Đây quả thực là hai tòa pháo đài, có những pháo đài này đi che chở, quả thật không cần phải lo lắng kỵ binh Thát giặc sẽ tiến tới phía trước tập kích quấy rối, ngay khi nhìn thấy hai khẩu pháo đài này, bọn họ cảm thấy đã nắm chắc phần thắng rồi.
Ở phía xa đã thấy được đại đội nhân mã Nữ Chân Kiến Châu, tuy nhiên các doanh trại vẫn không dám tiến tới, cuối cùng vẫn rút về bên trong thành trì, Trần Kế Thịnh đoán được tâm tư của bọn họ, chính xác là khó cả hai đường, không ra ngoài thì chỉ ngồi nhìn đại quân tiến lên bờ tấn công thành trì, nhưng nếu bước ra ngoài, vì bọn họ đã chứng kiến qua uy lực của đại bác, cho nên biết được sẽ đỡ không nổi, qua đây chỉ có kết quả là chịu chết thôi.
Sau khi hơn hai ngàn binh lính lên bờ, ngoài thành Phuục Châu ngược lại trở nên yên tĩnh, Nữ Chân Kiến Châu ra khỏi thành cũng đã lui về thành trì, dựa vào thành kiên cố mà chống cự, đây là cách làm an toàn nhất, cũng là mánh khóe được nắm chắc nhất, lúc này cũng chỉ lựa chọn cách làm như vậy.
Đối phương co đầu rút cổ không ra, nên cử động của Triệu Gia Quân cũng thong dong nhiều hơn, trước tiên ở cảng thiết lập lên doanh trại, không chế lối liên tiếp với đường biển, sau đó từng khẩu từng khẩu đại bác được đỡ xuống từ trên thuyền, còn có thêm trâu ngựa kéo túm lấy đại bác. Khổng Hữu Đức và Cảnh Trọng Minh vốn định xắn tay áo lên, muốn đợi đến lúc công thành kích chiến đi thể hiện vẻ dũng mãnh của nhà mình. Hỏa khí các ngươi sắc bén, đội ngũ các ngươi chỉnh tề, nhưng đánh nhau bằng đao thương thật sự, chúng ta cũng không thua kém với các ngươi đâu, nhưng khi thấy hai mươi khẩu đại bác được đưa lên bờ, bọn họ cũng không còn lòng dạ đi chiến đấu ác liệt rồi.
- Đây cũng đâu cần phải chúng ta xuất trận nữa... Những người Kim Châu đã chứng kiến qua hỏa pháo của Triệu Gia Quân, nên trong lòng đều biết rõ.
Lần này trên thuyền không có súc vật trâu ngựa nhiều như vậy, gia súc lớn mang theo đều dùng trên trọng pháo, đại pháo sáu cân tây và đường kính nhỏ hơn cũng cần người ở phía trước kéo túm lấy, cứ tưởng rằng công việc nặng nề này sẽ rơi trên đầu nhà mình, nhưng không ngờ binh lính Triệu Gia Quân cũng tham gia vào làm việc luôn, thậm chí ngay cả liên trưởng cũng ra sức đi đẩy phụ, cách làm như vậy lại khiến cho thủ quân Kim Châu bất ngờ không thôi.
- Đánh trận của Triệu gia quânTừ Châu không được sảng khoái lắm, dùng đao thương thật sự thoải mái đi chém giết cũng không được nhiều lắm, chỉ là công việc khuân vác nặng nhọc thôi!
- Bớt nói mấy câu đi, không nhìn thấy các võ tướng Triệu Gia Quân đang ở đó bận rộn sao? Mà ngay cả Trần Thăng kia cũng đi xuống giúp một tay rồi, chúng ta còn nói gì nữa chứ, mau làm việc đi!
- Làm việc thì làm việc, ở đây cũng đâu giống như là đánh giặc, rõ ràng là đang xây thành, tới một chỗ lại xây một chỗ, chỉ được ở lại vài ngày, mệt nhọc như vậy để làm cái gì chứ.
************
Sau khi tất cả trang bị được chuyển đến dưới thành Phục Châu, sắc trời đã đen tối, cửa thành Phục Châu đã ép chặt, cho thấy Nữ Chân Kiến Châu đã làm xong sẵn sàng thủ vững, bất kể là Nữ Chân Kiến Châu hay là Triệu gia quân, khi đánh đêm đều sẽ có mạo hiểm rất lớn, làm sao đi nữa cũng phải đợi qua đêm nay.
Vốn tưởng rằng là đóng quân tạm thời, lại không ngờ Triệu Gia Quân rất là nghiêm túc đi xây dựng doanh trại, từ đào móc hầm trú ẩn, cho đến xây dựng hàng rào, và hố sâu chứa đựng thuốc nổ, thậm chí còn có con đường tiến quân tạm thời cho đại quân, đều không có chút cẩu thả, vùng đất Kim Châu và Phục Châu quanh năm suốt tháng giằng co chinh chiến, dân chúng không phải bị mang đến các nơi gan ruột của đất Liêu, thì là chạy tán loạn không còn bóng dáng, muốn triệu tập dân phu là điều không tưởng, tuy nhiên những quân coi giữ trước kia của Kim Châu lại không biết được một điều, mặc dù có dân phu tráng đinh, đám binh sĩ của Triệu Gia Quân cũng phải tham gia lao dịch, thậm chí làm các công việc so với dân phu tráng đinh nhiều hơn rất nhiều nữa.
