Loại quang cảnh gió thu hiu quạnh này, co cây khô vàng, nếu như là đối với văn sĩ nho nhã, ngược lại có mấy phần văn nhã, thu buồn thì phải đau buồn, làm ra bao nhiêu danh tác để đời, nhưng Ngụy Trung Hiền xuất thân tiểu nông đã làm việc nhà nông vào năm mới trông thấy, đây chỉ sợ lại là biểu thị hạn hán lớn sắp tới nơi.
Tiết trời càng lạnh càng hạn, bá tánh trong thiên hạ này lại như thế nào tự xử đây?
Trong lòng của ông ta không khỏi đã hiện lên câu hỏi này.
Sau đó chính ông ta lại cười khổ lắc đầu, hiện giờ bản thân ông ta cũng là ăn bữa hôm lo bữa mai, suy xét vấn đề này thì có lợi ích gì đâu?
Gió lạnh quất vào mặt, thổi trúng mặt ông ta rét run, nhưng hiện giờ lòng ông ta lại càng thêm lạnh lẽo.
Ông ta đã từng có được thiên tử tin sủng một thời, văn võ bá quan trên dưới trong triều ai cũng tự biết kiêng kỵ, đó là kiếp sống lừng lẫy bậc nào? Nhưng mà, trong nháy mắt ông ta lại suy tàn, đã giống như cỏ khô trong gió mạng sống vào lúc sớm tối rồi.
Tiên đế băng hà tân đế đăng cơ, vừa nào triều thần nấy, vinh hoa giàu sang chớp mắt thành trống không, chuyện xưa như vậy ông ta vốn dĩ cũng nghe người nói không ít, cũng thổn thức cảm thán qua, nhưng không ngờ tới nhanh như vậy đã giáng xuống trên đầu của mình rồi.
Thái giám được sủng ái chợt thất thế, tiền triều không phải không có tiền lệ, chư vị tiền bối Vương Chấn, Lưu Cẩn, Phùng Bảo đều có kết cục của mình, chỉ là không biết kết cục của mình là thế nào?
Tốt nhất cũng chẳng qua là giống như Phùng Bảo, đày đi Nam Kinh, sau đó buồn bực sầu não mà chết đi.
Tuy nhiên, lấy quan cảm biểu lộ ra của vua mới đối với mình để xem, chỉ sợ cho dù muốn cầu một cái buồn bực sầu não mà chết cũng đều không được a…
Nhắc tới cũng kỳ quái, cho dù tự mình biết khả năng sắp phải tử vong trước mắt, trong lòng Ngụy Trung Hiền cũng không có sợ hãi gì, chẳng qua là cảm thấy mệt mỏi.
Đúng vậy, theo hầu tiên đế lo liệu thiên hạ đã lâu như vậy, mệt cũng mệt mỏi đủ rồi, giao cho người khác cũng chưa hẳn không phải là một loại giải thoát… Ngụy Trung Hiền nhìn bọn hộ vệ xung quanh đình viện, trong lòng thầm nghĩ.
Từ sau khi tân đế lên ngôi, đám người Tào Hóa Thuần, Vương Thừa ân liền thành Thái giám tin sủng nhất, mà gã dĩ nhiên cũng thành cái đinh trong mắt những kẻ quyền quý mới này, hộ vệ của ông ta sớm đã bị người ta đổi mới toàn bộ, còn lại cũng sớm đầu phục bọn họ, nếu phải động thủ, chỉ sợ bọn họ liền xử chết mình ngay tại chỗ.
Đang thời điểm Ngụy Trung Hiền còn đang suy tư, đám hộ vệ này lại đột nhiên nổi lên chút xôn xao, sau đó có một đám người nhằm hướng mình bên này đi tới.
Như thế nào? Nhanh như vậy đã muốn động thủ sao? Ngụy Trung Hiền trong lòng giật mình kinh hãi, tuy nhiên lại cũng không có làm ra bất kỳ tỏ vẻ gì, cũng không có dục niệm phản kháng.
Kẻ nên tới luôn sẽ tới, chết sớm chết muộn có cái gì khác biệt.
Nhưng mà, ngoài dự tính của ông ta, đám người kia lại cũng không phải giải quyết tuyệt ông ta mà tới.
- Dương các lão? Nhìn Dương Liên cả mặt nghiêm trang trước mặt, Ngụy Trung Hiền không kìm nổi có chút tò mò.
Nếu như là người khác tới, ông ta còn đoán được đối phương chính là vì vui mừng khi người gặp họa tới, thừa dịp bản thân ngã đài mắng thêm mấy câu, lại trút ra tức giận lại bác lấy thanh danh, thế nhưng với địa vị Dương Liên hiện giờ, y không cần làm như vậy.
Nét mặt của Dương Liên cũng không đúng lắm, mày hơi nhíu lại, cả đôi mắt đều là huyết sắc, nhìn không ra bao nhiên phẫn nộ, ngược lại lo âu và mỏi mệt tràn đầy, giống như cũng không tốt hơn bao nhiêu so được với trạng thái tinh thần này của mình.
Sau khi gặp được Ngụy Trung Hiền, Dương Liên cũng không nói gì, chỉ là đánh giá Ngụy Trung Hiền, một bộ dạng muốn nói lại thôi.
- Không biết Dương các lão tới, cần làm việc gì nào? Đã trầm mặc một hồi lâu, mắt thấy Dương Liên còn chưa có mở miệng, Ngụy Trung Hiền không kìm nổi hỏi.
