉ ngơi đi. Xin yên tâm, nơi này tuyệt sẽ không buộc công công làm chuyện nhàm chán gì. Thôi Văn Thăng vẫn mỉm cười.- Từ Châu bên này đoạt thiên hạ đã là chuyện nước chảy thành sông, không cần phải làm nhiều thủ đoạn nhàm chán như vậy.
Tuy rằng trong miệng là khuyên Ngụy Trung Hiền, nhưng trong giọng nói của y lại cũng tràn đầy một cỗ khoe khoang, dường như thiên hạ đối với Triệu Tiến mà nói thật đã dễ như trở bàn tay.
Được rồi, đúng là như vậy.
Ngụy Trung Hiền đột nhiên cảm thấy yếu hầu có chút khô đắng.