- Bọn họ chỉ là tận trung chức phận mà thôi, người trên đầu các ngươi bảo bọn họ hộ tống ta tới Phượng Dương, bọn họ làm theo rồi, nào có lỗi gì? Ngụy Trung Hiền lập tức hỏi lại.- Nếu có chuyện gì, nhằm vào ta đây thì được rồi, hà tất liên lụy tới người bên cạnh nữa?
- Sự tình công công đương nhiên không thiếu được. Đào Triệt bỗng nhiên cười lạnh, sau đó chuyển tầm mắt tới trên thân hai người đang quỳ trên mặt đất.- Trói hai người bọn họ lại!
- Chậm đã. Ngụy Trung Hiền vội vàng hét lớn một tiếng.- Đào thiên hộ, ngươi nếu như đã đuổi theo ta, ta dĩ nhiên cũng thua. Ngươi muốn đày đọa ta thế nào, ta nhận thì được. Bỏ qua cho hai người kia đi! Bọn họ chẳng qua là hạng người giống bùa đốt mà thôi, cần gì phải dính líu bọn họ tới bên trong loại việc này?
Từ sau khi ông ta bị thiên tử truất phế, vị hoạn quyền tiền triều này, lần đầu tiên đối với người khác nói một câu cầu tình, nhưng mà lại không phải vì bản thân.
Nhưng lời ông ta mềm dịu, cũng không có được hiệu quả mong muốn.
- Công công, đây vẫn là việc nội bộ của Cẩm Y Vệ, cũng không nhọc công công phí tâm. Đào Triệt lắc đầu sau đó là một thế thủ, ra hiệu người bên cạnh đi bắt hai người.- Công công vẫn là lo lắng mình một chút đi. Sau khi thiên tử nghe nói hành tung trên đường của công công, vô cùng tức giận, lần này công công hồi kinh, chỉ e rằng không có được bao nhiêu tốt đâu…
Tuy rằng lời này nghe có chút khó nghe, nhưng trên mặt Đào Triệt vẫn là vẻ mặt nghiêm túc nhìn không thấy bất luận chế nhạo gì.
- Thiên hộ đại nhân! Đúng lúc này, Lưu Tùng Bình đột nhiên ngẩng đầu lên.- Là ta vàng bạc động lòng tham, bị Ngụy công công mua chuộc, dọc theo đường đi hộ vệ ông ta, không có can hệ gì với Tề Vọng, kính mong minh xét!
- Có vô can hay không là do ngươi định đoạt sao? Câm mồm! Đào Triệt thẳng thừng quát ngược lại.- Trở về trong kinh, dĩ nhiên sẽ thẩm vấn ngươi thật tốt, đến lúc đó ngươi giải oan cũng không muộn.
Ở trong gió tuyết không nhanh không chậm, trong lòng Lưu Tùng Bình hoảng loạn tới cực điểm, ngược lại trở nên bình tĩnh.
Ông ta dùng tay chống đất, sau đó chậm rãi đứng lên.
- To gan! Người bên cạnh mắng to, nhưng ông ta bịt tai không thèm nghe, ngược lại ngẩng đầu lên, nhìn thẳng Đào thiên hộ ở trên lưng ngựa.
- Đại nhân, chuyện cho tới bây giờ hà tất còn phải lừa gạt bọn ta? Đợi về tới trong kinh, chúng ta liền sẽ thành heo dê thế tội giao cho Đông Xưởng, làm sao còn sẽ có mạng để giải oan? Bọn ta theo ngươi về là chết không có chỗ chôn. Còn đại nhân ngươi dĩ nhiên chiếm được khen ngợi của Hàn đại nhân, lần nữa có được tiền đồ thêm một bước nữa…
- Ngươi! Đào Triệt hơi có chút dao động rồi, hô lớn một tiếng.- Ngươi đều đang nói mê sảng gì đó?
- Mê sảng sao? Thật sự là mê sảng sao? Không nói dối gạt đại nhân, Liệt Chiêu trước đó bị bọn ta giết chết, cũng là bọn ta đưa y đi chôn cất. Ở trên mình của y, ta đã tìm được vật chứng. Lưu Tùng Bình vẫn như cũ nhìn thẳng đối phương, không có bất kỳ lùi bước.
- Là Hàn Quảng Hàn đại nhân bày mưu tính kế bảo y tới truy bắt Ngụy Công Công phải không? Nếu như y là thế, vậy đại nhân ngài dĩ nhiên cũng không sai biệt lắm… Đại nhân, ngươi nói đúng không?
- Ngươi nói xấu thượng quan, phải bị tội gì? Giọng điệu Đào Triệt trở nên càng lạnh lẽo hơn.- Thật sự nghĩ rằng ta ở nơi này liền trị không được ngươi sao, thế nào cũng phải đem các ngươi mang trở lại kinh thành sao?
