Sau khi nhìn ánh mắt như tro tàn kia, Tề Vọng chỉ cảm thấy trong lòng huyết khí cuồn cuộn, rất là khó chịu, không kìm nổi lui về phía sau mấy bước, mặc kệ bụi cỏ một lần nữa đem người đáng thương kia che dấu đi.
Tuy rằng gần đây khí trời rất lạnh, trì hoãn tốc độ hư thối của xác chết, nhưng nếu xác chết còn giữ được như vậy, đã nói lên ông ấy hẳn là mới chết đi khoảng mấy ngày nay thôi, thậm chí có lẽ ông ấy chính là một trong đám lưu dân mà mấy hôm trước đã xông qua phong tỏa chạy tới Từ Châu, đã từng đối mặt qua với mình.
Nếu không phải là bởi vì sau khi mình bị níu lại một cái, chỉ sợ khắp thiên hạ này không ai biết được ông ta đã chết ở chỗ này rồi.
Cũng không có ai đi bận tâm.
Một loại cảm xúc chua xót khó hình dung được, ở trong lòng người thanh niên này kích động lên.
- Đi thôi, chớ nên trì hoãn nữa. Lúc này, Lưu Tùng Bình ở bên cạnh gã bình tĩnh mà thúc dục gã nói.- Hiện giờ thế thời này... Hừ, có chỗ nào mà không có người chết đây?
Theo thúc giục của Lưu Tùng Bình, Tề Vọng hơi hơi ngẩng đầu lên nhìn đường đi, con đường này khi nhìn qua giống như trống trải không có gì cả, nhưng... nhưng dọc theo con đường này có bao nhiêu xương trắng đã nhét đầy bên trong đó?
Gã nhấc chân định đi, nhưng bàn chân lại nặng như thiên quân vậy, bước chân tự nhiên bất động. Phóng mắt nhìn lại, âm âm u u, giống như có yêu ma quỷ quái gì đó núp trong bóng tối vậy.
- Tam thúc, thiên hạ này... Vì sao lại bị biến thành như thế? Sau khi ngây người một lát, Tề Vọng bật thốt lên mà nói.- Phải làm thế nào để cho thiên hạ được tiếp tục thái bình đây?
- Ngươi hỏi ta, ta làm sao biết được... Lưu Tùng Bình nở nụ cười gượng.- Đến hỏi Ngụy công công đi, ông ta dù sao cũng từng giữ qua nước đấy, có lẽ ông ta biết được.
- Ngụy công công. Lưu Tùng Bình vốn định qua quýt lấy lệ thôi, nhưng bởi vì tâm trạng của Tề Vọng quá mức tích tụ kích động, lại coi như là thật vậy, hướng tới Ngụy Trung Hiền đứng ở nơi xa hét lên.- Thiên hạ này, vì sao bị biến thành như vậy chứ?
Đây một là trưng cầu, một là chất vấn, kèm theo gió lạnh, thẳng tắp thổi ngay vào bộ ngực của Ngụy Trung Hiền. Khiến ông ta không tự chủ được lui về phía sau một bước.
Tiếp theo, ông ta ngẩng đầu lên, ngắm nhìn bầu trời mênh mông khắp nơi một cái, cuối cùng chỉ thở dài.
- Ta đã có lỗi, chỉ vì ta đã không giữ gìn tốt thiên hạ này, khiến nó rơi vào tình trạng này, ngươi muốn mắng thì cứ chửi mắng ta đi, ta quyết sẽ không đáp trả đâu.
- Ông có lỗi... Ai cũng biết ông có lỗi rồi! Ta hiện tại là đang hỏi phải xử lý như thế nào? Làm sao để cho thiên hạ tiếp tục thái bình!
Tề Vọng lớn tiếng quát hỏi.- Khi ông phụ tá thiên tử đã làm điều trái ngược, gây thiệt hại cho thiên hạ này, bây giờ ông một câu có lỗi là bỏ qua sao? Ông đừng có mà mơ, thiên hạ này nếu do ông phá hư, vậy ông phải tìm cách biến nó trở lại như xưa chứ!
- Biến trở lại, làm sao mà đi biến trở lại được nữa? Ngụ̣y Trung Hiền buồn cười nói.- Tiểu ca, ta kính ngươi là một hán tử nhiệt thành, ngươi muốn nghe lời nói dối hay là muốn nghe lời nói thật lòng đây?
- Vậy lời nói dối là gì? Lời nói thật lòng lại là gì nữa?
Tề Vọng không bỏ qua cũng không thuông tha tiếp tục đi hỏi nữa.
