Trong bình bạc này chứa chính là danh tửu Hán Tỉnh, Triệu Gia Quân nghiêm cấm lúc chiến đấu uống rượu, thế nhưng Mông Cổ thích rượu, đối với rượu mạnh cay nồng này không có sức chống cự, về sau dứt khoát thống nhất tạo ra bình bạc cấp cho liên trưởng trở nên, phân lượng hai lạng, lúc chiến đấu một ngày chỉ có một chút như vậy, uống nhiều quân pháp theo hầu xử trí, nhưng Ba Âm và một đám người bên dưới phân rõ được nặng nhẹ, vẫn cứ giữ gìn lấy như vậy.
Đang lúc uống rượu, một gã đại đội trưởng nhích gần lại, thấp giọng nói.- Ngạch cát, nghe đám trẻ con làm việc vặt kia nói, đánh xong Kiến Châu, chúng ta khẳng định phải đi động thủ với trên thảo nguyên, lòng dạ của Tiến gia chúng ta thật rất lớn rồi.
“Ngạch cát” là ý chỉ huynh trưởng trong tiếng Mông Cổ, gã cũng chỉ là nói một câu Mông Cổ này, mặt khác đều là quan thoại khẩu âm Từ Châu, thời điểm nói những lời này, đại đội trưởng này cả mặt hưng phấn.
- Ngươi không có việc gì đừng luôn đi theo những đứa con nít kia thăm dò. Bọn chúng có phúc phần đi theo bên cạnh Tiến gia làm việc, đừng bởi vì nói lung tung bị đuổi ra ngoài, ngươi vậy chính là hại bọn chúng rồi.
- Không sao đâu, bọn nó nói với tôi, nhất định là để cho lộ ra phong thanh.
Nghe thấy đại đội trưởng này chẳng hề để ý trả lời, Ba Âm ngược lại không nhịn được cười. Năm đó Vương Tự Dương từ trên thảo vơ vét người vào hiến cho Triệu Tiến, đã từng có mấy đám hài đồng nhỏ tuổi, nữ đồng một mặt bỏ ở chỗ Mộc Thục Lan và Từ Trân Trân làm nha hoàn, một mặt bỏ ở chỗ phụ mẫu. Những đứa ở chỗ phụ mẫu Triệu Tiến học chút nữ công gia chánh, đi theo chỗ Mộc Thục Lan và Từ Trân Trân thì không chỉ là hầu hạ người, có người học quản sổ sách, quản sự, có người học dò hỏi vân vân.
Bởi vì Triệu Tiến bên này đơn giản, người hầu hạ thường thường là kẻ Từ Trân Trân mang ở Từ Châu tới, Mộc Thục Lan bên này thì là bộ hạ cũ của Văn Hương Giáo, người mới chiêu mộ tới thì chỉ có những nữ đồng này. Các cô thân phận thật sự nô lệ, hơn nữa bởi vì Triệu Gia Quân đối xử tử tế hậu hĩnh, ai nấy đều là khăng khăng một mực, ngược lại dặn dò truyền thụ một số việc cơ mật gấp gáp.
Nam đồng bên đó cũng không kém nhiều, những người này Triệu Tiến trong tay có một đám, bỏ ở trong đội dạy bảo, trong tay Vương Triệu Tĩnh có một đám, làm văn án cơ yếu.
Bởi vì những đứa con nít này xuất thân Mông Cổ, đám nữ hài tử ở nội viện bất tiện gặp mặt, nam hài tử rất được các bộ kỵ binh yêu thích, vị đại đội trưởng nói chuyện với đoàn trưởng Ba Âm này, tuổi tác so với người khác lớn hơn không ít, vốn dĩ từng có thê nhi, lại bị chết ở trên thảo nguyên. Cho nên đối với những nam đồng, nữ đồng ở trên thảo nguyên này phá lệ gần gũi, thỉnh thoảng ân cần hỏi han, cũng có một số tin tức người bên cạnh biết muộn lộ ra ngoài.
Những thiếu niên này đề cập cơ mật, mấy chỗ tình báo và Nội Vệ theo dõi chặt, bọn họ giữa lẫn nhau cũng đang giám sát, người tiết lộ cơ mật sớm đã bị dọn dẹp sạch sẽ rồi, nhưng bây giờ còn có tin tức tung ra, chẳng qua là đồn đại ra bên ngoài, khiến người nên biết đều biết, hoặc là khiến mọi người trong lòng có sẵn sàng.
Đại đội trưởng mật báo kia hiển nhiên cũng hiểu được lý lẽ này, cười hắc hắc lơ đễnh, rồi lại hạ giọng nói.- Ta xem chừng, đợi đánh xong quan ngoại này, lại đánh hạ mấy tỉnh khác, hẳn nên động thủ với thảo nguyên rồi. Chiếu theo tính tình của Tiến gia chúng ta, cũng không dung tha dưới gầm trời này có địa bàn của người khác.
