Chúng ta bất quá chỉ là Tiểu kỳ nho nhỏ mà thôi, thật đủ để đảm đương loại trọng trách này sao? Tề Vọng tuổi trẻ, một khắc nhận trọng trách kia, trong lòng liền lóe lên một chút nghi hoặc.
- Xem bộ dạng ngươi bình thường tùy tiện, không nghĩ tới lại có chút nội tâm à? Song, khác với ngưng trọng của gã, Lưu Tùng Bình trái lại thoải mái tự tại hơn nhiều, vẫn không nhanh không chậm uống một chén rượu.- Như thế nào, Vọng ca nhi, ngươi đây là đang sợ sao?
- Sợ… làm sao lại như vậy được?
Khuôn mặt Tề Vọng đỏ lên.- Không sai, những tặc nhân Từ Châu đó đúng là vô cùng hung ác, thế nhưng ta thực không sợ bọn họ, cùng lắm… cùng lắm thì đưa một mạng thôi. Nhưng mà… nhưng mà thúc nghĩ a, mạng hai người chúng ta là chuyện nhỏ, nếu như là trễ nãi trọng trách triều đình giao xuống thì làm sao bây giờ?
- Phải bình tĩnh, tiểu tử, vấn đề ngươi nghĩ đến triều đình không biết sao? Lưu Tùng Bình vẫn cười cười, - Ngươi yên tâm, phía trên đã nghĩ được. Chúng ta không phải từ kinh thành đi thẳng ra Phượng Dương, mà là đi dọc theo đường khác đi vòng qua, xuôi nam mà không cần đi qua vùng đất Triệu Tiến kiểm soát, chờ đến Nam Trực Lệ xa hơn về phía, cẩn thận tiến vào ranh giới Phượng Dương. Dọc theo đường đi chúng ta sẽ cầm điệp văn* (công văn mật) lên đường, quan phủ ven đường đều sẽ liên thủ với chúng ta.
Nghe được thúc thúc nói như vậy, Tề Vọng cuối cùng cũng hơi chút thả lỏng xuống.
- Nhưng… Nhưng cho dù như thế này, nhưng hai người cũng quá ít rồi sao?
- Ít người mới tốt a!
Lưu Tùng Bình cười uống một chén rượu.- Ngươi ngĩ a, nếu như nhiều người, thanh thế dọc đường của chúng ta bao lớn, không kinh động người ở bên địa giới của Triệu Tiến sao? Nếu như kinh động người của Triệu Tiến, chúng ta muốn đem Ngụy công công đến Phượng Dương đúng là khó khăn rồi…
Thì ra là thế, nói thẳng ra là sợ kinh động Triệu Tiến a. Sau khi tỉnh ngộ, là một loại tức giận khó nói rõ được.
Triều đình… triều đình lại sợ tặc nhân Triệu Tiến này đến mức độ như vậy rồi!
Đại Minh muốn đày một Thái giám, còn phải bận tâm đến tặc nhân Triệu Tiến này, hai trăm năm huy hoàng, từ lúc nào lại xảy ra loại tình trạng này vậy?
Cảm thấy một loại sỉ nhục, khiến tay y có chút trở nên run rẩy, thật vất vả mới đem chén rượu trong tay uống cạn.
Một loại sỉ nhục như vậy, rốt cục là ai mang đến hay sao?
Đối với người trẻ tuổi này mà nói, đáp án dĩ nhiên là vô cùng rõ ràng.
- Ngụy Trung Hiền… Ngụy Trung Hiền… Đều do cái khi quân này mắc lên, gian hoạn bại hoại quốc sự như vậy, Đại Minh mới rơi đến nước này đấy! Rượu vào trong bụng, đưa cơn giận dữ lên, khiến y khó tự uất ức vỗ một cái thật mạnh xuống bàn, văng rượu khắp nơi.- Nếu không phải là bởi vì ông ta, tặc nhân Triệu Tiến kia làm sao kiêu ngạo đến như vậy? Như thế nào lại mang đến cho thiên hạ đại nạn như thế này? Kẻ gây loạn nước nhà, chính là những hoạn quan này!
Cuối cùng gã vẫn giữ được một tia lý trí cuối cùng, không giống như Phàn tướng quân Phàn Trung năm đó chùy giết chết đại Thái giám Vương Chấn mà hô lên
- Nguyện vì thiên hạ trừ khủ tặc nhân!
Nhưng mà ngay cả như vậy, loại lời này cũng làm Lưu Tùng Bình cả kinh rồi.
- Vọng ca nhi, nói cẩn thận! Ông ta buông chén rượu xuống, đè tay Tề Vọng lại.- Ngươi… ngươi đừng nói ra những lời này, may là ở chỗ này của ta nói, nếu như nói ở bên ngoài, ngươi… ngươi còn muốn lăn lộn sao?
