Cũng thế, cũng thôi, triều đình là được vạn dân nuôi dưỡng, kết cuộc triều đình được nuôi dưỡng một không giữ được đất, hai không hộ được dân, ba còn muốn tàn hại khắp chốn. Triều đình như vậy, quan phủ như vậy, lại có thân phận gì không cho dân nghèo tự tìm con đường sống nào!
Sau một lát lắc đầu thở dài, đám người Ngụy Trung Hiền một lần nữa lên đường.
Không bao lâu, bọn họ liền nhận ra trước mặt dường như có một đám lớn lưu dân chen chúc ở nơi đó, đường bị chắn mất rồi.
Chẳng lẽ là quan phủ không cho phép lưu dân rời khỏi địa phận đầu giặc sao?
Đợi tới sát gần mới nhận ra, hóa ra là một đám trai tráng mặc phục sức sai dịch tay cầm binh khí đặt trạm gác không để cho bọn lưu dân thông qua.
- Quân phủ đề phòng có lưu tặc trà trộn vào bên trong, tuyên cáo thị này! Có mấy tráng hán cổ họng thét gào vẫn luôn lặp đi lặp lại.- Nếu không có văn điệp cáo thân, giao năm văn tiền mới được thông qua!
Lúc này bọn họ mới hiểu được, hóa ra quan phủ này cũng không phải muốn ngăn cản lưu dân rời khỏi địa phận, mà là thư lại cùng với sai dịch bên dưới của nha môn cùng một giuộc, muốn từ trên mình chút lưu dân này thu một món tiền mại lộ!
Triều đình đã tới loại mức này, tâm nhãn của người thiên hạ đều phải bị bại hoại sạch sẽ, kết cuộc quan phủ nơi này chẳng những không muốn thu nạp lòng người trở lại, lại còn muốn từ bên trong mưu lợi bất chính, lại từ trên thân những lưu dân đó vơ vét một phen.
- Thật sự là tán tận thiên lương!
- Thật sự là táng tận thiên lương! Nhìn thấy một màn trước mắt, Tề Vọng không kiềm nổi mắng ra một câu.
Mặc dù bọn sai dịch này ngăn trở đám lưu dân này tiến lên tìm nơi nương tựa Triệu Tiến, nhưng loại cách làm này lại khiến gã không chịu đựng được.
Tuy rằng theo lý lẽ con dân Đại Minh không nên đi đầu giặc, nhưng Tề Vọng cũng không phải người máu lạnh. Lúc này ở Đại Minh, những lưu dân này đã không có chỗ dung thân, cũng không được trơ mắt liền nhìn bọn họ áo cơm không có nằm xuống đất chết đi, nếu như chỉ có đi nơi Triệu Tiến mới có đường sống, vậy còn không bằng bảo bọn họ đi sang cho xong.
Theo cái nhìn chăm chú của bọn họ, lưu dân càng lúc càng nhiều, rất nhanh con đường đằng trước đã bị chặn cứng rồi. Lưu dân đằng sau liên tục không ngừng đi tới trước, đường đằng trước lại đi không đặng, cho nên trở nên chật chội không chịu nổi, một mảnh hỗn loạn.
Tuy nói phí dụng qua đường năm văn tiền vào lúc thái bình đưa sang không tính là phí dụng quá lớn, nhưng vào thế thời hiện giờ này lại là một đám lưu dân rời xa nơi chôn nhau cắt rốn, trong bọn họ lại có bao nhiêu kẻ lấy ra đủ tiền đây? Cho nên đại đa số người không cách nào đưa đi, chỉ đành bị chặn ở trên đường về một phía, tiến thoái không được.
Người càng tụ càng đông, rốt cuộc có một số người bị chen lấn không tự chủ được hướng bọn sai dịch đó xông qua, mà những sai dịch hung thần ác sát đó hiển nhiên cũng đã không có kiên nhẫn gì nữa, thẳng thừng một loạt mà lên xua đuổi những lưu dân này, để tiện khiến cho người ở đằng sau tới sang đây giao tiền.
Bọn họ trước tiên là xô đẩy, nhưng vì người thật sự quá đông, cho nên vẫn luôn đẩy không nhúc nhích, tính nhẫn nại cũng càng ngày càng thấp. Không qua bao lâu, một trai tráng đầu lình hùng hùng hổ hổ cầm lên côn bổng, vung thật mạnh về phía lưu dân.
Tiếng kêu thảm thiết lập tức vang dội khắp nơi, thật nghĩ tới giống như mệnh lệnh gì, những sai dịch khác liền động thủ với những lưu dân này.
Bọn họ xuống tay đều vô cùng tàn ác, những lưu dân bụng ăn không no, thân thể gầy yếu này như thế nào ngăn cản được?