Mặc dù không có tham gia qua mấy lần chiến đấu của Triệu gia quân, nhưng tất cả mọi người đều chứng kiến qua uy lực đại pháo đến cỡ nào, nghĩ thầm rằng cũng đã kéo đại pháo tới dưới thành rồi, chỉ cần oanh đánh qua đó, thì ai ngăn cản nổi, trận chiến này cuối cùng là thắng chắc rồi, tội gì phải vất vả đi xây dựng doanh trại chứ.
Trên thành Phục Châu vẫn thường xuyên có người đi lại, các thám tử dùng để giám sát các cổng thành khác không ngừng trở về hồi báo, nói rằng kỵ binh Thát tử không ngừng chạy đến phía bắc, cho thấy rõ ràng là đang báo nguy cầu cứu, nhưng đại đội binh mã vẫn ở trong thành không hề nhúc nhích.
Sau khi doanh trại xây dựng hoàn bị, sắc trời đã tối, thủ quân giữ trên đầu thành và doanh trại dưới thành, đều có ánh lửa được đốt lên, bất kể như thế nào đi nữa, cuộc chém giết đẫm máu cũng sẽ bắt đầu ở sáng sớm ngày thứ hai, tối nay mọi người ngủ ngon giấc rồi.
Từ đổ bộ đến dựng trại, Triệu Gia Quân từ trên xuống dưới đã vô cùng mệt mỏi rồi, sau khi sắp xếp xong công việc thay phiên canh trực, các doanh trại cũng đã bắt đầu đi nghỉ ngơi, nhưng đám người Trần Kế Thịnh và Trương Bàn lại không dám đi ngủ.
Với Nữ Chân Kiến Châu đánh qua nhiều năm như vậy, võ tướng quân Minh xuất thân đất Liêu này không dám có một tí sơ suất, nếu ở trong thành, có tường thành và rãnh sâu phòng hộ, còn yên tâm được chút, nếu như đóng quân dã chiến, vậy biến số nhiều lắm, nhân số Nữ Chân Kiến Châu đánh đêm nhiều hơn so với quân Minh, hơn nữa đều là người thiện chiến không sợ chết, thường xuyên làm cho doanh trại quân Minh bị sụp đổ trong ban đêm, không có đường đường dã chiến đã bị thất bại thảm hại rồi.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn vốn định đi nhắc nhở Trần Thăng, nhưng chần chừ mãi sau đó cũng không có nói ra, làm người đầu hàng, khi nói chuyện làm việc phải biết giữ chừng mực, thân là tướng bại quân, với lại còn thuakém xa với lữ yếu bên Triệu Gia Quân, nếu luôn đi nói lời đề nghị, khó tránh khỏi sẽ bị đối phương nghi kỵ không vui.
Hơn nữa khi xây dựng doanh trại xem ra hòan bị, Triệu Gia Quân chỉnh thể lại nghiêm túc, cho dù bị giặc Thát tập kích về đêm, chỉ cần ứng phó kịp thời, cục diện còn khống chế được, kết quả sẽ không có xảy ra tai nạn gì cả. Đám người Trần Kế Thịnh không đi ngủ, chính là bởi vì trong lúc xảy ra chuyện gì cũng ứng phó kịp tiếp thêm thật nhiều sức mạnh.
Suy nghĩ trong đáy lòng của Trần Kế Thịnh, thật ra rất hy vọng Triệu Gia Quân bị thiệt thòi một chút, cũng không phải nói là bản thân mình có bất mãn gì với Triệu Gia Quân, Trần Kế Thịnh cảm thấy đội quân tuổi trẻ này luôn luôn thuận buồm xuôi gió. Trên chiến trường là tàn khốc, huyết chiến của đất Liêu và Thát giặc thì lại càng thêm tàn khốc, nếu bắt đầu khá như ý, chẳng may bị thất bại gì mà nói, rất dễ dàng không gượng dậy nổi, thật ra bắt đầu chịu chút thiệt thòi nhỏ, sau này sẽ thận trọng đối đãi, lâu dài đi xuống xem ra tốt hơn.
Sau khi đóng quân, Trần Kế Thịnh và đồng bọn đã thở dài khi thấy đồ vật bên này quá phong phú, trên lều cũng không có thấy được một tí dấu vết may vá, Triệu Gia Quân này cuối cùng có bao nhiêu tiền bạc, chẳng lẽ tất cả vũ khí trang bị của các doanh trại đều là đồ mới hết sao? Chẳng lẽ tất cả những thứ này đều là từ trên trời rơi xuống sao?