Mặc dù gọi ông ta là Các lão, nhưng trong giọng điệu của Ngụy Trung Hiền cũng không có bao nhiêu kính sợ, còn mang chút dáng vẻ lúc quyền nghiêng thiên hạ, không có cong cong ngúc ngoắc, mặc dù biết rõ hiện giờ mạng đều treo ở trên tay người khác, nhưng ông ta cũng không chịu cúi đầu hướng đối phương xin tha.
Ông ta thậm chí cũng không có mời Dương Liên vào trong đình nói chuyện, dù sao hiện giờ nơi này không coi là nhà của mình, chờ y tới ra lệnh thi hành là được.
Tuy nhiên Dương Liên cũng không có so đo nhiều như vậy với ông ta, ông ta lại đánh giá Ngụy Trung Hiền trong chốc lát, cuối cùng cúi thấp đầu xuống, thở một hơi dài.
- Ai… Ngụy công công tới lúc này chúng ta cũng đừng nên nói tới thiên kiến bè phái nữa đi. Tại hạ bây giờ là có việc muốn thỉnh thị công công a…
- Các lão có việc gì sai bảo. Ta hiện giờ là thất bại thảm hại rồi, nào còn có thân phận nói cái gì thiên kiến bè pháo với Các lão nữa?
Ngụy Trung Hiền cho rằng y đang giễu cợt, vì thế cứng rắn nổi lên sắc mặt.- Nếu như xử trí ta đây, cứ việc xử trí là được!
- Ngụy công công, ta tới đây cũng không phải là vì châm chọc ngươi. Nếu muốn chế giễu ngươi, chẳng lẽ thủ hạ của ta còn sợ tìm không ra người sao? Dương Liên biết rằng ông ta hiểu lầm mình, hco nên đành phải nở nụ cười khổ.- Hiện giờ việc nước đã tới mảnh đất này, ta cũng không có lòng dạ đấu miệng lưỡi gì nữa rồi.
Sau khi nghe được lời của ông ta, kích động bất an của Ngụy Trung Hiền dần dà bình phục lại rồi.
Cũng đúng a, lấy hiểu biết của ông ta với Dương Liên để xem, ông ta quả thật không phải là người như thế. Dương Liên phải nói cổ lỗ, cũng nói được bướng bỉnh, nhưng ít nhất vẫn là người có chút cốt cách ít có được bên trong đảng Đông Lâm
Đợi cho sau khi ông ta bình tĩnh trở lại, Dương Liên vẫn là chưa có nói chuyện, chỉ là chuyển tầm mắt đồng dạng tới trong đình viện.
Cỏ suy tàn khô vàng, chung quanh gió lạnh tán loạn, trong lòng của ông ta khởi lên cảm xúc giống như Ngụy Trung Hiền mới vừa rồi, bởi vì gần đây triều đình là ông ta đang nắm quyền, tin xấu một cái tiếp theo một cái, loại cảm xúc này trở nên càng dày đặc hơn.
- Ngụy công công, về xử trí ông, triều đình đã bàn bạc xong rồi. Nhìn đèn lồng đung đưa trong gió rét, Dương Liên thoáng có chút khó khăn nói.
Ngụy Trung Hiền trong lòng đột nhiên nhảy dựng, nhưng rất nhanh liên lại khôi phục thành cái loại bình tĩnh thong dong.
- A? Không biết triều đình tính toán xử trí ta đây như thế nào?
- Triều đình… triều đình… quyết định sung quân ngươi an trí tới Phượng Dương.
Sung quân Phượng Dương!
Ngụy Trung Hiền trong lòng trút ngược ra một hơi khí lạnh.
Phượng Dương bên đó là nơi tông miếu, bên trong tôn thất chỉ cần có người phạm vào tội không tha, cũng sẽ bị sung quân tới cấm cung tường cao của Phượng Dương. Trước đây thời điểm bản thân nắm quyền bính, ông ta dĩ nhiên biết nơi đó là nơi dáng vẻ gì rồi.
Càng trọng yếu hơn là, triều đình từ sau lúc nghị hòa với Triệu Tiến, xung quanh Phượng Dương sớm đã bị cắt nhường cho Triệu Tiến, đó là một nơi tử địa a! Bản thân phải tới Phượng Dương, mặc kệ đi tuyến đường gì, đó đều khẳng định phải qua địa bàn của Triệu Tiến. Tên Triệu Tiến kia nổi danh là Hỗn Thế Ma Vương, lấy bản thân gây thù hận với Triệu Tiến, rơi vào trong tay của Triệu Tiến còn có được mạng sống sao?
Trong nháy mắt, ông ta có chút trời đất quay cuồng, ngay cả chân cũng đứng không quá vững rồi.
Nhưng, ngay lúc nhìn thấy một chút thương hại trong mắt Dương Liên kia, trong đầu đột nhiên dâng lên một cỗ ngạo khí, gắng gượng ép xuống sợ hãi của ông ta.
Đúng vậy a, dù sao cũng là phải chết, chết ở trong tay hoàng thượng và chết ở trong tay Triệu Tiến có cái gì khác việc nào?
Chỉ là… tự cho rằng anh minh ngút trời, kết cuộc muốn giết người đều phải mượn đao của Triệu Tiến sao? Trong đầu ông ta đột nhiên lướt qua một nụ cười lạnh, đối với thiếu niên kia trong lòng có chút khinh thường.