Ông ta nghĩ không ra lý do, trong lòng càng thêm tò mò.
- Được rồi, dẫn hắn tới gặp ta đi.
Rất nhanh Ngụy Quảng Vi được Lưu Tùng Bình dẫn tới.
Vừa tiến vào phòng, văn sĩ trung niên cùng Ngụy Trung Hiền liền đánh giá lẫn nhau, sau đó đều tự trên thân của mình thấy được vô số cô đơn cô tịch cùng nản lòng thê lương.
Vô hạn lời cảm thán dâng đến miệng nhưng không lời nào được nói ra, cuối cùng bọn họ đều chỉ đành cười khổ.
Lại sau một hơi thở dài, Ngụy Quảng Vi hơi khom lưng cung kính với Ngụy Trung Hiền.
- Học trò bái kiến Ngụy công công… Lâu ngày không gặp, nhìn thấy khí sắc Ngụy công công còn tốt, học trò cũng yên lòng.
- Hiển Bá, đều đến nước này rồi, ngươi hà tất phải làm vậy? Ngươi ở chỗ của ta đã làm việc nhiều năm, còn xa lạ như vậy để làm chi? Ngồi, tùy ý ngồi xuống. Ngụy Trung Hiền lập tức khoát tay áo, ra hiệu y không cần giữ lễ tiết.- Như thế nào, nhìn thấy ta đây hiện giờ rơi đài, liền phân định rõ giới hạn sao?
- Công công đây là lời thế nào? Học trò nào có ý ruồng bỏ công công? Hơn nữa, học trò và người đảng Đông Lâm thù hận quá sâu, cho dù muốn rẫy bỏ công công, chẳng lẽ lại né tránh được bọn chúng trả thù sao? Ngụy Quảng Vi hơi kinh hãi sau đó vội vàng biện bạch.- Nếu như muốn ruồng bỏ công công, học trò cũng sẽ không nghĩ hết mọi cách tìm thấy hành tung của công công, sau đó tới đây bái kiến.
- Lời này của ngươi nói cũng đúng, ngươi là người ta đưa vào Nội các, bọn chúng tất khó bỏ qua cho ngươi. Ngụy Trung Hiền cười cười.- Như thế nào? Gần đây tốt chứ?
- Dĩ nhiên là một chút cũng không tốt rồi. Ngụy Quảng Vi lại là cười khổ.- Thiên tử vừa đăng cơ, đã truất bỏ học trò rồi. Học trò bất đắc dĩ cũng chỉ đành rời kinh trở về nguyên quán. Từ triều cục trước mắt để xem, chỉ sợ rằng muốn về nguyên quán quy ẩn cũng không được nữa. Hiện giờ chỉ còn chờ đợi một ngày nào đó bị áo giải vào trong lao tù thân vùi lấp nơi đó mà thôi.
Nghe được Ngụy Quảng Vi nói như vậy, sắc mặt của Ngụy Trung Hiền càng thêm lộ vẻ sầu thảm.
- Thật có lỗi, Hiển Bá, là ta đây hiểu lầm ngươi. Ta đây vừa rơi đài, liên lụy cho ngươi cũng phải chịu khổ rồi.
- Công công nói liên lụy gì chứ? Học trò nếu như theo công công một đường cùng tiến, vậy bại lui cũng có gì đáng nói, chỉ nghe mệnh trời mà thôi. Ngụy Quảng Vi khẽ lắc đầu.- Hơn nữa, người đảng Đông Lâm bắt nạt tôi thậm tệ như vậy, tôi chỉ hận mình chưa giết tuyệt được từng người bọn chúng, làm sao còn trách cứ được công công đây?
- Hiển Bá thật cũng không cần nóng vội, ngươi chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi, chung quy vẫn là còn có thời điểm khôi phục. Sắc mặt của Ngụy Trung Hiền trở nên càng thêm âm trầm.- Hiện giờ ta đây rời đi rồi, nhưng bọn chúng càn rỡ như vậy, chẳng lẽ thiên tử liền sẽ không tìm tới ta đây sao?
- Chỉ mong được như lời công công nói. Ngụy Quảng Vi nhẹ nhàng vuốt cằm.- Chỉ có điều một ngày đó, học trò liền chưa chắc chờ đợi tới được…
- Có lời gì cứ nói ra đây? Ngụy Trung Hiền giật mình kinh hãi.- Hiển Bá, chớ nên cam chịu! Ta đây đã tới cái tuổi này rồi, dĩ nhiên là vô vọng trở mình, thiên tử cho dù muốn đối phó Đông Lâm lần nữa cũng sẽ không tìm tới ta. Nhưng… ngươi khác biệt, ngươi còn trẻ tuổi a! Ngươi là văn thần, hiện giờ nhất thời đầu đứng ngọn gió không tốt, ngươi cũng chỉ là truất bỏ mà thôi, chung quy còn có cơ hội xoay người trở lại. Chỉ cần ngươi lưu lại được tấm thân hữu dụng, đợi tới thiên tử ngày nào đó hồi tâm chuyển ý, ngươi liền có cơ hội phục chức. Vả lại ta đây trông thấy, một ngày đó không xa nữa rồi! Một đám người Đông Lâm kia chỉ biết nói hươu nói vượn, biết làm được chuyện gì nào? Thiên tử đến cuối cùng vần là cần người giúp ngày làm việc!