Lời này nói rất lớn, tuy nhiên mọi người đều cảm thấy lý lẽ đương nhiên, Ba Âm đang nói chuyện phiếm câu được câu mất lại ngồi thẳng thân thể, sắc mặt biến đổi nghiêm nghị. Tin tức đại đội trưởng này biết gã dĩ nhiên cũng biết rõ, chỉ là trước giờ không để ý chút nào. Triệu Gia quân chỉ có địa bàn một nửa tỉnh, nói thiên hạ đều quá sớm, còn nói gì thảo nguyên. Nhưng hiện giờ, ở Liêu Đông đều đã có chiến tích như vậy, còn là vượt biển tới tấn công, sự tình khó bề tin nổi như thế đều đã làm thành rồi, thảo nguyên cũng không phải là mong muốn không có được nữa.
- … Nếu… Nếu tiến gia chịu dụng binh với thảo nguyên, đám thỏ đế chó con của Thổ Mặc Đặc và Sát Cáp Nhĩ, ta không tha cho bọn chúng…
Ba Âm nói tới cuối cùng, đã biến đổi về tiếng Mông Cổ, bọn họ được Vương Tự Dương thu nhận và giúp đỡ, sau đó lại ở dưới trướng Triệu Tiến ra sức, lúc trước đều là mã tặc lưu lạc ở trên thảo nguyên cầu sống, với các bộ lạc lớn hùng bá thảo nguyên này đều có thù oán, hoặc là bộ lạc mình bị thâu tóm, hoặc là bị huyết tẩy, nhưng bọn họ cũng không muốn trả thù. Bản thân mình thế đơn lực bạc, cái gì cũng làm không được, thế nhưng hiện giờ có loại khả năng này.
Chính lúc nói chuyện, giám thành Vĩnh Ninh phía trước trở nên rất sáng rõ, thu dọn xong xuôi, xác chết trảm đầu xuống được tập trung lại, dùng dầu mỡ gỗ củi trong giám thành Vĩnh Ninh bắt đầu thiêu hủy, từng đống lửa lớn hừng hực thiêu đốt, trong khoảng không tràn ngập mùi hương khét lẹt, Ba Âm nhấp ngụm rượu trắng, ngáp dài một cái.
Tới hôm sau, đoàn thứ nhất lữ thứ nhất cũng đuổi tới nơi này, bọn họ là đi đường bộ tiến quân, thế như bên phía Phục Châu cũng có thuyền lớn ven bờ biển tới gần kề giám thành Vĩnh Ninh, giống như lời của Ba Âm, bên này đã nghĩ ngợi rất hoàn bị, vôi đã tới rồi, thậm chí còn có khí dụng có sẵn.
Đầu bị chặt đi xuống sớm đã xử trí, một mặt dễ dàng bảo tồn, mặt khác không tới mức bởi vì thối rửa truyền bá dịch bệnh, bọn tù binh lại bị xua đuổi ra trận, dùng vải trắng bịt kín mũi miệng, bắt đầu xử trí.
Trần Kế Thịnh và Trương Bàn xuất thân thủ quân Kim Châu không có lưu ở thành Phục Châu, cũng chưa có trở lại Kim Châu, ngược lại đi theo đoàn thứ nhất về tới nơi này, sau khi nhìn thấy cuộc đại thắng này, hai người phát hiện mình không hưng phấn và kích động trong dự đoán.
Ngay sau khi nhận thấy được thực lực và sát thương của Triệu Gia Quân, nhưng có được chiến tích như vậy, hoàn toàn là lý lẽ đương nhiên, những người xuất thân quân Minh đất Liêu bọn họ đều là cảm khái thiên vạn, lão hổ bản thân mình sợ hãi, ở trong mắt đối phương lại là heo dê, trước bổ sau chặt quên cả sống chết còn không cách nào thủ thắng, đối phương lại không tổn thương gì.
- Nếu như nghe người ta trước kia nói, ta khẳng định cảm thấy là trò cười, thậm chí cảm thấy hoang đường, nào có trước lúc chưa chiến đã trước tiên cảm thấy nhà mình tất thắng, bắt đầu sẵn sàng quét tước chiến trường, xử trí thủ cấp. Nhưng Triệu Gia Quân thật làm được như vậy, hơn nữa còn làm rất đúng.
- Tính toán vô số này, thật giặc Thát chỉ sợ bị bọn họ chém chín ngàn, không kém hơn chín ngàn a!
Thời điểm nói tới con số này, giọng điệu Trương Bàn cũng có chút run rẩy, thậm chí dẫn theo chút khóc nức nở.
- Thát tử đánh hạ Phủ Thuận, một đường hướng phía nam phá Thanh Hà bảo, Thẩm Dương, Liêu Dương lại tới Quảng Ninh. Huynh đệ Đại Minh chúng ta đã chết bao nhiêu, nhưng lại giết bao nhiêu Thát tử. Triệu Gia Quân này vừa mới tới, đây… đây…
Trương Bàn nói tới đây đều có chút nói không được, môi không ngừng phát run, hốc mắt cũng bắt đầu đỏ lên, Trần Kế Thịnh thở dài, gã biết cảm thụ của Trương Bàn, đây không phải ghen tị hoặc là phẫn hận, chỉ là cảm kh