- Ta đây hiểu được ý của ngươi. Sau khi mỉm cười một lúc, Ngụy Trung Hiền cuối cùng lần nữa khôi phục bình thường.- Tuy nhiên, những bí mật đó, thiết nghĩ không phải một mình ngươi đủ để nghĩ ra được a? Nói đi, là ai bảo ngươi tới?
Câu hỏi này, khiến Lệ Chiêu sắc mặt hơi đổi.
Không hổ là người năm đó nắm quyền trong cung, cũng là kẻ có mấy phần bản lãnh.
- Công công ánh mắt tốt, không tệ, thuộc hạ đúng là chịu người khác phó thác mà tới, hơn nữa là người trong triều. Sau một lát y lại một lần nữa trấn định lại.- Tuy nhiên vị đại nhân kia chỉ muốn nhận lấy viện thủ của công công mà thôi, cũng không muốn lộ ra tên họ.
- Ha ha… phải không. Không nghĩ tới trong triều đình này, Dù sao còn có kẻ sĩ chân thật nhiệt tình vì nghĩa chung như vậy! Ta đây khâm phục! Ngụy Trung Hiền vẫn là cười to, chỉ có điều nét trào phúng trên mặt càng ngày càng đậm.- Tuy rằng, thật sự là có lỗi, ta đây tuy rằng đã suy tàn rồi, nhưng cũng không muốn làm đao ở trong tay người khác.
Thân là đại thần trong triều, ngươi nọ xúi giục ông ta đi làm kẻ địch với đảng Đông Lâm, nhất định là muốn dùng ông ta tới gây ra hỗn loạn, từ bên trong đó trục lợi đục nước béo cò. Cho dù hiện giờ đã bị chỉnh tới mức như vậy, ông ta cũng không muốn bị người khác lợi dụng để mượn đao giết người.
Sau khi nói lời như đinh đóng cột này, ông ta mệt mỏi vẫy tay.- Tốt lắm, sắc trời đã muộn rồi, ta đây đã mệt mỏi rồi, ngươi nếu như không có chuyện gì khác, hãy đi về trước đi…
Ngụy Trung Hiền biểu hiện như thế, trong mắt Lệ Chiêu lóe ra hào quang, hiển nhiên đã tức giận tới cực điểm.
Những năm gần đây y ở Đông Xưởng làm sai vặt, vừa ra ngoài đều là khiến cho khắp nơi gà bay chó sủa, giết người cũng không biết giết bao nhiêu, nào còn chịu qua đối đãi như vậy.
Một phương hoàng rơi xuống, lại còn dám kiêu ngạo như vậy, nếu không phải đại sự ở trên thân, đã sớm một đao cho loại bị hoạn này hết nợ rồi.
Y gắng gượng đè ép phẫn nộ trong lòng, sau đó nhìn chằm chằm Ngụy Trung Hiền.
- Ha ha ha ha! Sau một lát, y đột nhiên cười ha hả.- Ngụy công công, ta trước kia chỉ nói ngươi tuy rằng suy tàn, nhưng chung quy vẫn còn có mấy phần hùng tâm tráng trí, chưa từng nghĩ ngươi hiện giờ ngược lại đã chán ngán ủ rũ tới mức này! Ngươi không muốn thành đao trong tay người khác, nhưng đao của những người khác sẽ không nhằm về phía ngươi chém tới sao?
- Ngươi… đây là ý gì? Ngụy Trung Hiền hơi cứng lại một chút, hiển nhiên nghĩ tới điều gì.
- Công công nghĩ không sai, ngươi cho rằng bản thân rơi khỏi kinh thành nhận bại, người khác sẽ bỏ qua cho ngươi rồi sao? Hừ, thật sự là đáng cười, tiếc thay công công còn là từng làm Đề đốc Đông Xưởng, còn quyền nghiêng đổ triều dã! Lệ Chiêu vẫn là cười lạnh, nếu hiện giờ vạch mặt rồi, cho nên y cũng không có cần phải giữ gìn vẻ ngoài tôn kính nữa rồi, vì thế cung kính biến thành trào phúng.- Công công năm đó không bỏ qua mấy người, hiện giờ cũng không mấy người muốn bỏ qua cho ngươi! Đúng vậy, ngay gần đây nhất, một đám triều thần đều đang dâng sớ cho thiên tử, nói xử trí đối với ngươi thật sự quá khoan dung, đòi nhanh chóng bắt người về kinh thành, xử nặng làm gương cho kẻ khác.
Ngụy Trung Hiền hít vào một hơi thật mạnh, toàn thân đều trở nên run rẩy.
- Lời này… thật sao?
- Là thật hay giả, công công tự mình phán đoán không phải biết rồi sao? Công công và Đông Lâm thù sâu như biển, kết nhiều ít oán cừu, chẳng lẽ cho rằng thật nhẹ nhàng như vậy được buông tha sao? Lệ Chiêu cười nhạo càng ngày càng đậm.- Tuy nhiên công công đoán xem, nếu như phải xử nặng làm gương cho kẻ khác, công công đại khái sẽ bị xử trí như thế nào đây?
