- Chạy? Chạy cái gì mà chạy... Tiết trời như vầy, không biết khi nào thì mưa to gió lớn, chúng ta chạy đi đến nơi nào? Hơn nữa, vùng đất bên này đều là bằng phẳng, muốn chạy chẳng lẽ chúng ta còn chạy trốn nhanh hơn ngựa sao? Ngụy Trung Hiền gượng cười lắc lắc đầu, nói.- Ta sẽ tự mình chạy tới nói cho nó biết, xem nó rốt cuộc muốn làm gì...
- Công công, làm như vậy không được đâu! Sau khi Lưu Tùng Bình nghe xong bèn khẩn trương, nói tiếp.- Người của bên Đông Xưởng nhìn thấy là biết họ lòng mang ác ý, lần trước còn động đao thương với chúng ta, nếu lần này công công lại đi ra đối mặt đụng độ với bọn họ, đây chẳng phải là chui đầu vô lưới sao?
- Chui đầu vô lưới cũng được, trong chết cầu sống cũng được... Chẳng lẽ bây giờ còn có con đường khác để đi sao? Ngụy Trung Hiền vẫn như cũ ở đó gượng cười.- Thôi đi, thôi đi, xem ra ta vẫn là đi một chuyến theo bọn chúng thôi, những người đó hiện tại có chuyện muốn cầu cạnh ta, không đến mức có ác ý gì với ta đâu.
Chẳng qua, Phượng Dương, sợ là cả đời này ta sẽ không có cơ hội đi nữa thôi... Ông ta ảm đạm nghĩ thầm rằng.
- Công công! Lưu Tùng Bình còn muốn khuyên nữa, sau đó lại phát hiện đám người kia đã đi đến hướng túp lều này, xem ra là đã phát hiện bên này có dị thường gì rồi.
- Được rồi, đừng khuyên ta nữa, hiện tại nhiều người như thế đang đuổi theo ta, hai người các ngươi dù thế nào cũng là một cây chẳng chống vững nhà, cần gì phải đụng độ với máu me nữa. Ngụy Trung Hiền vẫn hết sức bình tĩnh.- Được rồi, dọc theo con đường này các ngươi cũng khổ cực lâu như vậy rồi, ta sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của các ngươi. Nếu chúng ta đã chạy tới đây rồi, vậy ta cũng sẽ không trách các ngươi làm việc bất lực, ngươi yên tâm đi, những chuyện mà ta đã hứa với ngươi, nhất định sẽ làm được.
Lúc này, Tề Vọng cũng đã giật mình cảm thấy không ổn rồi, y cảnh giác ghé vào bên túp lều, quan sát kẻ địch đang ở vây đến gần bọn họ, nói.- Tam thúc, bên ngoài có rất nhiều người đến đây! Đều đang đi về phía chúng ta, làm sao bây giờ?
- Tiểu tử ngươi, còn không phải tại ngươi sao!
Lưu Tùng Bình lúc này đang nổi nóng, bởi vậy lớn tiếng đi quát mắng Tề Vọng.- Nếu không phải ngươi đã ra mặt đi trêu chọc đám người kia, nếu không ngươi học nghệ không tinh bị thương, chúng ta sao lại bị chậm trễ chứ, cho nên mới bị bọn họ đuổi kịp? Hiện giờ ngươi thật tốt, làm ra cái kiểu như không liên quan đến mình vậy!
- Tam thúc... Bị Lưu Tùng Bình vừa mắng xong một trận, Tề Vọng lại là kinh ngạc lại là xấu hổ, trong lúc nhất thời kinh ngạc đến không biết nên nói cái gì cho phải.
- Được rồi, đừng trách tiểu ca nhi nữa, nó cũng là gặp chuyện bất bình rút dao tương trợ thôi, không có gì đáng phải chỉ trích đâu? Đừng nói là Tiểu ca nhi, khi đó ta cũng nhịn không được rồi, ra tay thật tốt, giết cũng tốt lắm! Ngược lại là Ngụy Trung Hiền mỉm cười đi giảng hòa.- Hơn nữa, chúng ta là một đường đi bộ, còn bọn họ là cưỡi ngựa phóng nhanh, đi nhanh hai ngày đi chậm hai ngày có cái gì khác nhau chứ? Sớm muộn gì cũng sẽ bị bọn họ đuổi theo thôi, không kém một hai ngày này đâu.
Tiếp theo, còn không đợi Lưu Tùng Bình nói thêm lời nào nữa, Ngụy Trung Hiền một lần nữa mặc xong vớ giày đi thẳng ra ngoài.
Ông ta vừa mới đi ra túp lều, thì tầm nhìn cùng với ánh mắt của Liệt Chiêu nghênh diện đối mặt nhau. Tầm mắt này cùng với lần trước gặp mặt vẫn âm tàn như nhau, trong đó lại có thêm vài phần đắc ý hả hê.
