Tề Vọng theo đó cảm giác được một loại áp lực, tay không tự nhiên sờ tới vỏ đao ở bên hông, nhưng ngoài mặt vẫn là nhẹ nhàng thở ra.
Bọn phiên tử Đông Xưởng này là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ… chẳng lẽ là dư đảng của Ngụy Trung Hiền, tính toán tới gây rối hay sao?
Đang lúc gã còn đang thấp thỏm trong lòng, gã đại hán này đột nhiên lại dừng bước.
Y nhìn thật chăm chú Tề Vọng.- Ngươi chính là Cẩm Y Vệ Tề Vọng sao?
Tuy rằng trong lòng hơi có chút khẩn trương, nhưng gã biết rằng hiện giờ không được yếu thế.
- Đúng vậy! Tề Vọng thúc đẩy tinh thần, gắng gượng thẳng lên sống lưng, không chút nào nao núng đối diện với đối phương.- Không biết mấy vị có gì muốn làm?
- Tiểu tử ngược lại có đảm lược. Nhìn dám vẻ nghiêm nghị không sợ của gã, tên đại hán này trước tiên là hơi chút kinh ngạc, sau đó lại cười lạnh gật đầu.
Tiếp theo, gã chỉnh sắc mặt hỏi.- Ta là người của Đông Xưởng, phụng mệnh ra ngoài. Bọn ngươi là gánh vác áp giải Ngụy Trung Hiền phải không? Vậy hiện giờ Ngụy Trung Hiền có ở nơi này hay không?
Nếu như y cũng biết những việc này, xem ra đích thật là người của Đông Xưởng không sai.
- Ở đây! Sau một lát hơi chút do dự, Tề Vọng gật đầu.- Bọn ta quả thật phụng mệnh áp giải ông ta đi tới Phượng Dương, hôm nay đã đi một đường đường rồi, cho nên ở nơi này nghỉ ngơi.
- Tốt lắm! Tên đại hán này mở to hai mắt, sau đó lấy khí thế không dễ gì nghi kỵ nhìn Tề Vọng.- Mau dẫn ta đi gặp ông ta.
Tề Vọng đã trầm mặc rồi.
Gã biết địa vị của Đông Xưởng luôn luôn cường thế hơn Cẩm Y Vệ, nhưng hiện giờ chức của gã ở trên thân, làm sao dám dễ dàng để cho đám phiên tử Đông Xưởng mục đích không rõ này đi gặp Ngụy Trung Hiền.
- Xin hỏi các hạ là người nào? Lại là phụng mệnh lệnh người nào muốn cầu kiến ông ta? Thật tay có công văn lệnh tiễn?
Mấy câu hỏi này ném sang, gã đại hán này lập tức chợt làm sắc giận.
- Lớn mật! Chuyện của Đông Xưởng cũng cần ngươi tới nhiều chuyện sao!
Theo tiếng gầm lên này, y lại đi tới đằng trước mấy bước, mà những phiên tử yên lặng đằng sau ki cũng đi theo đó tiến lên.
Loại điệu bộ này chẳng những không có hù dọa được Tề Vọng, ngược lại khiến trong lòng của gã càng thêm hiểu rõ mấy phần.
Đám người này là chột dạ, bọn họ vốn dĩ không phải phụng mệnh lệnh bên trên tới tìm Ngụy Trung Hiền.
Y nói bản thân phụng mệnh ra ngoài, nhưng lại cũng không nói gì bản thân phụng lệnh ra ngoài tìm tới Ngụy Trung Hiền, hiển nhiên trong đó có dối gạt.
Nghĩ tới đây, Tề Vọng lập tức trong lòng liền có lo lắng, gã chợt từ trong tay rút ra thanh thuê xuân đao không biết luyện qua bao nhiêu lần kia, nghiêm nghị không sợ đám người đối phương đối điện kia.
Gã đồng dạng rống giận.- Chúng ta là phụng lệnh hoàng thượng làm việc, các ngươi ý muốn thế nào! Giọng nói chấn động chén trà trên bàn đều hơi chút rung động.
Bọn dịch tốt nhìn thấy tình hình này không đúng lắm, lại không dám tham dự vào trong tranh chấp của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, vội vàng thừa lúc bọn họ không để ý chuồn mất, trốn tới một nơi khác.
Tề Vọng này vừa quát, quát dừng đám người bức tới gần này.
Đại hán dẫn đầu ánh mắt híp lại, lạnh lùng lại lần nữa giống như đánh giá Tề Vọng.
- Ồ, thật không ngờ tới trong Cẩm Y Vệ hiện giờ còn xuất ra nhân tài như vậy nha… Trong miệng gã vui cười, sau đó chợt cũng rút ra đao bên hông mình.- Hảo! Ta thật là muốn chiếu cố nhân tài của Cẩm Y Vệ nha!
Theo cổ vũ của y, bọn phiên tử sau lưng gã vốn có chút lay động cũng hoặc mau hoặc chậm rút ra binh khí của mình, trong lúc nhất thời toàn bộ đại sảnh giương cung bạt kiếm, rất có xúc thế đợi phát.