Ngụy Trung Hiền toàn thân run rẩy càng ngày càng lợi hại.
Lấy hiểu biết đối với những người đảng Đông Lâm kia xem lại, theo như lời Lệ Chiêu hẳn là thật, hơn nữa Lệ Chiêu cũng không cần phải lấy loại vấn đề này lừa gạt mình.
Thời điểm Dương Liên lần đó tìm ông ta, ông ta còn tưởng rằng chỉ cần lần này mình thuận theo, giao ra đại đa số gia sản, hẳn là may mắn thoát khỏi, Đông Lâm sẽ không đuổi tận giết tuyệt đối với ông ta.
Kết cuộc không ngờ tới giấc mộng tan biến, cho dù bản thân đã nghèo túng tới mức này, Đông Lâm vẫn không chịu buông tha mình, muốn bản thân phải chết yểu mới chịu bỏ qua.
Là Dương Liên thất tín bội nghĩa sao?
Không, không nhất định, thế nhưng cho dù không phải ông ta thất tín bội bạc, với vết tích đám người đảng Đông Lâm này vẫn luôn biểu hiện ra ngoài để xem, bọn chúng hẳn cũng sẽ không dễ dàng thu tay lại như vậy.
Lúc Dương Liên bái phỏng, ông ta liền cảm thấy rằng bản thân sẽ không thuận lợi thoát thân như vậy, hiện tại trông thấy, dự cảm này lúc trước thật sự một chút cũng không có sai.
Ông ta chậm rãi giơ tay lên, sau đó đột nhiên nặng nề vỗ xuống mép giường, phát ra một tiếng bịch trầm đục.
- Bọn trẻ con Đông Lâm, khinh người quá đáng! Bọn trẻ con Đông Lâm, khinh người quá đáng!
Lệ Chiêu hỏi ông ta sẽ bị xử trí như thế nào, trong lòng ông ta thật rất rõ ràng, với hận ý của Đông Lâm đối với ông ta, nếu như quả thật bị lấy ra xử nặng làm gương, như vậy đại khái sẽ bị lăng trì xử tử mà thôi… Cho dù tộc nhân, cũng không có mấy người được bảo toàn.
Cái gì nhẫn nhịn được chứ đây thì không được? Thật sự cho rằng ta đây hiện giờ chính là thịt cá trên thớt sao, chỉ để mặc cho người ta chém giết sao?
- Ngụy công công, hiện tại hiểu rõ chưa? Ngươi đã thành cái đích chỉ trích của bọn người Đông Lâm rồi. Lệ Chiêu cười lạnh nói tiếp.- Đồ đảng Đông Lâm muốn mạng của ông, đã ùn ùn nghị triều. Nhưng trong triều liệu có mấy người sẽ đi bảo hộ ông đâu? Không sai, lúc ấy ông đích thật là có không ít đồ đảng, nhưng nếu như ông xuống đài rồi, vậy bọn chúng hoặc là đã bị đánh rơi cùng với ông, hoặc là liền căm như hến bản thân cũng ăn bữa nay lo bữa mai, hoặc là liền sớm nghĩ sửa đổi triều đình rồi. Bọn họ ai cũng không cách nào ở trên triều đình nói giúp ông. Cho nên, công công nếu như lại không làm chút chuyện như vậy đừng nói trở về kinh thành chấp chưởng Đông Xưởng nữa, chỉ e rằng chính ngay cả tính mạng cũng khó lấy gì bảo toàn a…
Nói xong, gã làm bộ làm tịt thở dài.
Mà Ngụy Trung Hiền ngược lại từ lời lẽ lạnh nhạt này tỉnh táo trở lại.
Bọn trẻ con Đông Lâm này cố nhiên đáng giận, nhưng cái tên Lệ Chiêu và người sau lưng gã cũng không đáng tín nhiệm.
Tuy nhiên, bọn chúng muốn lợi dụng mình, mình trái lại cũng sang lợi dụng bọn chúng một phen.
Chỉ là, đây rốt cuộc là người của Tôn Thừa Tông, hay là người của Vương Tại Tấn, hay là người khác muốn đục nước béo cò đây?
Ngụy Trung Hiền hừ lạnh một tiếng, trong lòng thì đang nghĩ nên thăm dò đối phương như thế nào.- Hừ… ta đây rõ ràng rồi, các ngươi không cần là muốn dùng ta đây để xa lánh đối thủ mà thôi.
- Công công nếu nghĩ như vậy, thuộc hạ cũng không có lời nào khác nữa. Lần này Lệ Chiêu cũng không phủ nhận nữa, ngược lại thẳng thừng gật đầu.- Tuy nhiên cho dù là bọn ta muốn dẫn phát triều đình tranh đấu, Ngụy công công tại sao không cần để ý? Đối với công công mà nói, chẳng lẽ còn có sự tình càng cấp bách hơn so với trở về triều phục chức sao?