Quả thế! Bạch tiên sinh và Hà tri phủ lại lần nữa liếc mắt nhìn nhau.
- Vậy... Nếu không có công văn, xin hỏi Liệt đương đầu làm thế nào chứng minh được triều đình muốn bắt Ngụy Trung Hiền trở về? Bạch tiên sinh hỏi lại.- Không phải là không tin đương đầu, chỉ là sự việc này rất trọng yếu, tuy rằng Ngụy công công bây giờ là thân mang tội, nhưng dù sao cũng từng có vài phần tiếng tăm, khiến cho chúng ta không cẩn thận không được...
Mặt mày Liệt Chiêu lại nhíu chặt hơn, trong ánh mắt chớp lên liên tục, nhưng Bạch tiên sinh vẫn như cũ làm ra vẻ bình thản như không có gì, gã lại nhìn về phía Hà tri phủ, phát hiện đối phương làm ra vẻ như hoàn toàn gửi gắm cho gã thư sinh này, hiển nhiên đã coi gã như là tâm phúc rồi.
- Không sai, nói ra mà không có bằng chứng, trên người chư vị lại có công việc cần phải giải quyết, cẩn thận một chút là không có gì sai trái cả. Một lúc sau, Liệt Chiêu mới làm ra quyết định, sau đó giơ tay từ trong lòng móc ra một phong thư, đưa cho Hà tri phủ.- Tri phủ đại nhân khi đọc xong phong thư này, tự nhiên sẽ hiểu.
Hà tri phủ ngỡ ngàng đi nhận lấy lá thư, sau đó kêu qua Bạch tiên sinh, hai người cùng nhau mở ra lá thư.
Lá thư cũng không dài dòng lắm, sau khi nhìn rõ nét chữ viết trên thư, sắc mặt của hai người đồng thời có chút thay đổi.
Tiếp theo, Hà tri phủ khẩn trương đi tìm chữ ký dưới thư.
Không sai, quả thật không sai, đúng là lá thư của người kia.
- Vậy... Vẻ mặt Hà tri phủ hơi kinh ngạc đi nhìn Liệt Chiêu, muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, giao thư lại cho Bạch tiên sinh ở cạnh bên.
- Một khi đã như vậy, xin đương đầu hãy yên tâm đi, chúng ta nhất định sẽ tận tâm tận lực làm cho thỏa đáng. Bạch tiên sinh nhận lấy lá thư, sau đó trả lời thay cho gã, nói.- Chỉ là... Hiện giờ Ngụy hoạn đã mua chuộc Cẩm Y Vệ đang giam giữ ông ta, chuẩn bị đi nương nhờ bên Triệu Tiến rồi.
- Cái gì? Nương nhờ Triệu Tiến? Liệt Chiêu mở to hai mắt, sau đó kéo lấy ống tay áo của Bạch tiên sinh, kích động nói.
- Sao lại như thế?
Bởi vì thực sự quá kinh ngạc, cho nên y cũng đã quên kiềm chế bản thân, vẻ mặt có chút dữ tợn, khi nhìn thấy hai người trước mặt tỏ vẻ mất tự nhiên, trong lòng của y mới kịp sực tỉnh, vội vàng làm êm dịu lại giọng nói.- Xin hỏi tiên sinh, rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?
- Liệt đương đầu làm như vậy có thấy quá đáng không? Hà tri phủ có chút nhìn không qua rồi, dù sao Bạch tiên sinh là tâm phúc của y, vô lễ với Bạch tiên sinh chính là bác đi mặt mũi của y.- Dầu gì cũng là nha môn triều đình, đương đầu có chuyện khẩn yếu trong người cho nên tâm trạng gấp gáp, điểm này bổn quan có thể lý giải, tuy nhiên ở chỗ này gầm hét lên cũng không phải quá tốt...
- Tại hạ thất lễ, thành thật cáo lỗi. Do dự một lát sau, Liệt Chiêu quyết định hơi nhẫn nhịn một chút, nên hướng Bạch tiên sinh chắp tay.
- Không sao, không sao. Đợi sau khi gã xin lỗi xong, Bạch tiên sinh mới làm ra vẻ khiêm tốn cười cười nói.- Đương đầu cũng là vì chức vị khẩn yếu trong người, lo lắng đến bị loạn mà thôi.
Tiếp theo, y đem chuyện mà vừa rồi các sai dịch đã nói bẩm báo lại cho gã nghe, từ đầu tới cuối nói hết cho Liệt Chiêu nghe.
- Ngụy hoạn mua chuộc Cẩm Y Vệ, sau đó mang theo một đám lưu dân phá vỡ trạm gác của quan phủ, sau đó đi nương tựa bên Từ Châu... Liệt Chiêu theo đó lặp lại lời nói của đối phương.- Điều này... Điều này làm sao xảy ra được? Ngụy Trung Hiền... Ngụy Trung Hiền một người như vậy, sao lại đi nương tựa vào bọn giặc Từ Châu chứ? Đây...
