Một lần nữa trở lại kinh thành, lần nữa chấp chưởng Đông Xưởng sao?
Bây giờ vẫn làm sao có khả năng này? Cũng chỉ là lừa gạt người già như ta mà thôi a.
Trong lòng Ngụy Trung Hiền nở nụ cười khổ, trong lòng càng thêm tràn đầy đề phòng đối với Lệ Chiêu này.
- Hả? Đó thật sự quá tốt rồi, đa tạ các ngươi! Ông ta gật gật đầu.
- Lệ Chiêu phải không? Ta đây nhớ kỹ ngươi rồi, gió mạnh mới biết cỏ cứng a… Đa tạ lòng trung thành của ngươi. Nếu quả thật có một ngày đó, ta đây nhất định sẽ không bạc đãi ngươi, vinh hoa giàu có cũng không thiếu được một phần của ngươi!
Một câu đánh ra thuận miệng này, đương nhiên không có lừa gạt qua Lệ Chiêu.
- Công công, xin ngàn vạn lần đừng nản lòng thoái chí a! Hiện giờ công công chỉ là nhất thời khốn đốn mà thôi, cũng không phải không có hi vọng? Gã chậm rãi đứng lên, nhìn thẳng Ngụy Trung Hiền.
- Hiện giờ cục diện triều chính loạn bậy, thiên tử khó chế ngự được. Hiện giờ thiên tử còn đang tức giận với ngài, nhưng tháng ngày vừa qua, thiên tử hết giận rồi, công công chưa chắc không có một ngày khôi phục lại nữa.
- Ừ? Ngụy Trung Hiền hơi có chút nghi ngờ.
- Triều cục bây giờ, chẳng qua là thế chân vạc. Mắt thấy Ngụy Trung Hiền đã ý động, Lệ Chiêu trong lòng vui vẻ, bắt đầu chậm rãi mà nói.- Tôn Thừa Tông Tôn các lão là một phái, dựa vào tinh nhuệ Kế Liêu ông ta mang tới làm chống đỡ. Vương Tại Tấn Vương các lão là một phái, do tàn quân bình giặc Từ Châu làm hậu thuẫn. Mà Dương Liên Dương các lão và Tải Quang Đấu Tả các lão là một phái Đông Lâm, lấy đại lượng đại thần hiện giờ trong triều làm ô dù… Ba phái bây giờ còn coi như hòa khí, nhưng mai sau chắc chắn sinh loạn! Chỉ cần sinh loạn, Ngụy công công liền còn có cơ hội, bởi vì hoàng thượng sẽ rõ, chỉ có ngài, mới đè ép được lũ triều thần làm nhiều thêm chút chuyện mà thôi, mà không phải tranh giành phe phái.
Ngụy Trung Hiền không có làm bất kỳ tỏ vẻ gì, chỉ là tiếp tục nhìn Lệ Chiêu, bây giờ đang chờ y nói tiếp.
- Ba phái này bên trong cũng đều có mạnh yếu. Vẫn luôn ở thế một bên tăng một bên giảm. Lệ Chiêu cũng không có phụ lòng ông ta chờ mong, tiếp tục nói.- Tôn Thừa Tông Tôn các lão đức cao vọng trọng, trong lòng hai đời thiên tử vẫn luôn rất có địa vị. Hơn nữa cộng thêm tinh nhuệ Kế Liêu quả thật lợi hại. Quả thật trụ cột chống đỡ triều đình. Sở dĩ địa vị Tôn các lão cao nhất vững nhất. Đồ đảng Đông Lâm người đông thế mạnh, hơn nữa danh tiếng cực tốt, có phần được sĩ lâm vọng trọng, căn cơ cũng có chút vững chắc. Chỉ có Vương các lão… trải qua gây rối trước đó… chỉ sợ, chỉ sợ tình thế không hay rồi.
Lúc nói tới Vương Tại Tấn, lời của y đột nhiên liền trở nên chần chừ, thế nhưng kỳ thật ý tứ cũng rất rõ ràng. Đại quân của Vương Tại Tấn là tàn quân sau khi thảm bại giặc Từ Châu, cho nên sĩ khí và chiến lực đều không dùng nổi, chỉ là thiên tử muốn giữ thế cân bằng, cho nên mới lưu lại những quân sĩ này và bản nhân Vương Tại Tấn mà thôi. Bên trong ba phái Nội các, phe phái của ông ta yếu kém nhất, căn cơ cũng là không vững.
Ngụy Trung Hiền gật gật đầu.- Lời phân tích này ngược lại rất có kiến giải.
- Công công ở lâu nhiều năm trong triều, đối với việc này nhất định nhìn thấu suốt so với thuộc hạ, thuộc hạ đây chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi. Lệ Chiêu có chút nịnh nọt cười cười, nhưng thật chất ở bên trong cũng không có bao nhiêu ý cười.
Nếu như năm đó, loại dám cùng ta đây giờ trò diễn kịch này, ta đây tức thì làm thịt ngươi, Ngụy Trung Hiền trong lòng không vui.