- Lời nói dối? Đó chính là tất cả lỗi lầm đều do ta gây ra đấy, là ta đã dẫn dắt một lũ kẻ phản bội cả ngày chính sự không làm, lấy bại hoại thiên hạ Đại Minh thành nhiệm vụ của mình... Trong giọng nói của Ngụy Trung Hiền từ từ tăng lên một vẻ châm biến.- Chính nhân quân tử trong triều bởi vì gian đảng của ta mà đánh mất ý chí, thế cho nên chỉ đành trơ mắt đi nhìn thiên hạ bại hoại, cho nên chỉ cần bắt được ta, để cho chính nhân quân tử lên giữ nước, thiên hạ sẽ tốt hơn.
Tề Vọng hỏi ngược lại.- Vậy lời thật lòng là cái gì?
- Lời nói thật lòng? Ngươi thật sự muốn nghe sao? Vẻ tự giễu của Ngụy Trung Hiền càng lúc càng đậm.- Lời nói thật lòng chính là bắt được một mình ta, thiên hạ như thế nào vẫn sẽ như thế thôi, triều đình như thế nào vẫn sẽ như thế đó! Thế thời này chính là như thế, không tốt lên nổi nữa!
Thấy Tề Vọng không tin gì mấy, Ngụy Trung Hiền lại nói tiếp.
- Tiểu ca, ngươi cũng biết đấy, thiên hạ Đại Minh này, sao lại chỉ vì một mình ta là đem toàn bộ bại hoại được? Chẵng lẽ trước khi ta lên cầm quyền, thiên hạ này đã rất tốt rồi sao? Quan ngoại Kiến Châu, quan nội Từ Châu, bên nào không phải là đợi cho ta đắc thế rồi mới đi làm hại một phương sao? Cả triều văn võ, lại có người nào không phải là đợi cho ta sau khi đắc thế mới ăn hối lộ làm chuyện trái phép, ngồi không ăn bám hay sao? Ta lúc ấy chỉ là nỗ lực lo liệu mà thôi, nếu nói ta từng có lỗi quả thật ta là có lỗi, nhưng nếu nói là tệ nạn các triều đại kéo dài lâu ngày đều thêm vào trên người ta mà nói, bả vai này của ta, thật sự là gánh vác không nổi... Không tin thì ngươi hãy nhìn lại đi, khi ta đi rồi, hiện giờ cả triều văn võ, lại có mấy người tốt hơn bao nhiêu so với đám gian đảng của ta? Chẳng lẽ khi ta không còn, tai họa như ngày hôm nay sẽ ít đi sao? Nhưng ta thật ra lại cảm thấy thiếu đi ta còn thúc giục bọn họ làm chút chuyện gì đó, hạng người ngồi không ăn bám chỉ biết sẽ càng ngày càng nhiều.
Tiếp theo, Ngụy Trung Hiền lại thở dài.- Tiểu ca, chúng ta dọc theo đường đi đã rời xa như vậy rồi, tuy rằng ta nhìn ra được ngươi đối với ta lòng đầy oán giận, nhưng dù sao ngươi vẫn rất là tận tâm tận lực đi hộ tống ta, cho nên ta vẫn muốn khuyên ngươi một câu, thiên hạ của Đại Minh... Đã đến lúc như nước sông ngày một rút xuống rồi.
Nhìn thấy đối phương nói đến hợp tình hợp lý như thế, vẻ mặt của Tề Vọng lập tức đỏ lên.
- Ai, Vọng ca nhi, ngươi cần gì phải lo nhiều đến như vậy? Đúng lúc này, Lưu Tùng Bình ngay bên cạnh đột nhiên thở dài một hơi.- Thế thời này chính là như thế, ngươi hãy thừa nhận đi! Thiên hạ như thế nào, ta và ngươi lại làm được những gì? Hãy làm tốt chuyện của mình cần làm thì được rồi... Đi thôi, đi thôi, đừng ngừng lại nữa.
Sắc mặt của Tề Vọng lại càng nóng bừng lên.- Đại Minh đã đến nước này rồi, ngài mặc kệ nó, ta cũng mặc kệ nó, vậy người nào lo được cho nó đây? Chúng ta cứ trơ mắt đi nhìn thiên hạ của Đại Minh ngày một tiêu vong, cứ trơ mắt đi nhìn nhiều người như vậy biến thành cô hồn dã quỷ sao? Ngài nhìn lại đi... Ngài nhìn lại đi, dọc theo trên đường đi chúng ta đã thấy được bao nhiêu người bao nhiêu chuyện bi thảm? Ta không muốn nhìn thấy cảnh này nữa!
Cái câu "Ta không muốn nhìn thấy cảnh này nữa" nói tới xé ruột xé gan, thế cho nên Ngụy Trung Hiền và Lưu Tùng Bình vốn còn định nói gì đó trong lúc nhất thời đều ngậm miệng lại.
- Cũng tốt, cũng tốt, người trẻ tuổi có chút nhiệt huyết là chuyện tốt, lòng mang thiên hạ không có gì là không tốt cả.