Ngay sau khi bọn họ đi được một đoạn, Ngụy Trung Hiền cũng từ đằng sau một gốc cây đại thụ vọt ra, đi theo trong đám người bọn họ.
- Để cho công công chịu vất vả rồi! Lưu Tùng Bình ôm quyền, nói tiếng cáo lỗi với Ngụy Trung Hiền.
- Không sao, không sao. Ngụy Trung Hiền lắc lắc đầu.- Quý điệt nhi nóng lòng vì nghĩa, tâm địa nhân thiện, ta đây khâm phục còn không kịp, sao sẽ phải tức giận chứ? Lại nói, bọn ngươi là muốn lấy tính mạng đánh nhau, sao còn lo lắng cho ta được?
Tiếp đó, ông ta lại lo lắng liếc mắt nhìn Tề Vọng, - Quý điệt nhi không có sao chứ? Ta đây nhìn trên thân y bị thương rất nặng, cần trước tiên nghỉ ngơi hay không?
- Trước mắt thân nơi hiểm địa, làm sao còn có rỗi rãi nghỉ ngơi? Lưu Tùng Bình quét mắt nhìn đại hán ủ rũ theo sát đằng sau bọn họ một cái, sau đó cười khổ lắc đầu.- Chỉ đành đi tiếp một đoạn, lại tìm được một nơi qua đêm. Có đau hơn nữa cũng phải nhịn.
- Ta xem y đường lúc còn trẻ, thân thể xương cốt cường tráng, y hẳn nhịn đau được.
Mắt thấy đối phương có chút bận lòng, Ngụy Trung Hiền thoáng nói ra lời an ủi ông ta.- Ta đây lúc đầu thấy thân thủ của ngươi, đã là vô cùng khâm phục rồi, không ngờ tới thân thủ của cháu trai ngươi cũng lợi hại như vậy a. Một người đấu với một đám người kia cũng khá là lâu như vậy! Cẩm Y Vệ phái hai người các ngươi tới hộ tống ta một đoạn đường này, ta đây lúc đó chỉ nghĩ lần này Cẩm Y Vệ chỉ là làm việc chiếu lệ mà thôi, ngược lại không ngờ bọn họ dụng tâm như vậy.
- Công công khen trật rồi! Tuy rằng chiếm được khích lệ của Ngụy Trung Hiền nhưng Lưu Tùng Bình vẫn là thần sắc không biến đổi, chỉ là lạnh nhạt cúi thấp đầu.
Sau khi đi được một đoạn đường, đợi xác thật không ai đuổi theo, Lưu Tùng Bình cầm ra một đoạn dây thừng, cột đại hán này vào bên cạnh một thân cây.
- Thủ hạ của người ngài mai sẽ đuổi theo tới đây, đến lúc đó bọn chúng dĩ nhiên sẽ giải cứu ngươi. Nói xong, Lưu Tùng Bình cầm lấy đao tới gác ở trên cổ đại hán.- Lần này coi như xong, tha cho ngươi một mạng, các ngươi nếu không thức thời, cứ việc tới nữa!
- Tạ ơn anh hùng tha mạng! Tạ ơn anh hùng tha mạng! Đại hán liên thanh xin tha, cũng không ngừng bảo chứng mình tuyệt đối sẽ không xé bỏ lời hứa, đợi nay mai lại mang người đuổi theo. Qua nét mặt và giọng điệu của y xem lại, Lưu Tùng Bình phán đoán y đã sợ, ít nhất trận này chắc sẽ không đuổi theo trêu chọc.
Sau đó, bọn họ lại lặng lẽ tiến lên, sau khi đi được mấy dặm đường, tới được ven rìa một thị tập, cuối cùng trước khi trời hoàn toàn tối đen, tìm được nơi nghỉ tạm. Chủ quán trước hết thấy thần sắc bọn họ không đúng, còn óc một người trên thân bị thương nhiều chỗ, vốn dĩ không muốn thu những khách nhân này, nhưng Lưu Tùng Bình lộ rõ ra thân phận Cẩm Y Vệ, sau đó còn đưa cho đủ bạc, cuối cùng cũng được vào trọ lại.
Trên nửa đường, Tề vọng cũng đã hai mắt mờ mịt, tuy rằng trước đó Lưu Tùng Bình xoa kim sang dược cho gã, vả lại còn hơi cầm máu, nhưng những vết thương trước đó quả thật có chút nặng, miệng vết thương khắp nơi đều đau tới khiến người ta khó chịu đựng được, chỉ đành dựa vào sức lực ý chí của người trẻ tuổi có được gắng gượng cưỡng ép, gã mới không có ngã xuống. Đợi sau khi tiến vào khách điếm, y rốt cuộc không chống đỡ nổi nữa, vừa tới bên giường đã đổ gục.
Đúng lúc này, Lưu Tùng Bình đẩy cửa ra, cũng đi vào bên trong gian phòng của gã, trên tay của ông ta cầm một lọ thuốc mỡ (cao nóng), hiển nhiên là đem thuốc tới trị thương cho Tề Vọng.
