Gã đạp trên lớp bùn đất xốp mềm chậm rãi tiến lên, gió ở bên trong khoảng hẹp của rừng cây xuyên qua, phát ra tiếng răng rắc, mà lá cây màu hoàng kim không ngừng rơi xuống, quét qua bờ vai của gã lại rơi trên nền đất, thời điểm bị gã đặt chân bước qua liền sẽ phát ra tiếng lách tách khẽ khàng, những tiếng động này hỗn tạp cùng một chỗ, tựa như diễn tấu một khúc nhạc đệm bên trong khu vườn.
Tề Vọng một mặt nhìn xung quanh, để ý tới động tĩnh bốn bề, gã đã đi tới ven rừng cây rồi, mà phóng tầm mắt tới được, gã cũng không nhìn thấy có truy binh.
Đã bỏ rơi bọn chúng được rồi sao? Tề Vọng trong lòng nhẹ nhàng thở ra.
Đang lúc gã từng bước đi tới tầng ngoài cùng của rừng cây, thời điểm mắt sắp đi ra ngoài, gã đột nhiên cảm giác có chút không đúng, giống như tóc gáy toàn thân đều bị dựng thẳng lên.
Một trận gió thật giống như đang từ phía hướng sau lưng gã đánh tới.
Không, không phải sau lưng mà là ngay phía trên.
Tề Vọng toàn lực nhằm phía trước nhào tới, bả vai đụng vào một gốc cây, tuy rằng bả vai vô cùng đau đớn, nhưng gã lại vừa hay bởi vì như vậy tránh né được một đao đánh lén.
Một đao kia, vạch mở y phục trên lưng gã, cũng lưu lại trên mình gã một đường vết thương.
Máu từ trên lưng vọt ra, cảm giác đau đớn khiến thần kinh của gã thoáng chốc có chút run lên.
Gã lại lần nữa lăn một vòng sang một bên, lại lần nữa tránh thoát truy đuổi một đao tới.
Sau đó, mang theo đau đớn và tro bụi cả người, gã chậm rãi đứng dậy, máu chảy đầy trên y phục, lại nhỏ giọt lên mặt đất, nhưng gã hồn nhiên không hay biết.
Gã gắt gao nhìn chăm chú kẻ thù đột nhiên từ trên trời giáng xuống trước mặt này.
Gã địch nhân này thân hình cao lớn, sắc mặt hung ác, rõ ràng chính là tráng hán đầu lĩnh mới rồi kia.
- Là ngươi… Gã hừ lạnh một tiếng.
- Ngươi… độc ác thật!
- Sai gia còn khỏe chứ? Trên mặt đại hán lộ ra một nét cười lạnh chế giễu.
Tề Vọng không có trả lời, chỉ cảm thấy vết thương trên mình nóng rát đau đớn.
- Ngươi… vì sao phải khổ cực bức bách như thế?
- Khổ cực bức bách? Sai gia nói rất hay! Chẳng qua không biết rốt cuộc là ai khổ cực bức bách nào!
Trên mặt của đại hán đã hiện lên một tia nanh ác.- Sai gia nói mấy câu đã muốn chặt đứt tài lộ chúng tôi không dễ dàng mới có được, chẳng lẽ không phải sai gia khổ cực bức bách sao?
- Các ngươi làm ra chuyện thương thiên hại lý như vậy, còn muốn trách ta! Súc sinh! Tề Vọng nhịn đau to mồm mắng chửi.
Hai người bọn họ đều không có đoạt tiên cơ động thủ trước, Tề Vọng là vì vừa mới bị thương, cần khôi phục một chút, mà đại hán thì là đang chờ đợi bọn thuộc hạ của y kéo tới, tránh cho mình phải đấu với Tề Vọng liều mạng ngoan cố chống cự này, xảy ra điều gì sơ xuất cũng không có lời…
- Thương thiên hại lý? Ngồi một chỗ thu tiền, không trộm, không cướp, xin hỏi có gì thương thiên hại lý đâu nào? Đại hán cười lạnh bắt bẻ Tề Vọng.- Muốn nói thương thiên hại lý, chuyện thương thiên hại lý trong triều đình không phải ít rồi sao? Những thứ khác không nói, trên dưới triều đình tham ô làm trái phép, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ bốn phía vơ vét của cải tàn hại dân chúng, làm cho thiên hạ hôn loạn bất kha,. Cái này không phải thương thiên hại lý thì là gì? Bọn tiểu nhân chỉ là đầu nhập làm thuộc hạ nha môn, dựa vào Tri phủ đại nhân thêm chút khí lực ăn cơm mà thôi, nếu nói thương thiên hại lý, làm sao so ra được với sai gia các ngươi!
