- Hiểu rõ. Bọn dịch tốt vội gật đầu lia lịa.
Lưu Tùng Bình thở phào một cái sau đó từ trong ngực móc ra một chiếc khăn vuông, cẩn thận lau vết máu trên thanh thêu xuân đao.
- Tam thúc, thúc xem chúng ta làm sao bây giờ? Tề Vọng cũng lấy khăn ra lau đao, đồng thời đi đến bên cạnh Lưu Tùng Bình.- Những người đó tuy đã đi nhưng không biết chính xác khi nào lại tới… Nếu không, chúng ta rời đi trước vậy?
Gã tuy tuổi trẻ khí thịnh nhưng cũng không phải kẻ ngu, không phải kẻ thích tranh đấu tàn nhẫn.
- Biết lui? Không tồi. Lưu Tùng Bình cười cười.- Bất quá chúng ta không được đi, chúng ta phải ngủ lại chỗ này một đêm.
- Vâng?
- Bọn tặc tử có ngựa, hiện tại nếu chúng ta có chạy cũng chạy không nổi ngựa… Hơn nữa tiết trời lạnh như vậy tìm không được chỗ trú thân… chưa nói đến chúng ta, ít nhất Ngụy công công sẽ không chịu được. Lưu Tùng Bình bình tĩnh nói.- Đừng sợ, đêm nay những người này sẽ không dám đến lần nữa.
Sau đó ông ta nghiêng người vỗ vỗ bả vai cháu trai, nói.- Thế nhưng… tiểu tử, có tiến bộ!
Bởi vì nhận được khích lệ của thúc thúc, Tề Vọng có chút thẹn thùng mỉm cười.
- Tam thúc mới thật lợi hại!
- Ngươi chờ ở chỗ này, ta đi xem tình hình bên trong.
Sau khi khích lệ cháu trai chốc lát, Lưu Tùng Bình lần nữa khôi phục vẻ nghiêm túc, sau đó xoay người đi về gian phòng của Ngụy Trung Hiền.
Trải qua một phen đại chiến, trong phòng đã thành một mảnh hỗn loạn, ngay cả cánh cửa cũng nằm trên mặt đất mặc cho gió thổi vào trong, chỉ có giường lớn kia được ông ta bảo vệ cẩn thận trải qua cuộc chiến đấu vẫn bất động ở đó, không có vết xước chồng chất giống như các vật phẩm khác.
Hiện giờ Ngụy Trung Hiền đã từ trong giường bò ra rồi, an nhiên ngồi bên giường.
Vẻ mặt của ông ta vô cùng bình tĩnh, nhìn không ra bất kỳ dáng vẻ sợ hãi đối với cuộc chiến đấu mới rồi, chỉ có điều ánh mắt rũ xuống dường như đang suy nghĩ điều gì.
- Để công công sợ hãi rồi, xin công công tha tội. Lưu Tùng Bình đi đến đầu giường, sau đó cung kính hạ mình quỳ xuống.
- Lời này ngươi nói quá rồi, hiện tại ta chỉ là tội nhân được ngươi trông coi, sao lại cần ta thứ tội? Ngụy Trung Hiền ngẩng đầu nhìn ông ta, cười khổ.- Hơn nữa, nếu không phải ngươi vọt vào đúng lúc, chỉ sợ ta đã sớm trúng độc thủ, còn chưa có tư cách nói ngươi điều gì. Lần này thật sự làm phiền ngươi rồi Lưu sai gia.
- Công công, xưng hô này tại hạ làm sao đảm đương được. Lưu Tùng Bình biến sắc.- Tại hạ phụng mệnh trong người, phải đưa công công đến hoàng lăng, đương nhiên phải tận tâm tận lực, đơn giản là ăn lộc của vua mà làm việc thôi, công công không cần băn khoăn.
- Ngươi đã không cho ta gọi thế, vậy ta nên gọi ngươi thế nào? Ngụy Trung Hiền hỏi.- Ngươi có tên chữ không?
- Tại hạ có tên chữ, chỉ là chưa từng nói ra. Lưu Tùng Bình trả lời ngay.- Công công gọi ta là Tùng Bình được rồi.
- Tùng Bình, Tùng Bình… Cũng được. Ngụy Trung Hiền gật gật đầu.- Cũng đúng, ta và ngươi cũng không phải văn nhân nhã sĩ, học bọn chúng đánh ra một thân hủ lậu có ý gì? Chỉ là…
Ông ta đột nhiên thở dài.- Đáng tiếc, ngươi võ nghệ thân thủ cao cường, ta làm Đề đốc Đông xương nhiều năm cũng chưa từng gặp qua vài ngươi có thân thủ như ngươi, Cẩm Y Vệ chỉ cho ngươi làm một Tiểu kỳ, thật đúng là mai một nhân tài!
- Ở trong Cẩm Y Vệ, không có tiền lại không có thế, cũng không đi xu nịnh, chỉ có thân thủ tốt thì có ích lợi gì đâu. Trên mặt Lưu Tùng Bình hiện lên một tia ảm đạm, hiển nhiên đang tức giận trong lòng.- Hơn nữa, tại hạ đã đến tuổi này, còn cầu được điều gì đây?