Đầu của gã hơi có chút lắc lư, xem ra là nhất thời khó chấp nhận được tin tức này.
- Đương đầu không sao chứ? Tên Ngụy Trung Hiền này chắc là tự biết được không ổn, cho nên trong chỗ chết đi kiếm đường sống đó. Bạch tiên sinh nhìn qua như là đang khuyên giải an ủi, nhưng thật ra là có ý trêu cợt.- Đáng tiếc Liệt đương đầu đã tới muộn hai ngày rồi, chỉ sợ hiện giờ bọn hắn đã đi xa rồi...
Liệt chiêu đầu tiên là giật mình, sau đó rất nhanh khôi phục bình tĩnh lại, nói.- Không được, nhất định phải đuổi bắt được bọn họ, trước khi bọn họ đi vào Từ Châu, phải bắt bọn họ trở về!
Tiếp theo, y đi tới bên cạnh Hà tri phủ, nói.- Tri phủ đại nhân, xin nhanh chóng triệu tập nhân sự, theo ta cùng đi tróc nã Ngụy hoạn, tuyệt đối không để cho ông ta trốn thoát!
- Được thôi, được thôi... Tuy rằng y tương đối gấp gáp, nhưng Hà tri phủ vẫn như cũ không nhanh không chậm, nhẹ nhàng mà khoát tay áo nói.- Liệt đương đầu cứ yên tâm một chút chớ vội vã, bổn quan lập tức đi sắp xếp ngay, hiện tại Liệt đương đầu trước tiên nghỉ ngơi một chút đi?
Liệt Chiêu hơi chút ngưng lại, hiển nhiên rất là không ưa dáng vẻ dây dưa lề mề của Hà tri phủ. Nhưng với Hà tri phủ lại nhìn nhau một lát sau, gã cố kiềm nén lại lửa giận của mình.
- Được rồi, nếu đại nhân đã nói như thế, vậy trước mắt tại hạ xin nghe theo, tại hạ sẽ đi xuống nghỉ ngơi một tí, khi nào người của Tri phủ đại nhân chuẩn bị xong thì hãy thông báo cho tại hạ. Y hơi hơi cung kính khom người, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy cương quyết bướng bỉnh không chịu thuần phục tức giận nói.- Chỉ là, xin đại nhân chuẩn bị nhanh một chút, đừng nên làm chậm trễ đại sự, nếu không thật sự làm hỏng đại sự của triều đình, nếu triều đình trách tội xuống, tại hạ cũng gánh vác không nổi...
Nói xong, y thu lại vẻ giận dữ trên mặt, xụ mặt xoay người rời khỏi.
Trên mặt Hà tri phủ vẫn luôn duy trì mỉm cười, cho đến khi bóng lưng của Liệt Chiêu biến mất nơi cửa, nụ cười trên mặt y mới chậm rãi biến mất, cuối cùng, mặt mày lạnh lùng nói.- Hừ, đồ cáo mượn oai hùm, gã tưởng mình thật sự là triều đình sao! Chỉ là một kẻ tiểu đầu mục của Đông Xưởng mà thôi, lại dám ở trước mặt bổn quan bày ra cái kiểu như vậy!
- Đúng vậy đó, đại nhân, người này thật sự là không coi ai ra gì cả, đem mình xem thành to lớn quá! Khóe miệng của Bạch tiên sinh cũng hơi hơi co rúm lại, hiển nhiên cũng rất bất mãn.- Nếu Ngụy Trung Hiền còn đang tại vị, chúng ta còn phải sợ bọn họ ba phần, cho tới hiện tại, bọn họ còn dám kiêu ngạo như vậy, thật sự là không biết điều!
- Gã tưởng mình đắp lên Tượng Vân công, bổn quan sẽ cúi đầu nghe theo bọn họ sao? Thật là... Thật là buồn cười quá! Hà tri phủ vung tay lên, nở nụ cười lạnh.- Bổn quan càng muốn gạt gã qua một bên trước, cho gã hiểu được phải biết điều tí!
Không sai, vừa rồi bọn họ thấy được phong thư kia, không ngờ là Hàn Tượng Vân Hàn Quảng viết đấy, bên trong phong thư này, Hàn Quảng ghi rõ ràng là Liệt Chiêu đang trợ giúp triều đình chấp hành nhiệm vụ, kêu quan viên địa phương khi nhìn thấy phong thư này xin hãy cố sức phối hợp hành động của y.
Hàn Quảng là đại lão của đảng Đông Lâm, vào năm Vạn Lịch cũng đã quyền thế rất mạnh rồi, từng làm qua Lễ bộ Thượng Thư và đông các Đại học sĩ, giống Thủ phụ lúc trước Diệp Hướng Cao đều là trụ cột trong đảng Đông Lâm lúc đó. Ở mấy năm đầu Thiên Khải, bởi vì lúc đó thiên tử mới lên ngai vàng, cần đến đảng Đông Lâm đi nâng đỡ, cho nên còn từng đưa gã lên tới ngôi vị Thủ phụ, lại đạt đến vị trí cực cao trong đại thần.