- Nhưng… Tề Vọng muốn nói gì đó nhưng dưới ánh nhìn của Lưu Tùng Bình, cuối cùng gã vẫn cái gì cũng không nói ra khỏi miệng.
- Thôi đi, con còn trẻ, có nhiều việc ta không nói được với con. Tóm lại con chỉ cần nghe lời tam thúc mà làm là tốt rồi! Lưu Tùng Bình thở dài.- Con nghĩ tam thúc sẽ hại con sao?
- Không, sẽ không… Tề Vọng theo đó trả lời.
- Vậy kết thúc ở đây. Lưu Tùng Bình phất phất tay, ra hiệu cho Tề Vọng về ngủ trước.
Lưu Tùng Bình cũng không để ý gã nữa, lập tức đứng trước cửa.
Cháu họ tốt, ta đã già rồi, sinh tử giàu nghèo chỉ là nhất thời, chỉ mong người bảo toàn mình giữa thời loạn thế này! Nhìn bóng lưng của gã, Lưu Tùng Bình khẽ thở dài.
Đêm hôm đó, Tề Vọng có rất nhiều tâm sự, gã cứ trằn trọc mãi cho đến rất khuya mới từ từ đi ngủ. Đến sáng thức dậy hắn mới phát hiện Lưu Tùng Bình không đến gọi gã dậy đổi gác.
- Tam thúc! Gã vội vã thay y phục, sau đó vọt tới trước mặt Lưu Tùng Bình, phát hiện ông ta vẫn đứng ở cửa, gương mặt có chút mỏi mệt tiều tụy, tinh thần uể oải.
- Ồ, tốt, đi thôi. Lưu Tùng Bình hướng Tề Vọng gật gật đầu.
- Tại sao thúc không gọi con?
- Ta thấy tối qua thủ vẫn tốt, liền không gọi con. Lưu Tùng Bình bình tĩnh nói.
Lão khoát tay áo ra hiệu cho hắn không nên nói nữa.- Tốt lắm, hiện tại con đã tỉnh rồi, ăn một chút gì rồi giữa trưa gọi ta, chúng ta cùng đi!
Tề Vọng tuy gấp gáp trong lòng nhưng nghe lời dặn dò của Lưu Tùng Bình gã chỉ đành vâng dạ.
Đám người của Đông Xưởng vẫn không đến, giữa trưa đoàn người rời khỏi dịch trạm, tiếp tục lên đường.
Bởi vì phải vượt qua Vận Hà và địa giới thuộc thế lực của Triệu Tiến nên bọn họ không qua Thông Châu đi phủ Hà Gian xuôi nam, mà đi về Trác Châu để vào phủ Bảo Định.
Càng về phía nam càng rời xa kinh thành, toàn cảnh nơi kinh thành xa hoa cũng càng ngày càng giảm đi. Tuy nhiên bởi vì binh tai gần phủ Bảo Định chịu thương tổn không nhiều nên tốt xấu vẫn còn lại một chút nguyên khí, chợ búa vẫn chưa hoàn toàn tiêu điều.
Bọn họ ngay trong gió lạnh thu muộn, dọc đường cỏ khô mọc thành bụi. Hiện giờ thiên hạ không được gọi là thái bình trên đường đi thường xuyên có người thần sắc không tốt trộm nhìn bọn họ.
Tuy vậy hai người Tề Vọng và Lưu Tùng Bình cao to lực lưỡng, lại mặt công phục Cẩm Y Vệ nên cuối cùng vẫn không gặp phải việc gì.
Thế nhưng lo lắng đề phòng khiến tâm tình mọi người không quá tốt, cho nên trên đường đều không ai nhiều lời, chỉ lo đi về phía trước.
Thời điểm trời gần về đêm, bọn họ tìm được một khách điếm trong một khu chợ lớn ngoài phủ Bảo Định.
Bọn họ sắp xếp ổn thỏa không lâu liền có một người trung niên ăn mặc kiểu văn sĩ dẫn theo vài tùy tùng vội vàng đi vào khách điếm này.
Thần sắc của bọn họ rất kỳ quái, từ khi vào khách điếm đều luôn quan sát chung quanh, cũng không giống người muốn ở trọ nhưng lại luôn luôn dò hỏi tiểu nhị cùng chủ quán.
Một lát sau, bọn họ lên lầu hướng về phòng đám người Tề Vọng tá túc đi tới.
Đoàn người này vừa lên lâu đã bị Lưu Tùng Bình theo dõi, tuy rằng ông ta ngoài mặt bất động thanh sắc, luôn ăn đồ ăn nhưng ánh mắt vẫn dõi theo đoàn người.
Như ông ta dự đoán, đoàn người quả nhiên là đến chỗ bọn họ.
Văn sĩ trung niên dẫn đầu liếc nhìn chung quanh, sau khi thấy Lưu Tùng Bình lập tức đi về phía này.
- Xin hỏi hai vị sai gia Cẩm Y Vệ có phải là người áp giải Ngụy công công không?
Lưu Tùng Bình theo đó nắm chặt đao.
- Sai gia xin đừng hiểu lầm! Tại hạ tuyệt không có ác ý!
Văn sĩ trung niên giang tay ra, ra hiệu chính mình không có ác ý, sau đó chắp tay thi lễ với Lưu Tùng Bình.