- Hàn Quảng? Hóa ra là y… Ngụy Trung Hiền bên cạnh ngược lại tức thì bừng tỉnh đại ngộ.- Cũng đúng vậy a, y là nguyên lão Đông Lâm, làm sao cam tâm bị bọn tiểu bối như Dương Liên ngăn chặn một đầu a? Nhất định là muốn từ chỗ ta đây mò ra mấy phần công lao, vì bản thân tích góp tiền vốn một lần nữa trở về nội các. A, hạng cáo già này ngay lúc đầu ta đã cảm thấy không đúng. Không ngờ rằng ngược lại là người có đảm lược như vậy. Ngụy Trung Hiền lạnh lùng cười.- Chỉ có điều, Xưởng Vệ các ngươi vì sao phải nghe theo bọn chúng đây? A, … cũng đúng. Thánh thượng không thích Xưởng Vệ, cho nên các ngươi muốn làm ra chút công trạng, bảo Hàn Quảng giúp đỡ các ngươi… hắc thật sự là ý hay.
Ngụy Trung Hiền rất nhanh ngay tại trong đầu thông suốt chân tướng này, sau đó cười khổ.- Các ngươi a, chính là không nghĩ được quá sâu, chỉ xem thấy được trước mặt a… Người Đông Lâm kia làm sao dễ đối phó? Các ngươi nghe bọn họ sai khiến, đó không phải là bảo hổ lột da sao? Nhưng có được bao nhiêu chỗ tốt? Chỉ sợ tới lúc đó vẫn bị ngươi có mới nới cũ a! Theo ta thấy, hiện giờ các ngươi cũng là không nên làm những cái đó, yên lặng chờ thánh thượng hồi tâm chuyển ý thì được rồi. Đỡ phải…
Theo suy đoán của Ngụy Trung Hiền, sắc mặt Đào Triệt càng ngày càng khó coi, cuối cùng y hừ lạnh một tiếng, vỗ thật mạnh lên ngựa của mình, dẫn phát một tiếng hí vang, cũng là cắt đứt lời Ngụy Trung Hiền.
- Tiểu tử Liệt Chiêu này, thật sự là chết cũng không chết rõ ràng. Một tên rác rưởi. Thế nhưng cũng tốt, y nếu như không chết, ta còn không cách nào lãnh toàn bộ công đầu này rồi, cũng muốn cám ơn y một tiếng, chẳng qua là phải cùng Đông Xưởng bên kia báo lại một tiếng. Đào Triệt khóe miệng hơi khẽ nhếch một cái, lộ ra một vẻ mặt khinh thường.- Công công không hổ danh tiếng to như vậy, quả nhiên gặp đã biết rõ! Tại hạ khâm phục! Thế nhưng… nếu như công công hiện giờ đã tự mình khó bảo toàn, đó cũng không cần phải chỉ điểm bọn ta nữa, bọn ta dĩ nhiên biết nên làm thế nào.
- Hàn Quảng muốn ta làm thế nào?
Ngụy Trung Hiền cũng không vòng vo nữa, hỏi thẳng.- Thời điểm Liệt Chiêu tìm ta, liền muốn ta viết ra hết việc xấu và danh sách triều thần đầu nhập ta. Thiết nghĩ Hàn đại nhân cũng là muốn thứ này, đến rải trên con đường tiến thân của mình phải không? Ồ, cũng đúng. Sau đó còn nói động được thánh thượng chém ta, lại cho ông ta thâm một phần công lớn vì nước vì triều đình trừ hại…
- Công công nếu như đều đoán được vậy cần gì phải để tại hạ nhiều lời? Đào Triệt bình tĩnh mà trả lời.- Hàn đại nhân nếu vào được Các, ở trước mặt thánh thượng bảo hộ Xưởng Vệ, ông ta cũng phải dùng tới mọi người. Cho nên công công ngài nhìn xem, hiện giờ ngài cũng rơi tới bước đường như vậy còn giúp đỡ được nhiều người như vậy, đây há không phải vô cùng tốt sao?
Tiếp đó, y còn không đợi Ngụy Trung Hiền trả lời, liền ánh mắt lạnh lùng nhìn hai người khác.
- Các ngươi nếu như đã nghe thấy rồi, vậy cũng không còn gì để nói nữa. Các ngươi đời đời chịu ơn nước, hiện giờ nơi bên trong vệ tình cảnh khó khăn, các ngươi lẽ nên ra thêm chút sức lực đúng không? Y lại khoát tay áo, người khác cũng từ trên ngựa nhảy xuống.- Nếu như phụng việc sai bảo của bên trên, nếu như không làm tốt, vậy liền nhận trách phạt. Tốt lắm, ta cũng không muốn nói nhiều với các ngươi nữa, các ngươi ngoan ngoãn thành thật đi theo ta về kinh đi thôi.
Y nói lời nhẹ tênh, ở trong lòng Tề Vọng lại dẫn phát ra không biết bao nhiêu gợn sóng.
- Không còn cách nào khác? Nhận rõ rồi sao? Đời đời trung thành với Đại Minh, cẩn thận dè dặt làm việc vì Cẩm Y Vệ, sau cùng lại chỉ có được kết cuộc như vậy sao? Bọn chúng vì tư lợi cấu kết xâu xé nhau, lại muốn người bên dưới chúng ta tuẫn táng.