Ngụy Trung Hiền một phen khích lệ như vậy, nhưng không có khiến cho Ngụy Quảng Vi trong lòng sinh ra bao nhiêu tâm tình mãnh liệt, trên mặt y vẫn là một mảnh ảm đảm.
- Công công nói rất có lý, thiên tử đúng là vẫn còn sẽ hồi tâm chuyển ý. Chỉ có điều… học trò thân thể đã không xong, chỉ sợ sống không được tới ngày nào đó thiên tử hồi tâm chuyển ý nữa! Từ sau khi trở lại nguyên quán, học trò cũng cảm giác thân thể không quá tốt bằng lúc trước, còn có từng đêm ho ra máu mấy lần…
Ngụy Trung Hiền trong lòng phát run.
Kế đó ông ta cẩn thận đánh giá, phát hiện Ngụy Quảng Vi quả thật cũng so với mấy tháng trước phải gầy đi rất nhiều, sắc mặt cũng không vàng, hiển nhiên là đã bệnh vào tim khó chữa khỏi rồi.
- Đây… đây… Ngụy Trung Hiền mở to miệng, nhưng lại không biết nên nói thế nào, cuối cùng đành phải suy sụp thở dài.- Hiển Bá, khá bảo trọng a!
- Hiện giờ học trò đã là bộ dáng này rồi, bảo trọng cũng tốt, không bảo trọng được cũng thế. Tóm lại là không có gì khác biệt nữa. Ngụy Quảng Vi vẫn là cười khổ.
- Kỳ thật học trò cũng không cảm thấy như thế nào, xưa nay hỏi có ai không chết? Học trò cả đời này đã trúng tiến sĩ, trở thành đại thần, còn may mắn được công công chiếu cố vào Nội các, cả đời này đã không còn gì nuối tiếc nữa rồi!
Tiếp đó, y hơi khẽ rũ xuống tầm mắt.- Chỉ là…xem bọn tôi tàn lụi người đảng Đông Lâm càn rỡ bừa bãi, trong lòng luôn có chút khó chịu.
Ngụy Trung Hiền như đinh đóng cột nói.- Những thằng oắt con Đông Lâm này cuồng ngược vô lễ, đảo hành nghịch thí. Hiện giờ cho dù nhất thời dáng vẻ bệ vệ kiêu ngạo, nhưng ta đây liệu định sẽ có một ngày việc thất bại. Ngươi chờ chỉ cần trước hết cẩn thận nhẫn nhịn sống qua được đoạn tháng ngày là được rồi. Ngụy Trung Hiền như đinh đóng cột nói.
Rồi sau đó, thần sắc ông ta căng thẳng.- Tuy nhiên, hiện giờ triều nghị sôi sục, sợ là có rất nhiều người đang phỉ báng bọn ta. Bọn ngươi muốn tráng qua được đoạn kiếp nạn này chỉ sợ không dễ dàng.
- Đâu chỉ không dễ dàng? Hiện giờ người đảng Đông Lân đang ở bốn bề phản công cướp lại, chèn ép đối thủ. Bọn tôi đã từng là đại thần thân cận qua công công càng ở cái đinh trong thịt cái gai trong mắt của bọn chúng. Bọn chúng ngày nào không đang công kích bọn ta? Thiên tử hiện giờ đang tin sủng bọn chúng, những lời gièm pha đó ai biết khi nào liền vào tai của thiên tử nữa? Bọn tôi sợ rất nhanh liền có họa sát thân a!
Tuy rằng y cũng miệng nói bọn tôi, nhưng tầm mắt vẫn dừng ở trên người của Ngụy Trung Hiền, hiển nhiên không chỉ là nói mình mà thôi.
- Hiển Bá, ngươi chỉ sợ còn có lời khác muốn nói phải không? Cũng đừng giấu nữa, ngươi trước kia cũng không phải đi theo ta nói chuyện như vậy a? Ngụy Trung Hiền lòng dần dần trầm xuống.- Thế nào? Ngươi muốn nói với ta, ta hiện giờ cũng là mạng trong sớm tối rồi phải không?
- Đây cho dù học trò không nói, công công vẫn đủ biết được phải không? Trong mắt bọn quan lại Đông Lâm, nếu như bọn ta đều không dung tha cho, vậy công công liền khẳng định càng phải trừ đi cho thoải mái rồi. Tuy rằng học trò hiện giờ đã bị đuổi ra khỏi kinh thành, nhưng trong triều đình dù sao vẫn là có mấy người quen biết cũ. Bọn họ đã nói tin tức cho học trò biết rồi. Ngụy Quảng Vi hơi chút cười khổ.- Xử trí công công bây giờ, trong triều đình vẫn là có không ít người không hài lòng, vẫn luôn đang dâng thư cầu thiên tử nghiêm trị công công, chỉ sợ thiên tử cố gắng thật sẽ biến đổi chủ ý, nếu như thiên tử biến đổi chủ ý, vậy công công há chẳng phải là mạng trong sớm tối sao?