- Ngươi là người phương nào? Mắt thấy y quả thật không có ác ý gì, bàn tay đặt trên thanh đao của Lưu Tùng Bình dần buông lỏng.
- Tại hạ chỉ là một người bạn cũ của Ngụy công công, biết Ngụy công công mới qua đây nên cố ý muốn thăm hỏi mà thôi… Vị văn sĩ này không trả lời thẳng cứ vòng vo.- Nếu hai vị đúng là người áp giải công công, vậy công công hẳn là… ở nơi này?
- Đúng thì sao? Lưu Tùng Bình vẫn hết sức cảnh giác.
- Vậy xin hỏi… nếu như để cho tại hạ hỏi công công một vài lời có được không? Văn sĩ trung niên cười nói.- Ta cùng công công lui tới nhiều năm, hiện giờ tình trạng cũng không quá tốt, hôm này vừa lúc có cơ hội, ta nghĩ nên mượn cơ hội này tái kiến công công.
Nói tới đây, trên mặt hắn lại hiện lên vẻ cô đơn.- Dù sao, chỉ sợ về sau ta không còn cơ hội gặp mặt công công rồi.
Lưu Tùng Bình Tề Vọng liếc nhìn nhau, nhưng cuối cùng vẫn quyết định không cho người lai lịch không rõ này cầu kiến Ngụy Trung Hiền.
Lưu Tùng Bình cự tuyệt gã.- Ngụy công công đang nghỉ ngơi, không tiện tiếp khách.
Sắc mặt văn sĩ trung niên cứng đờ.
Trong nháy mắt, hai người Lưu Tùng Bình cũng cảm giác toàn trường có phần không đúng, văn sĩ trung niên tuy vẫn tao nhã phong độ nhưng khí thế lại trở nên khác lạ, hình như là một vị chức cao quen vênh mặt hất hàm sai khiến người khác.
Sau một lát, người trung niên đột nhiên thở dài, sau đó lấy ra một tấm bái thiếp, cung kính đưa cho Lưu Tùng Bình.
- Nếu Ngụy công công đang nghỉ ngơi, tại hạ cũng không tiện làm phiền, phiền hai vị sai gia chuyển bức bái thiếp này cho công công, lúc nào công công nghỉ xong liền cho ngài xem. Ta sẽ đợi ở chỗ này.
Tuy giọng điệu rất ôn hòa nhưng thái độ của y cũng rất kiên quyết, tựa hộ không gặp Ngụy Trung Hiền sẽ không về.
Lưu Tùng Bình nhận bái thiếp, do dự đánh giá y một chút, sau đó cúi đầu nhìn lướt qua bái thiếp.
- Ngụy Quảng Vi? Khi thấy tên trên bái thiếp, Lưu Tùng Bình lập tức biến sắc.
Cũng khó trách lão giật mình như vậy, Ngụy Quảng Vi là con trai của danh thần Ngụy Doãn Trinh triều Vạn Lịch, là sĩ đại phu tiêu chuẩn trong triều! Cho dù bản thân ông ta cũng là tiến sĩ ba mươi hai năm, từng làm qua đại thần của Nội các.
Khó trách vừa rồi lúc bị cự tuyệt lại có thái độ như vậy!
Nếu y là Ngụy Quảng Vi muốn cầu kiến Ngụy Trung Hiền cũng không có gì lạ.
Từ năm đầu Thiên Khải, y bắt đầu trở mặt với đảng Đông Lâm, đầu phục Ngụy Trung Hiền, trở thành một trong những nòng cốt của Ngụy đảng. Sau khi đầu nhập Ngụy đảng không lâu, y được Ngụy Trung Hiền xếp vào Nội các, ở đây y trở thành trợ thủ chủ yếu, sau khi Ngụy Trung Hiền rơi đài, y dĩ nhiên cũng cây đổ bầy khỉ tan, cùng nhau bị trục xuất khỏi kinh thành.
- Có... chuyển được bái thiếp hay không? Mắt thấy Lưu Tùng Bình đang sững sờ, Ngụy Quảng Vi không khỏi thúc giục.
- Được, chờ một chút. Lưu Tùng Bình không do dự nữa, lập tức gật đầu đáp lời. Sau đó, ông ta liếc mắt với Tề Vọng, ra hiệu cho gã ở đây quan sát những người này còn chính mình thì xoay người đi tới một căn phòng.
- Ngụy Quảng Vi? Lúc thấy bái thiếp, Ngụy Trung Hiền cũng giật mình kinh hãi.- Không ngờ y biết ta ở đây, còn muốn đến cầu kiến ta sao?
Năm đầu Thiên Khải, ông ta đủ ở trong triều quyền thế ngập trời tổ chức được thế lực của mình, Ngụy Quảng Vi xuất lực rất nhiều được ông ta vẫn luôn xem là trợ thủ đắc lực. Hơn nữa, hai người đều là người của Bắc Trực Lệ, gia hương cũng không cách quá xa bởi vậy ông ta vẫn có phần xem trọng Ngụy Quảng Vi.
Chỉ có điều, hiện tại ông ta đã rơi vào tình thế này, quyền thế tan thành may khói, bọn đảng đồ đã sớm bay đi bốn phía, không có khả năng mang tới chỗ tốt cho bất cứ ai, Ngụy Quảng Vi sao còn muốn mạo hiểm cầu kiến mình sao?