Rất nhanh, liền có một đám đông người bị những sai dịch này đánh ngã ra đất, những người khác bị xủa đuổi chạy về đằng sau, đụng phải người ở đằng sau.
Có một số người quỳ trên đất đau khổ cầu xin bọn họ, có một số người thì lại lớn tiếng khóc rống, có một số người đã nằm sấp trên đất mắt thấy đã không còn thở nữa, đây rõ ràng là cảnh tượng luyện ngục sống sờ sờ, khiến Tề Vọng đột nhiên có một loại cảm giác không đành lòng bỏ đi.
- Tam thúc, thúc ở chỗ này chờ con một chút! Gã quay đầu lại hô một câu với Lưu Tùng Bình, sau đó xông thẳng tới đám tráng hán kia.
- Vọng ca nhi! Lưu Tùng Bình trước tiên là có chút nóng vội, vươn tay ra muốn bắt lấy Tề vọng, nhưng bởi vì tốc độ của gã thật sự quá nhanh, cho nên không có níu chặt. Ông ta nhìn bóng lưng đứa cháu trai xông tới cuối cùng chỉ đành thở dài, tùy ý để gã tự mình đi làm.
Trong nháy mắt Tề vọng đã xông tới trước mặt đám sai dịch này.
- Dừng tay! Gã lớn tiếng hô lên.
Những sai dịch này vừa mới rồi đã đánh người đánh rất thích thú, bị người vừa hô như vậy nào chịu dừng lại? Ngược lại tập trung tầm mắt tới trên thân của gã, nhằm hướng gã vây lại.
- Bọn ngươi muốn như thế nào? Còn không mau dừng tay lại! Tề Vọng hô lớn một tiếng, sau đó lấy từ trong ngực của mình ra thẻ bài của Cẩm Y Vệ.- Ta là Cẩm Y Vệ!
Không ngờ là Cẩm Y Vệ?
Mấy tên sai dịch đều hơi kinh hãi sau đó liếc mắt nhìn nhau một cái thu hồi binh khí.
Rồi sau đó, bọn họ giữ im lặng lui về sau mấy bước, để cho tráng hán đầu lĩnh kia đối mặt với Tề Vọng.
Tráng hán này thân thể thập phần cao to, so với Tề Vọng cao hơn nửa cái đầu, sắc mặt ngâm đen, để râu quai nón, thoạt nhìn hung thần ác sát. Y đứng ở trước mặt Tề Vọng, đánh giá Tề Vọng mấy lần, sau đó cầm thẻ bài sang nhìn nhìn.
- Không ngờ là lão gia của Cẩm Y Vệ? Sau một lát, y ngẩng đầu hỏi Tề Vọng.- Không biết gọi dừng bọn tôi, có việc gì sao?
- Còn muốn hỏi việc gì sao? Các người còn không dừng tay nữa? Tề Vọng cũng đứng thẳng eo lưng, không có nửa phần nhường lối.
- Dừng tay? Vì sao phải dừng tay? Tráng hán này dường như có chút nghi hoặc.
- Các ngươi chắn ở nơi này ngăn chặn dân đói đi ngang qua, còn muốn ra tay đánh người, chẳng lẽ còn có lý lẽ! Mắt thấy đối phương là loại thái độ này, Tề Vọng không khỏi càng thêm nổi giận.- Mau chóng thả bọn họ đi qua, không được đả thương người nữa!
- Ơ a? Tráng hán này có chút kinh ngạc.- Vị lão gia này, sợ là không biết bọn chúng là muốn làm gì phải không? Bọn chúng là muốn đi Từ Châu theo giặc! Bọn ta phụng lệnh ngăn trở, có gì không đúng sao?
- Các ngươi rõ ràng không phải ngăn trở, là đặt trạm gác lấy tiền! Người không giao ra tiền các ngươi mới ngăn trở. Tề Vọng lập tức phản bác.
Dường như là bị nói chỗ yếu hại, trên mặt tráng hán hơi chút quẫn bách.
- Tốt lắm nếu hiện giờ những dân đói này còn muốn chạy, vậy các ngươi cần gì phải ngăn trở? Thả bọn họ đi là được, chẳng lẽ còn muốn lưu bọn họ lại trên đường tới chết đói sao? Mắt thấy đã trấn trụ được tráng hán này, Tề Vọng tiếp tục cãi lý.- Ngươi xem những người này đã đáng thương thành như vậy rồi, lại có bao nhiêu tiền giao ra được đây hả?
Lời của gã mặc dù có lý lẽ, nhưng lại hoàn toàn không có đánh được được tráng hán này.
Y làm sao có khả năng vì mấy câu nói của Tề Vọng liền buông tha đường tài của mình?