Ông ta xóc lên y phục đã rách bươm của Tề Vọng, sau đó cẩn thận xoa loạn thuốc mỡ lên.
- A! Cảm giác đau đớn khó diễn tả được, đâm chọc vào khiến Tề Vọng không chịu nổi kêu thảm một tiếng.
- A, hiện giờ biết đau rồi sao? Không phải mới vừa rồi còn uy mãnh như hổ sao? Ta xem con còn đánh rất có dáng vẻ a!
Lưu Tùng Bình cũng không có bởi vì Tề Vọng la đau mà dừng lại tay của mình, ngược lại còn vỗ ngực Tề Vọng thật mạnh, khiến gã lại hô đau một tiếng. Sau đó ông ta nặng nề thở dài.- Không phải ta nói ngươi, ngươi tới cái tuổi này rồi, như thế nào còn thích ác đấu! Hiện tại bên ngoài này thật không so được với kinh sư. Bên ngoài chính là nơi chốn binh tai mã loạn, ngươi thật cho rằng ngươi nếu có sơ xuất gì, trong kinh liền có người nói giúp ngươi sao?
- Tam thúc, con cũng không có thích ác đấu, là bọn chúng động thủ với con. Con mới đầu còn nương tay! Tề Vọng có chút không phục.- Con chạy tới chỉ là muốn gọi bọn chúng thả những lưu dân này đi qua mà thôi, bọn họ rất đáng thương.
- Ai kêu ngươi chạy tới sao? Ngươi đã quên ngươi rời kinh làm gì rồi sao? Ngược lại quản việc khắp chốn sao? Lưu Tùng Bình vẫn là nhíu lông mày.- Ngươi có biết vừa rồi có bao nhiêu hung hiểm hay không? Nếu như không phải ta kịp chạy tới, ngươi thiếu chút nữa đã bị bọn họ giết rồi a!
- Con biết rõ… con biết rõ. Tề Vọng rũ xuống tầm mắt.- Nhưng… nhưng những lưu dân này thật rất đáng thương a!
- Thế đạo này, người đáng thương nhiều hơn đi nữa, khắp chốn đều là người đáng thương. Con giúp được người này, giúp được người kia sao? Không không đắp mạng của mình vào thì có hữu dụng gì? Lưu Tùng Bình vẫn tức giận không thôi như cũ.- Con hành hiệp trượng nghĩa như vậy, thật sự cho rằng gặp được cái gì tốt sao? Đừng ngu dại nữa.
Lưu Tùng Bình giọng điệu có chút cổ quái, hình như là thấy cảnh thương tình, nhớ ra chuyện cũ gì đó, mà Tề Vọng cũng không nói thêm nữa, để mặc tam thúc mắng gã.
Lưu Tùng Bình sau khi mắng một hồi, rốt cuộc thay Tề Vọng đổi thuốc trị thương.
- Tốt rồi, chúng ta ở nơi này tĩnh dưỡng hai ngày lại lên đường.
- Hai ngày? Tề Vọng có chút nóng nảy.- Nhưng chúng ta không phải hộ tống Ngụy công công mau chóng chạy tới Phượng Dương ư. Không được khi dễ chậm trễ a.
- Ngươi cũng biết không được khi dễ chậm trễ a! Lưu Tùng Bình lại là đánh thật mạnh một cái, đánh cho gã liên tục kêu đau.- Biết không được chậm trễ vì sao còn muốn gây chuyện khắp nơi? Hiện giờ ngươi bị thương nặng thế này, nghỉ ngơi hai ngày còn không nhất định đủ khôi phục nguyên khí đâu. Còn muốn bây giờ đi nữa sao? Ngươi thật không sợ ngươi xong trận này biến thành tàn phế à?
- Nhưng… nhưng… Tề Vọng vẫn còn có chút chần chừ.
- Đừng nghĩ nhiều như vậy, bên trên cũng không có định sẵn chúng ta nhất định phải ngày nào tới, chỉ nói là muốn khiến chúng ta mau chóng tới mà thôi. Như nay ngươi đã thành như vậy, chẳng lẽ chúng ta còn gắng gượng được sao? Lưu Tùng Bình tức giận ngắt ngang lời của gã.- Tốt lắm, đừng nhiều lời, nghỉ ngơi thật tốt cho ta, lần sau không cần lại như vậy trở ngại việc ban sai là tốt rồi!
Lời nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị, khiến Tề Vọng trong lúc nhất thời không có lời đối đáp.
Ta có phải làm sai rồi hay không?
Một đêm đó, Tề Vọng vẫn luôn trằn trọc khó đi vào giấc ngủ, câu nói kia của tam thúc “Thế đạo này, người đáng thương nhiều hơn đi nữa, khắp chốn đều là người đáng thương. Con giúp được người này, giúp được người kia sao? Không không đắp mạng của mình vào thì có hữu dụng gì?” vẫn luôn lởn vởn ở trong đầu.