Trong lời châm chọc này lại mang ý nói móc, khiến trong lòng Tề Vọng càng thêm phẫn hận, toàn thân gã đều đang run rẩy, sau đó phát giác miệng vết thương của mình càng thêm đau đớn, đành phải gắng gượng cưỡng ép tức giận trong lòng, âm thầm dùng miếng vải để cầm máu của mình.
- Các ngươi động thủ với Cẩm Y Vệ, đến lúc đó ta xem các ngươi ăn nói thế nào, Tri phủ các ngươi cũng không hộ được các ngươi!
- Ha hả, nếu như đã đến mức này rồi, sai gia còn thật cho rằng mình trở về được sao? Chỉ sợ qua hôm nay, sai gia liền cũng không còn nhìn thấy được mặt trời nữa… Nếu đã như vậy, lại có ai nói cho bên trên biết bọn ta đánh lén Cẩm Y Vệ nào? Đại hán vẫn cười lạnh như cũ.- Lại nói, sai gia chẳng lẽ như nay thật cho rằng Đại Minh còn là bánh trái ngon ngọt sao? Thật lòng nói cho ngươi biết a. Chúng ta vốn dĩ chính là một đám huynh đệ chặn đường cướp đoạt kiếm sống, Tri phủ đại nhân cảm thấy chúng ta thân thủ không tệ, lại bởi vì hiện giờ thiên hạ đại loạn cho nên kéo chúng ta vào công môn. Hắc, thật chớ nói, công môn này đúng thật là không tệ, đánh người phóng hỏa so với năm đó còn nhẹ nhàng hơn. Tri phủ dại nhân còn bảo chúng ta làm trở lại nghề cũ mặc áo nha môn tới làm chuyện cướp đường này. Ngươi lại nói thử coi, quan phủ này và cường đạo có gì khác nhau? Không phải là cùng một hạng người sao! Chỉ có điều công môn nhiều khuôn phép, bọn huynh đệ có chút chịu không nổi, bọn huynh đệ đã sớm trong lòng có quyết đoán, nơi này không lưu ta thì có nơi khác lưu ta. Nếu thật sự Đại Minh bên này không còn cơm ăn, bọn tiểu nhân cũng làm được giống như bại binh, tụ tập lại vào rừng làm cướp, sống không biết có bao nhiêu vui sướng! Thật sự không được phải đi đầu hàng Triệu Tiến Từ Châu kia, dứt khoát cũng là làm sai việc cho thiên tử Triệu gia, cũng làm được công thần theo rồng của tân triều, ha ha ha ha!
Tề Vọng không ngờ tới, những sai dịch này không ngờ vốn dĩ chính là một đám cường đạo, hơn nữa không ngờ được Tri phủ nơi này cho vào trong nha môn, ngấm ngầm hứa hẹn cho phép bọn chúng làm trò tàn hại bá tánh này. Ở trong mắt những sai dịch này, hiện giờ triều đình Đại Minh không ngờ trở thành thứ đồ không có cũng được, có cũng chẳng sao, những người này rõ ràng ăn lương bổng của Đại Minh, thứ nghĩ tới trong đầu lại hoàn toàn không giống với gã, cũng đối với Đại Minh không có bất kỳ chút quyến luyến nào, không có một chút lòng dạ có ơn tất báo. Thật sự là vô liêm sỉ! Tri phủ nơi đây cũng càng thêm là mặt người dạ thú, không hề có lương tâm!
Máu chảy càng ngày càng chậm, miệng vết thương cũng dường như không có đau như vừa mới rồi, gã cảm thấy thân thể hơi chút choáng váng mới vừa rồi hiện giờ lại lần nữa khôi phục tinh lực.
Đúng lúc này, trong tai của gã vang lên tiếng sàn sạt từ khắp nơi truyền tới, bọn sai dịch này xem ra đã nghe thấy được tiếng hô quát của đầu lĩnh, đang hướng bên này chạy tới, hơn nữa càng ngày càng gần.
Đại hán cũng nghe thấy được thuộc hạ của mình đang hướng tiếng động bên này chạy tới, nét cười của y thoáng chốc trở nên càng thêm thoải mái.- Nơi này phong cảnh ngược lại cũng không tệ, chôn sai gia ở nơi này, cũng coi như không sỉ nhục sai gia rồi a?
Tề Vọng đối với lời của y bịt tai không thèm nghe, eo thân của gã buông rũ xuống càng ngày càng thấp, tầm mắt của con ngươi cũng trở nên càng ngày càng lợi hại.
Tiếng bước chân quanh thân càng ngày càng gần, trong khoảng cách cây cối, vài bóng người như ẩn như hiện.
- Nếu ngoan ngoãn bó tay chịu trói, chúng tiểu nhân liền cho sai gia êm ái một chút. Đại hán cầm đao trong tay lên.- Nếu như sai gia không ngoan ngoãn chịu trói, nói không chừng phải chịu ít nhiều khổ sở rồi… cho nên…