- Tốt lắm, hiện giờ triều cục ta đều đã biết rõ. Ngươi nói ta đây có hy vọng, vậy thì có hy vọng a. Ta đây đợ chờ một ngày đó a… Ông ta cố ý đưa tay duỗi lưng.- Còn có chuyện gì sao? Sắc trời đã muộn rồi, ta đây còn đợi ngủ a, nếu như không có việc gì khác cần nói, liền trước hết mời lui xuống đi.
Ừ? Lẽ ra gã không nên có loại ứng đối này? Lệ Chiêu hơi sửng sốt.
Theo lý lẽ, loại người từ trên đỉnh cao quyền lực rơi xuống này, trong lòng hẳn là đang có loại muốn trở về đỉnh cao lần nữa, lần nữa nhấm nháp mùi vị quyền lực này. Theo loại tâm thái này, liền sẽ không vững được phải nắm bắt hết thảy cơ hội tới mưu cầu phục chức, thật giống như ngâm trong nước liều mạng muốn bắt được bất luận một cọng rơm rạ.
Người có loại tâm tính này, là rất dễ dụ dỗ bày bố.
Nhưng y thật không ngờ, Ngụy Trung Hiền lại là ứng phó lạnh lùng bậc này, giống như việc không can hệ tới mình.
Hừ, Ngụy Trung Hiền, ta cũng không tin được, ngươi từng làm qua xưởng công, vẫn quên được mùi vị ở dưới một người trên vạn người sao?
Lệ Chiêu cắn chặt răng.
- Công công, tuy nói thiên tử khả năng để ngài phục chức, nhưng đó cũng không phải nói ngài chỉ cần đợi liền phục chức được a! Y giống như vô cùng đau đớn thở dài.- Đừng quên, rất nhiều người đều muốn thay thiên tử giải sầu đó! Công công không làm chút gì đó, sao khiến mọi người biết rằng dư uy của công công còn đây? Lại làm sao khiến thiên tử rõ ràng công công không thiếu được?
Ngụy công công quét mắt nhìn y một cái.- Vậy ngươi nói ta đây phải làm như thế nào đây?
- Công công hẳn phải từ trong chết cầu sống. Lệ Chiêu mở to hai mắt nhìn, làm một cái thế tay đánh xuống.- Vu cáo hãm hại xa lánh, xui khiến thiên tử chèn ép trục xuất công công, không phải là đám người Đông Lâm kia sao? Đám người đó tự cho là cao ngạo quyền quý, ngạo mạn không chịu nổi, kỳ thật đều là một lũ tiểu nhân bè lũ xu nịnh! Bọn chúng vì lợi riêng cấu kết cùng với quan chức, lại giả vờ ra một dáng vẻ đạo mạo, lừa gạt người đời, lừa gạt thiên tử! Chỉ cần còn đám người này ở đây. Chỉ cần đám người cao ngạo bệ vệ này còn đây, công công muốn phục chức ngàn vạn lần khó khăn a! Công công tự mình cũng biết đó? Những người này chính là một mất một còn với công công!
- Bên trong Đông Lâm đích thật quá nhiều kẻ ngụy quân tử bề ngoài ra vẻ đạo mạo, bên trong gian trá âm hiểm. Ngụy Trung Hiền gật đầu, nhưng nói xoay lại một vòng.- Nhưng đám người Dương Liên, Tả Quang Đâu cũng là người cương trực thanh liên.
- Nhị vị Các lão Dương Tả quả thật khó lay động được, tuy nhiên đừng lo lắng… Lệ Chiêu nở nụ cười lạnh.- Chỉ cần bôi xấu làm ngã đồng đảng của bọn họ, vậy không có tâm phúc nanh vuốt, bọn họ còn động quyền được sao? Còn làm được gì tiếp nữa sao? Ngụy công công, đảng Đông Lâm này năm đó lúc công công nắm quyền, cũng có không ít người nịnh nọt, xu nịnh thúc ngựa cho công công phải không? Còn có không ít người tỏ ý trung thành với công công sao? Chỉ cần lôi những thứ đó ra, đảng Đông Lâm kia tất nhiên se nguyên khí đại thương rồi!
Ngụy Trung Hiền không nói tiếng nào.
- Công công! Lệ Chiêu lại gia tăng giọng nói, giọng điệu càng thêm kịch liệt, chẳng lẽ công công đã quên Đông Lâm gây cho công công bao nhiêu sỉ nhục sao? Chẳng lẽ công công liền không muốn Đông Sơn tái khởi sao?
Lúc y nhìn chăm chú, khóe miệng của Ngụy Trung Hiền từ từ nhếch lên, sau đó, biến thành một nét tươi cười vô cùng đùa cợt.
- Ha hả… Ha hả, ha hả…
Nét tươi cười hơi có chút âm trầm này, khiến Lệ Chiêu hơi có chút sợ hãi, cảm thấy không hiểu lẫn lộn nhìn Ngụy Trung Hiền.