Đúng vậy, thân là hạng người nho nhỏ bên trong Cẩm Y Vệ, là không dám tùy tiện mắng Thái giám đấy, phải biết rõ Đề đốc của Đông Xưởng là thái giám, mà Đông Xưởng kỳ thực chính là điều động người từ Cẩm Y Vệ, thậm chí nhiều khi giống như là cấp trên của Cẩm Y Vệ, giống như trước đây là Ngụy Trung Hiền, tay nắm Đông Xưởng, khi thân thiết dựa lưng vào thiên tử, càng không phải là dáng vẻ độc ác ngút trời hay sao?
Nếu như là loại lời mắng giận hoạn quan mà truyền ra ngoài, cho dù không nguy hiểm tính mạng, tiền đồ của gã ở trong Cẩm Y Vệ cũng xem như là xong đời.
- Thúc, ta biết rằng… ta cũng đều biết… chính là cơn tức trong lòng này quá… quá khó chịu!
Tề Vọng lộ vẻ bi thương lắc lắc đầu.- Triều Đại Minh có ân nuôi dưỡng tổ tiên chúng ta nhiều năm như vậy, nhìn thấy tình trạng bây giờ, ta… ta sao nhẫn tâm a!
Thê thảm và phẫn hận trong chuyện này, chỉ sợ cũng chỉ có Lưu Tùng Bình thân thế và cảnh ngộ đồng dạng như gã mới đủ hiểu được.
- Ai, hài tử, ngươi đây sao phải khổ vậy chứ? Rõ ràng là uống chút rượu, không phải nói loại việc không vui này. Sau khi trầm mặc một hồi lâu, Lưu Tùng Bình lại thở dài.- Chúng ta cũng giống nhau, người nào không hy vọng thiên hạ Đại Minh bình an nào? Nhưng mà…
- Nhưng nói những lời này lại có hữu ích gì đâu nào? Ân huệ triều đình nuôi dưỡng chúng ta nhiều năm, chúng ta tận trung là được rồi. Còn nói thêm nữa, ngươi không phải vừa mới nói tất cả sao? đương kim hoàng đế bây giờ là thánh thiên tử tại vị, đại thần chủ quản triều đình lại trong sạch, chung quy còn có lúc lần nữa mở ngày mới. Lời nói xui xẻo này, ngươi nói cho ta nghe một chút coi như xong, nhưng đừng nói lại với người khác.
- Vâng, thúc, con hiểu rồi… Sau khi nghe lời khuyên của Lưu Tùng Bình, tâm tình Tề Vọng cuối cùng cũng khá hơn được một chút.
Gã cầm lấy bầu rượu, tính lại rót cho mình ly rượu, kết cuộc lại phát hiện trong bầu rượu đã không còn gì cả, vì thế gã tiu nghỉu mà đem bầu rượu ném xuống bên cạnh.
- Hết rượu rồi sao? Như thế cũng tốt… Lưu Tùng Bình ánh mắt có chút say lờ đờ mê man rồi, nhưng tinh thần ngược lại lại tốt hơn nhiều.- Vọng ca nhi, vài ngày sau chúng ta sẽ động thân, những ngày này con sửa soạn trước một chút, xem chừng lần này đường rất dài, phải đi rất lâu đấy. Tuy nói rằng dọc đường sẽ có quan phủ cung ứng, nhưng chúng ta vẫn nên cẩn thận tránh để xảy ra sai xót gì.
- Người nói đúng, con chính là lo lắng việc này! Tề Vọng gật đầu nhẹ một cái.- Lần này chỉ có hai người chúng ta, cho nên chúng ta ngàn vạn lần phải cẩn thận, đợt này người cũng đừng uống rượu nữa… Người khác con ngược lại không sợ, chỉ có điều Ngụy Trung Hiền tuy gian trá, nhưng ông ta đối với việc của triều đình rõ như lòng bàn tay, còn có không biết bao nhiêu bè đảng đang chờ Đông Sơn tái khởi. Nhưng chúng ta trên đường mất Ngụy Trung Hiền, vậy thì chết vạn lần cũng không chuộc nỗi rồi!
Đây quả thực là không phải là lo lắng. Ngụy Trung Hiền lúc trước địa vị cao như vậy, cầm quyền ở giữa trung ương Đại Minh lâu như vậy, hiển nhiên là biết rõ tình hình bên trong Đại Minh, nếu như ông ta rơi vào trong tay của Triệu Tiến, ngược lại vì Triệu Tiến mà dốc sức, Triệu Tiến kia chỉ e là như hổ mọc thêm cánh rồi.
- Đó là hiển nhiên. Lưu Tùng Bình gật đầu một cái, sau đó đi xuống giường, đến bên cạnh tủ quần áo lấy ra bộ y phục của mình, bắt đầu mặc từng món một lên.- Chỉ có điều, con yên tâm, giao tình con và ta như vậy, ta có liều cái mạng già này, cũng sẽ bảo vệ cho con chu toàn.
- Tam thúc, lời này sao lại nói như thế? Con là cháu của ngươi, hẳn phải là ta bỏ mạng để bảo vệ người mới đúng chứ. Tề Vọng nắm bả vai của Lưu Tùng Bình.- Người cũng đã từng tuổi này, hẳn là phải cần con chăm sóc người!