Tề Vọng nắm chặt chuôi đao của mình, xương ngón tay đều thấu ra ngoài, gã nhìn chằm chằm phía trước, cả người đều căng thẳng.
Tuy rằng ngay từ lúc đầu xuất phát đã đối với khó khăn này làm một số tâm lý sẵn sàng, nhưng gã không ngờ tới bản thân mới rời khỏi kinh thành không bao lâu, liền nảy ra chuyện như vậy.
Muốn nói không sợ hãi vậy khẳng định là giả dối, nhưng cho dù trong lòng sợ hãi, chân của gã cũng không có nửa phần run rẩy, ngược lại đứng dậy càng lúc càng mau hơn, thật giống như mọc rễ ở tại chỗ đó.
Thứ chống đỡ gã, chính là một tín niệm trong lòng… Nếu như phụng lệnh hoàng thượng, nhất định phải gánh vác tận trung tới cùng, đến chết mới thôi, làm người Tề gia đời đời chịu hoàng ân mà nói, không có đường khác để đi.
Cứ như vậy, theo cái nhìn chăm chú của gã, bọn phiên tử Đông Xưởng càng lúc càng gần, càng lúc càng gần, tay của gã cũng càng lúc càng chặt, cả người cũng chầm chậm cong xuống, bất cứ lúc nào sẵn sàng xuất kích, chém giết.
Ngay khi đi tới cách Tề Vọng chỉ có mấy thước, tên đại hán này lại lần nữa dừng bước, lẫm liệt lạnh lẽo nhìn Tề Vọng.
Ánh mắt của y mười phần đáng sợ, chỉ có loại người từng giết nhiều người kia mới sẽ có được ánh mắt tàn khốc như vậy. Cả thân thể y đều giống như nói cho người khác biết, y chỉ cần động thủ thì tuyệt đối sẽ không lưu tình.
- Ta cuối cùng nói lại một lần nữa, dẫn ta đi gặp Ngụy công công.
Tề Vọng chỉ là trầm mặc nhìn y, trong lòng thì lại đang nghĩ bản thân kéo dài bao nhiêu thì giờ cho tam thúc.
- Hảo! Nương theo một tiếng hét lớn này, đại hán này giơ đao của mình lên.
- Chậm đã!
Đang lúc hai người sắp giao thủ, một tiếng hét to dừng lại cử động của bọn họ.
Hai người đồng thời nhìn sang hàng lang bên cạnh, sau đó thấy được Lưu Tùng Bình thân mặc y phục phi ngư.
- Không nên động thủ! Lưu Tùng Bình cố ý rời tay của mình khỏi đao giữa hông, ra hiệu bản thân không có ác ý, sau đó đi từng bước một tới đám người này.- Mọi người là phụng lệnh làm việc, không cần tổn thương hòa khí a!
Ngay khi ông ta rất nhanh đi tới bên cạnh, vốn dĩ tình cảnh giương cung bạt kiếm rốt cuộc hơi hòa hoãn một chút.
- Hừ! Đại hán hừ lạnh một tiếng, hơi bỏ đao của mình xuống một chút, sau đó lạnh lùng đánh giá Lưu Tùng Bình.- Ngươi chính là Lưu Tùng Bình sao? Cũng coi như hiểu được chút chuyện, so với kẻ không đầu óc tốt hơn một chút! Xem thử kìa, nó cũng dám động thủ với Đông Xưởng!
- Vọng ca nhi, đừng càn quấy! Lưu Tùng Bình quát gã một cái, sau đó đưa tay đặt ở trên chuôi đao của gã, cây đao cũng ép tới rũ xuống.- Ngươi là ăn bổng lộc triều đình đấy, sao cùng người của triều đình động thủ hả?
Theo tiếng quát lớn của ông ta, Tề Vọng cuối cùng đặt đao xuống, chỉ là trong thần sắc còn có chút không phục.
Gã đang sửa soạn nói chuyện, Lưu Tùng Bình lại cho y ánh mắt việc này để ta tới xử trí, đè lại lời của gã.
- Vị tiểu ca này, xin hỏi tôn tính đại danh? Lưu Tùng Bình khẽ cười, lần nữa đối mặt với đại hán.
- Tiểu kỳ ngươi cũng muốn biết sao? Nhưng gã đại hán này cũng không có tính toán nể mặt gã, ngược lại lườm gã một cái.
Thái độ ngạo mạn này, khiến trên mặt Lưu Tùng Bình hơi chút cứng đờ, nhưng ông ta rất nhanh liền nhẫn nhịn xuống.
- Được rồi, nếu không muốn nói cũng không can hệ gì… Ông ta đánh giá bọn người cầm binh khí.- Các vị là tới tìm Ngụy công công sao? Xin hỏi là vì chuyện gì muốn tìm Ngụy công công đấy? Còn có trong triều đình đối với Ngụy công công lại có xử trí mới gì sao? Cũng nên báo cho biết một chút hay không? Bằng không, khơi lên nhiều hiểu lầm liền…