Nhưng mà, cho dù biết mình sẽ phải gặp đại nạn, nhưng vẻ mặt của Ngụy Trung Hiền vẫn rất bình tĩnh.
- Chạy lâu như vậy, đúng là vẫn còn để cho chúng ta đuổi kịp. Liệt Chiêu mang theo vài người ở bên cạnh, trên mặt xẹt qua một nụ cười dữ tợn.- Công công, đã lâu không gặp rồi?
- Đã lâu không gặp. Ngụy Trung Hiền dửng dưng trả lời.- Chỉ là không biết, lần trước ta cũng đã nói rõ là không muốn có dây dưa với các ngươi rồi, vì sao lần này các ngươi lại muốn đuổi theo chúng ta chứ?
- Công công nói đùa sao! Liệt Chiêu cười lạnh lên.- Đám người tại hạ là phụng mệnh triều đình đến truy bắt công công đấy, đâu phải là công công nói không muốn gặp là không gặp đâu? Công công chẳng lẽ quên bản thân mình là người đang mang tội sao? Công công dù sao cũng ở trong triều nhiều năm như vậy, chẳng lẽ không biết kháng cự triều đình là tội lỗi gì sao?
- Vậy nếu ngươi tự xưng là phụng mệnh triều đình, vậy có chỉ dụ của thánh thượng? Có cụ kết của triều đình không? Ngụy Trung Hiền hỏi lại.- Là triều đình kêu ta đi Phượng Dương đấy, ta đã tuân theo mệnh lệnh của triều đình, không biết hoá ra mình còn phạm vào lỗi gì nữa...
- Đông xưởng bắt người, còn cần đến công văn chỉ dụ gì sao? Liệt Chiêu lớn tiếng bật cười.- Ngụy công công dù sao cũng đã là người từng làm Đề đốc của Đông Xưởng rồi? Chẳng lẽ đã quên năm đó Đông Xưởng là làm việc như thế nào sao? Thôi đi, Công công, chuyện cho tới bây giờ, ngươi đã không còn đường để trốn, tốn nhiều nước miếng cũng vô ích thôi, vẫn là thành thật ngoan ngoãn theo chúng ta đi thôi!
- Một khi đã như vậy, ngươi cứ tới đây bắt ta là được rồi? Làm gì phải tốn nhiều nước miếng như vậy chứ? Ngụy Trung Hiền đột nhiên cũng nở nụ cười lạnh.- Thế nào? Hay là sợ ta bên này có người sao? Xem ra bài học lần trước khá lớn đó... Thế nào, vết thương trên tay còn chưa lành hẳn sao?
Khi tầm mắt của Ngụy Trung Hiền chuyển qua trên cánh tay của Liệt Chiêu, cánh tay của Liệt Chiêu bèn mất tự nhiên run rẩy giật mình một cái, y nổi giận lên rốt cuộc duy trì không được nụ cười trên mặt.- Ngụy Trung Hiền, ngươi cho là ngươi đã mua chuộc được hai Cẩm Y Vệ là không cần sợ hãi sao? Nói cho ngươi biết, lần này chúng ta đã đến đây rất nhiều người, hai người kia cho dù có ba đầu sáu tay cũng không nào cứu được ngươi rồi, ngươi biết điều thì tự mình lại đây bó tay chịu trói!
- Ta hiện tại đứng ở trước mặt ngươi, chẳng lẽ còn không đủ biết điều sao? Ngụy Trung Hiền ngược lại vẫn là cái kiểu khí định thần nhàn.- Ngươi tới đây trói lại ta là được rồi, ta đảm bảo tuyệt đối sẽ không phản kháng.
Ngụy Trung Hiền vừa nói như vậy, Liệt Chiêu và người bên cạnh y ngược lại trong lúc nhất thời chần chừ không dám triển khai.
Hôm kia hai Cẩm Y Vệ đại phát thần uy, khiến cho đám người kia để lại ấn tượng thực sự quá khắc sâu, hôm đó bọn họ có nhiều người bị thương nặng như vậy, mà ngay cả Liệt Chiêu, trên cánh tay bị thương vẫn còn chưa có toàn bộ lành hẳn. Cho nên, khi thấy dáng vẻ Ngụy Trung Hiền thản nhiên như vậy, bọn họ ngược lại sinh lòng dè chừng và sợ hãi, nghĩ rằng Ngụy Trung Hiền là có thế lực gì đang viện trợ.
Liệt Chiêu không ngừng đi nhìn bên cạnh và phía sau Ngụy Trung Hiền, nhưng không có nhìn thấy bất cứ một dấu hiệu là có người ở đó, trong lòng càng thêm bất an, tuy rằng biết được mình không nên rụt rè trước mặt đối phương, nhưng vẫn như cũ không dám đi qua như vậy, bắt nhốt Ngụy Trung Hiền.