- Nếu như không cầu gì, ngươi cần gì phải liều mình hộ vệ ta? Ngụy Trung Hiền đột nhiên cười.- Ta biết rồi. Ngươi liều mình hộ vệ ta, ta nhất định sẽ không bạc đãi cháu ngươi.
Lưu Tùng Bình không nói gì nữa chỉ khom người.
- Những người kia bị các ngươi đánh chạy, hiện tại các ngươi định thế nào? Ngụy Trung Hiền hỏi lại.- Hiện giờ liền chạy sao?
- Công công đã mỏi mệt, hiện tại muốn chạy chỉ sợ không tốt cho thân thể. Cho nên tại hạ quyết định nghỉ ngơi chỗ này một đêm. Lưu Tùng Bình cung kính trả lời.- Nơi này đã bị tàn phá bất kha,, công công đổi gian phòng khác trước đi.
- Cũng tốt, cũng tốt. Cũng may ngươi còn theo sát ta như vậy a. Ngụy Trung Hiền thở dài.- Ngươi yên tâm, tận tâm tận lực như thế chắc chắc có trọng báo.
- Tạ ơn công công. Lưu Tùng Bình hành lễ lần nữa, sau đó tiến lên đỡ Ngụy Trung Hiền xuống giường.
Lúc hai người bọn họ ra cửa, Tề Vọng cũng đi theo phía sau, sau đó họ đưa Ngụy Trung Hiền vào một gian phòng khác.
Lúc này, một dịch tốt đem nước ấm vào phòng mới của Ngụy Trung Hiền, lão bắt đầu cởi tất ngâm chân, Tề Vọng và Lưu Tùng Bình cũng rời khỏi phòng.
- Tuy rằng bọn tặc tử đã chạy trối chết, nhưng đêm nay chưa chắc bọn chúng sẽ không trở lại. Vì lý do an toàn, đêm nay hai người chúng ta thay phiên gác đêm, con ngủ sớm trước đi, ta chờ một chút lại gọi con dậy. Sau khi ra khỏi phòng, Lưu Tùng BÌnh đột nhiên nói.
- Tam thúc. Nhưng Tề Vọng vẫn không ngoan ngoãn nghe lời, dừng bước, nhìn chằm chằm Lưu Tùng Bình.
- Ừ, chuyện gì? Lưu Tùng Bình cũng dừng bước, vô cùng tò mò nhìn gã.
- Tam thúc… tới phần này rồi thúc cũng đừng giấu nữa. Cả khuôn mặt Tề Vọng nghiêm túc mà chính ngay cả cung kính thường ngày cũng vứt bỏ không ít.- Nói cho con biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Ngươi nói cái gì? Lưu Tùng Bình vẻ mặt nghi hoặc hỏi.
- Tam thúc! Thúc từng nhìn thấy con lớn lên, chẳng lẽ lại không tin con sao? Tề Vọng gấp gáp dậm chân.- Chẳng lẽ thúc có chuyện không nói được với con sao?
Bị nhìn chằm chằm, vẻ nghi hoặc của Lưu Tùng Bình dần biến mất.
- Con muốn ta nói gì với con nào?
- Con làm sao biết thúc gạt con điều gì, nhưng thúc nhất định có chuyện gạt con. Tề Vọng chắc như đinh đóng cột nói.- Tam thúc, con tuy không phải người thông minh nhưng cũng không phải kẻ mù, dọc đường đi thúc rất kỳ lạ, con… dù thế nào con cũng cảm giác được, tam thúc không giống trước đây…
- Sao lại không giống? Lưu Tùng Bình phản bác.
- Chuyện này… con… Tề Vọng ấp a ấp úng, muốn nói điều gì nhưng lại không biết nên nói thế nào.
- Con thấy tam thúc ngươi đột nhiên đại phát thần uy nên có chút kỳ quái đúng không? Lưu Tùng Bình mỉm cười.- Phải chăng ta nên sa sút như bình thường?
- Không, không phải ý này! Tề Vọng có chút nóng nảy.- Thấy tam thúc uy lực như hổ, con… con thật sự rất vui mừng, nhưng… tam thúc. Ngụy Trung Hiền là ai thúc cũng biết rồi, hắn chính là gian tặc hại nước hại dân, tội gì thúc phải cung kính với hắn, còn phải liều mình bảo vệ… Cho dù cầm tiền của hắn cũng không cần thiết phải như vậy.
- Ngươi nghĩ tam thúc hộ vệ hắn là vì tiền sao? Lưu Tùng Bình nhíu mày hỏi.
Tề Vọng nghẹn lời.
- Con… con không có ý đó. Gã thấp giọng biện giải.
Kỳ thật ý gã chính là vậy nhưng dù sao cũng là bề trên, gã không dám nói thẳng.
- Con nghĩ vậy thì tùy con vậy. Lưu Tùng Bình trầm mặc một lúc rồi vỗ vỗ bả vai Tề Vọng nói.- Tốt lắm, bất kể thế nào, việc chúng ta cần làm chính là đưa Ngụy công công đến hoàng lăng, chuyện khác không cần quản. Cho nên chuyện này nhất định phải làm cho tốt!